iác tôi đã
nảy sinh thiện cảm với vị giáo sư này. Tâm trạng tôi lập tức nhẹ nhõm hẳn. Tôi
hỏi ông: “Thưa giáo sư John…” “Hãy gọi tôi là bác John được rồi cháu gái, trông
cháu cũng trạc tuổi với con gái bác mà!” Tôi có chút ngỡ ngàng trước lời đề nghị
của giáo sư: “Vâng! Bác John…” Và cuộc phỏng vấn cứ tiến hành trong bầu không
khí nhẹ nhõm như thế…
“…Nghe nói bác đến đây, ngoài việc tổ chức những cuộc hội
đàm liên quan đến học thuật ra, còn một việc quan trong khác là tìm lại cậu học
trò cưng của mình phải không ạ?” Khi cuộc phỏng vấn sắp tới hồi kết thúc, cuối
cùng tôi cũng đề xuất ra câu hỏi cực kỳ quan trọng này. Giáo sư John nghe xong
liền ngớ người ra một lúc, rồi nói: “Đúng vậy… Phải nói là cậu học trò đó là
người lúc nào tôi cũng xem trọng.” “Nếu thế, xin hỏi bây giờ cậu ta đang ở đâu?
Bác có biết không?” “Cái này thì… bác cũng không rõ lắm. Bác chỉ xác định được
một điều là cậu ấy đã trở về nước thôi. Ý bác là nó đã trở về quý quốc.” “Giữa
bác và cậu ấy đã xảy ra chuyện gì? Có thể tiết lộ một chút không ạ?”
Giáo sư thở dài: “Cậu ấy là một người có tài năng bẩm sinh.
Mới 17 tuổi thôi thì đã được học viện Hán Thâm phá lệ tuyển thẳng vào học. Rất
siêng năng và cũng rất phấn đấu, lúc nào mang theo một thùng thuốc nhỏ mà cậu
ta rất trân trọng bên người, vì như thế có thể cứu giúp người gặp nạn bất cứ
lúc nào. Có thể nói trong những người cùng lứa tuổi cậu ta là người xuất chúng
nhất.” Giáo sư rủ rỉ nói chuyện mà vẫn không thể che dấu vẻ tự hào và niềm an ủi
của cậu học trò mang lại cho mình: “Cậu ta là trợ thủ đắc lực nhất của bác.
Trong chuyện học tập dù cho có gặp phải khó khăn gì đi chăng nữa, câu ấy cũng rất
cố gắng đi tìm lời giái đáp. Có khi cậu ta còn suy nghĩ rất chu đáo, toàn diện
hơn bác nữa đó. Có một khoảng thời gian, cậu ấy đã cùng bác chung tay nghiên cứu
một đề tài mà bác đã bỏ vào một bên đã lâu. Kết quả cuộc nghiên cứu của bác và
cậu ta đã thành công mĩ mãn, có vô số báo chí, đài truyền hình tranh nhau phát
sóng tin tức này, và bác nhờ vào đó cũng trở nên nổi tiếng hơn. Nhưng…”
Giáo sư hoàn toàn chìm đắm vào hồi ức, vẻ mặt đầy tiếc nuối
nói tiếp: “…Nhưng khi bác chuẩn bị phát biểu chia một nửa vinh quang từ cuộc
nghiên cứu thành công đó cho cậu ấy, thì ngay lúc này lại xảy ra một sự cố làm
mọi người đều chấn động…”
Tôi kinh ngạc nhìn giáo sư, như một kẻ đào mộ tham lam, muốn
đem tất cả những vật quý báu ở trong ngôi mộ mà khám phá ra hết, liền hỏi giáo
sư ngay: “Sự cố gì vậy ạ? Có liên quan đến cậu học trò cưng của bác phải
không?” “Đúng vậy, một sự cố không nên xảy ra.” Nói xong, giáo sư quay cái ghế,
nhìn vào cái cửa sổ đã bị màn che chắn hết những thứ ở thế giới bên ngoài. Ông
tỏ ra đăm chiêu…
Ngay lúc này vai trò của tôi không còn thuần túy là một
phóng viên nữa, mà giống như một thính giả đang bồn chồn chờ đợi lắng nghe hồi
kết của câu chuyện…
“Năm cậu ấy học năm thứ hai, bác nhớ hôm đó là thứ sáu. Như
mọi khi cậu ấy đến quán ăn cơm, đột nhiên có một người đàn ông trung niên bệnh
tim tái phát ngã lăn xuống đất bất tỉnh. Cậu ấy liền chạy qua xem người đàn ông
đó, và phát hiện mạch đập của ông ấy vô cùng yếu ớt. Cậu ấy bình tĩnh đập mạnh
bên ngoài cơ tim của bệnh nhân ngay…” Trông tôi có vẻ như không hiểu, giáo sư
liền giải thích: “Tức là định vị rõ bộ vị ngực lệch sang phải một chút của bệnh
nhân, dùng lực đánh thật mạnh vào đó từ 1 đến 2 cái, sau đó lập tức sờ vào động
mạch cổ của bệnh nhân ngay. Nếu như có nhịp đập lại, có nghĩa là bệnh nhân đã
khôi phục được nhịp đập của tim.
Tôi như giật mình tỉnh ngộ hiểu ra sự việc, liền gật đầu lia
lịa.
“Nhưng rất tiếc. Bệnh nhân không hề có dấu hiệu trái tim đập
trở lại. Cậu ấy liền căn cứ theo phương án A,B,C tiến hành cấp cứu ngay. A,B,C
là cách gọi tóm tắt trong y học, tức là chỉ Airway (Khí đạo), Breathing (Hô
hâp), Circulation (Tuần hoàn). Nhưng bệnh nhân vẫn không có dấu hiệu hồi phục
nào cả. Trong thời khắc ngàn cân treo sợi tóc đó, cậu học trò của bác không
màng đến sự can ngăn của bạn học, cố chấp đòi tiến hành Phẫu thuật xoa bóp tim
can với bệnh nhân ngay. Cuộc phẫu thuật này phải mổ lồng ngực của bệnh nhân ra,
lấy một cái xương sườn ra và thò tay vào xoa bóp trái tim của bệnh nhân. Có độ
nguy hiểm tương đối lớn trong phẫu thuật này, nhưng vào 10 năm trước trong một
cuộc phẫu thuật ở Australia từng có một tiền lệ thành công.”
“Cái gì?!...” Tôi kinh ngạc thét lên, dù tôi không rõ cuộc
phẫu thuật đó có độ nguy hiểm thế nào, chỉ nghĩ là cậu ấy đang ở trong quán ăn
thì làm sao có thể tiến hành cuộc phẫu thuật lớn đó chứ? Tôi không dám tưởng tượng
tiếp, liền hỏi giáo sư: “Phẫu thuật ngay tại chỗ đó sao bác John?”
“Đúng vậy. Bác đã nói rồi, lúc nào cậu ấy cũng mang theo
thùng đồ nghề nhỏ bên người. Cậu ấy nhanh nhẹn khử trùng và tiến hành phẫu thuật
cho ông ta. Cậu ấy quả thật là một người vô cùng tài giỏi, bởi đã thành công cứu
được sinh mạng của người đàn ông đó: nhịp đập trái tim bệnh nhân bắt đầu yếu ớt
đập trở lại.” Nghe xong đoạn tốt đẹp của câu chuyện