i tượng
để người ta bỏ thuốc.” Rồi hắn lại quay vào bếp tiếp tục nấu cái gì đó, trên miệng
vẫn còn treo lơ lửng một nụ cười chế nhạo.
Đáng ghét thật, mình đang sợ muốn chết, mà hắn vẫn còn tâm
trạng trêu ghẹo người khác sao? Thoáng một cái, hắn xoay người lại, đặt một tô
canh đen thui trước mặt tôi: “Hãy uống đi!” Tôi bịt mũi lại, làu bàu: “Ý ẹ, nước
gì mà ghê thế?” “Kêu cô uống thì uống đi! Phải uống một cách nhanh lẹ như hôm
qua cô nốc rượu đó. Biết chưa?!” Tôi gật đầu lia lịa: “Tại sao phải uống thứ nước
đen thui này chứ? Uống vào không chùng sẽ ngộ độc chết mất?”
Nghe tôi nói, Tuyết Hàm giận run cả người, lắc lắc những cọng
tóc lõa xõa trước cái mũi cao thẳng của mình nói: “Cô lại lì lợm nữa rồi. Cô tưởng
tôi ăn xong không có gì làm nên vác cái nồi ra nấu thuốc chơi hả? Hành vi nốc
rượu như điên của cô mới có thể chết người được. Thật tình… Tôi chưa gặp qua cô
gái nào ngốc như cô: yêu người ta lại không dám nói, lại lao đầu vào men say để
giải sầu. Tôi phải đích thân đi nấu canh giải rượu cho cô uống, vậy mà còn luôn
mồm chê bai. Đúng là…”
Tôi nhìn vào tô canh chứa một thứ nước hỗn độn nghi ngờ hỏi
lại hắn: “Là canh giải rượu à?” “Nhìn gì mà nhìn ghê thế? Trong đó lại chứa 18
loại thuốc bắc quí giá. Bình thường cô muốn uống cũng không có để uống đâu!”
Hàn Tuyết Hàm cáu kỉnh. Tôi quên là Hàn Tuyết Hàm đã từng nói mình học y khoa.
Hừm! Xem ra hắn vẫn còn có chút lương tâm. Tôi cầm tô canh lên, từng ngụm từng
ngụm một nuốt vào bụng, mùi vị của tô canh thật là… Nhưng nghĩ đến tấm lòng của
hắn, tôi lại cảm thấy mùi vị đó còn ngọt ngào hơn nước dâu tây mà tôi thường
yêu thích nữa.
Cuối tuần, vào thứ Bảy, căn cứ theo thời gian đã hẹn trước,
nên tôi đến khách sạn 5 sao Thiên Tế trước nửa tiếng, lúc 1 giờ rưỡi. Khi tôi vừa
bước vào đại sảnh, một người đàn ông trẻ tuổi đang ngồi trên ghế nệm lập tức đứng
lên bước về phía tôi, lịch sự hỏi: “Xin hỏi cô có phải là tiểu thư Cinrella?”
Tôi gật đầu, sau đó liền lục lọi trí nhớ của mình một hồi, xác định rằng chưa từng
gặp qua người đàn ông này bao giờ, sao anh ta lại biết tên mình nhỉ?
“Anh là?...” “À… Tôi xin tự giới thiệu. Tôi là trợ lý của
giáo sư John. Giáo sư đang ở trong phòng đợi cô.” Nói xong anh trợ lý liền dẫn
tôi vào thang máy, cách cư xử nhã nhặn của anh ấy đã để lại một ấn tượng tốt
trong lòng tôi. Tôi nhìn vào chiếc đồng hồ trên tay: cách giờ hẹn nửa tiếng đồng
hồ, sao giáo sư lại chờ mình sớm thế? Anh trợ lý như thấy được thắc mắc của tôi
liền nói ngay: “Giáo sư John là một người vô cùng bận rộn. Nhưng hôm nay cố
tình bỏ cả buổi thời gian để toàn tâm toàn ý tiếp nhận cuộc phỏng vấn của tiểu
thư.”
Cái gì? Tôi thật sự không dám tin vào những gì tai mình đã
nghe. Thật không ngờ giáo sư là một nhân vật lớn, danh tiếng hiển hách như thế
lại vì một phóng viên vô danh như tôi bỏ ra cả buổi trời sao?
Thang máy lên tới nơi, anh trợ lý rút điện thoại ra gọi cho
giáo sư: “Thưa giáo sư. Tiểu thư Cinrella đã tới.” Trên này vô cùng yên tĩnh,
sau khi xuyên qua những hành lang dài dằng dặc, bước qua không biết bao nhiêu
cua quẹo, cuối cùng tôi và anh trợ lý đã đứng trước cánh cửa của căn phòng sang
trọng bậc nhất của căn phòng. Cửa mở, tiểu thư Bút Thúy Nhi bước ra, mỉm cười
thân thiện với tôi, làm tôi không còn cảm giác xa lạ như hôm trước nữa.
“Chào cậu, Cinrella! Mời cậu vào.” Sự nhiệt tình của Bút
Thúy Nhi khiến tôi có chút e dè, ngại ngùng bước vào trong. Ngay lập tức một cảnh
tượng tuyệt vời đập ngay vào mắt tôi: trông căn phòng vô cùng sang trọng, nội
thất sắp xếp vô cùng hoàn hảo, hoa lệ như ngoài sảnh khách sạn vậy. “Ba tôi
đang ở trong thư phòng đợi cậu. Đi theo tôi.” Bút Thúy Nhi nắm lấy tay tôi một
cách không thể thân mật hơn, dẫn tôi vào thư phòng.
Trong thư phòng không sáng sửa như bên ngoài, nói đúng hơn,
trong thư phòng không bật đèn. Giáo sư đang quay lưng lại, bên bàn làm việc để ở
gần cửa sổ đã bị màn che kín mít. Tôi không thể nhìn rõ khuôn mặt của ông,
nhưng qua những tia sáng yếu ớt rọi vào từ bên ngoài cửa sổ, tôi thấy bóng dáng
của giáo sư hình như có một chút đó ưu phiền.
Bút Thúy Nhi nhanh nhẹn bật đèn thư phòng lên hỏi: “Sao ba
không mở đèn vậy? Cinrella đến rồi này!” Tôi liền lễ phép chào giáo sư: “Chào
ngài. Giáo sư John.” Giáo sư lịch sự gật đầu chào lại tôi, mỉm cười gượng gạo.
Tôi nhìn giáo sư: Tóc bạc lõa xõa trên trán, những nếp nhăn như con dao sắc
thâm đầy trên mặt. Điều đáng người khác phải kính nể là giáo sư có cặp mắt sắc
nhọn như chim ưng, và tròng mắt màu xám của giáo sư trong trí tưởng tượng của
người khác thường là, cỗ lổ, nghiêm khắc, lạnh lùng… Nhưng xem ra giáo sư John
có chút khác biệt với những hình ảnh đó.
“Cinrella, cậu có thể bắt đầu phỏng vấn rồi đấy.” Bút Thúy
Nhi vỗ vào vai tôi nhắc nhở, sau đó cô bước ra ngoài, nhẹ nhàng đóng cửa phòng
lại.
Giáo sư nhìn tôi thân thiện: “Chúng ta bắt đầu nhé, cháu
gái.” Nhìn giáo sư tôi có cảm giác ông giống như một người thân tôi đã lâu
không gặp, bây giờ gặp lại bồi hồi dâng trào cảm xúc tình thân. Bất g
