t trời lặn.
Nếu không hoàn thành, không biết lão đại còn muốn lấy chiêu trò gì trừng phạt hắn.
Không được, tuyệt đối không thể lạc, nếu không cuộc sống sau này không biết sống sao.
Trời ơi, bắp chân của hắn.
Nhưng hắn không thể không đi, chỉ sợ câu oán trách cũng không dám có.
Người phát mệnh lệnh trước mặt Tiêu Hàn Nam là Đế Tuấn, thất huynh đệ
Tiêu gia từng đồng tâm thề, uống máu ăn thề, có thể sống vì hắn chết vì
hắn vì hắn bỏ tất cả, đó là tín ngưỡng duy nhất, không thể làm trái. Hắn yên lặng xoay người, lưu lại một chuỗi ánh mắt u ám, nhấc chân chạy nhanh như điên.
Tiêu Duy Bạch nhìn đúng thời cơ, bộ mặt nịnh hót cười, hình dáng xoa xoa tay xấu xa mãnh liệt, ''Lão đại, cơm trưa đã chuẩn bị xong rồi, có
không ít mĩ vị Hoàng Đường Sơn, người và chị dâu đi nếm thử trước? Chúng ta từ từ chờ lão Thất đưa thảo tỉnh tâm tới.''
Đế Tuấn chỉ tay, ''Các người dùng cái gì chất đầy phòng, là không muốn
gia sống trên núi nữa đúng không? Được, ta lập tức bảo người dọn đồ,
chuẩn bị xuống núi.''
''Đừng đừng... lão đại, người hiểu lầm, mới vừa nói, chính là lễ vật
tặng chị dâu, chút lòng thành, không thành bất kính.'' Lão nhị tới trước cười làm lành, chỉ sợ Đế Tuấn phủ mông một cái lách người, ''Mấy năm
không gặp, cuối cùng có cơ hội khiến người tới Hoàng Đường Sơn, không ở
một năm nửa năm, các huynh đệ nào để chịu người rời đi.''
''Nương tử gia không thích tô son điểm phấn, đeo vàng đội bạc, càng ghét hơn cổ đổng đầy phòng, khắp nơi bảo quang nhấp nháy, chói cả mắt.'' Hắn không cảm kích, càng không học cách biểu đạt khi nhận quà.
Tiêu Đào cũng không tức giận, ''Chị dâu không thích, ta gọi người chuyển đi là được, vì chút chuyện này, không đáng để lão đại tức giận.''
Đế Tuấn gật đầu hài lòng, khôi phục vẻ mặt ôn hòa, ôm eo nàng, ý bảo
Tiêu Duy Bạch dẫn đường, ''Đi thôi, đi ăn cơm, ta bỗng nhiên thấy đói.''
Từ đầu đến cuối, hắn đều không nhắc đến nữ nhân trần truồng trong rương.
Sáu vị Tiêu gia cũng không có việc gì trêu đùa hắn nhớ lại chuyện không vui.
Tạm thời vượt qua nguy cơ, thuận lợi không thể tưởng được.
Chỉ là cái người Tiêu Hàn Nam đáng thương, vì không cẩn thận biểu đạt
sai, còn bị phạt chạy đường núi, từ trên xuống, từ dưới lên, một khắc
không nghỉ.
Người mang tin tức của Linh Đế cuối cùng cũng tìm được thị vệ âm thầm bảo vệ thái tử. Nhưng đáng tiếc, ba ngày trước trúng kế kim thiền thoát xác của thái tử
gia, lại càng khó xác định phương vị chuẩn xác của điện hạ.
Hơn hai trăm tên cao thủ cẩn thận lần theo dấu vết, mỗi ngày đều trôi qua kinh hồn bạt vía.
Ông trời phù hộ, ngàn vạn lần đừng để chủ tử xảy xa chuyện.
Nếu không, bọn họ, từ trên xuống dưới, từ lớn đến nhỏ, bị bệ hạ một đao chém rơi.
Vòng qua sáu quan Hoàng Đường, đội thị vệ cuối cùng cũng âm thầm xâm nhập vào điểm dừng chân đầu tiên, huyện Duyên Bình.
Chỉ ý của Linh Đế vừa đến, Trương Ngọc Nhân vừa vui vừa sợ, cũng nghe
nói thái tử gia ở gần đây, vả lại hành tung không rõ, khuôn mặt già nua
ranh mãnh của ông ta hiện rõ rất nhiều nặng nề, ''Trộm cướp Hoàng Đường
Sơn hung hăng ngang ngược từ trước, tồn tại đã lâu, to gan làm loạn,
ngay cả cống phẩm ngự dụng cũng tranh giành, nếu bị bọn họ phát hiện
tung tích thái tử trước, tất nhiên làm hại.''
''Hoàng thượng đã có nghĩ qua, đặt biệt hạ chỉ, mời các châu phủ phối
hợp với thái tử dẹp bỏ phiến loạn, sau đó, sẽ có hai ngàn tinh binh đến, còn đây là vệ đội được phái ra từ trong ngự lâm quân.'' Những chuyện
tình rõ ràng, cũng không ngại mà nói, gia tăng lòng tin ở những chỗ này.
Nhiền năm trừ phiến loạn, bọn giặc càng lớn mạnh, quan viên địa phương lại càng ngày càng sợ.
Còn chưa khai chiến, tinh thần đã thua xa.
Trên mặt đại nhân còn toàn sầu lo, ''Hạ quan có một chuyện lo lắng khác, Đại hoàng tử cũng ở trong huyện Duyên Bình, địa phương nho nhỏ, một
chốc lát có tới hai vị kim chi ngọc diệp, các vị thị vệ đại nhân, hạ
quan có chút thấp thỏm.''
Ông ta nói hàm hồ, nhưng người biết chuyện ở hiện trường lập tức trong lòng hiểu rõ.
Tuy Đại hoàng tử là người nhiểu tuổi nhất trong các vị kim chi ngọc
diệp, lại xuất thân thấp hèn, cuộc đời này vô duyên với đế vị. Thân là Linh Đế trường tử, cuối cùng lại rơi vào một cái huyện thành nho nhỏ, không phải nhận được chiếu không được hồi kinh.
Xưa nay Đại hoàng tử không thích nhắc tới thái tử điện hạ, ngay cả buổi
lễ sắc phong thái tử, quan viên huyện Duyên Bình chuẩn bị quà tặng cũng
phải lặng lẽ tặng, nếu không cẩn thận bị Đại hoàng tử biết được, tất
nhiên là một sự trừng phạt.
Trong lòng hắn không thoải mái, mọi người nhìn trong mắt.
Bình thường phải thêm chút kiêng kị, cũng liền qua đi.
Nhưng lần này bản thân thái tử tới.
Tranh giành của huynh đệ, khó tránh khỏi sẽ lan đến quan viên vô tội.
Đến lúc đó, đứng bên ai đều khó lấy lòng.
Một là thiên tử tương lai.
Một người khác là phiên vương chiếm cứ địa phương.
Đơn giản gọi là cuộc chiến của cường long và địa cầu xà.
Lấy nhãn lực của mọi người, đúng là nhìn không ra bên nào có ưu thế.
Trong khoảng thời gian ngắn không tìm được hành tung của thái tử, hà