thờ ơ.''
Trong nháy mắt khuôn mặt hắn xanh mét, ngũ quan dữ tợn vặn vẹo, chỉ là thật
may hắn có thể khống chế tính khí, không có phát tác.
Nàng cố
gắng kiềm lại hoảng loạn trong lòng, cố trấn định cười nhạt, ''Chuyện
này là khách quan, tồn tại sự thật, chúng ta cũng làm bộ không thấy
được, thì nó liền mất tích, phu quân, ta cảm thấy nói mấy lời này trước, cũng tốt hơn sau này phải đi bổ sung giải thích.'' Hắn mở to mắt cúi xuống, chăm chú nhìn nàng, ''Nàng nghĩ như thế nào?''
Trừ bỏ cánh tay của nàng, sức lực như muốn bóp nát xương cốt của nàng.
"Không muốn như thế nào.'' Chỉ là trước tiểu nhân sau quân tử, tránh cho có
ngày thật sự xuất hiện tình trạng nàng nói, nàng sẽ nhẫn nhịn không làm ra cái chuyện vô cùng đáng sợ.
Nàng còn chưa kịp nhập Đại Tuyết Sơn gả cho Đế Tuấn.
Nhưng một thân nàng bản lãnh, cùng với âm lãnh trong xương thỉnh thoảng không hơn không kém ở nguyên chỗ đó, không tiếng động ẩn núp, bình thường
nhìn như không có sóng gió, chỉ khi nào thật sự bị xúc phạm, lực lượng
chất chứa mới bộc phát ra, uy lực lớn khó thu phục.
Nàng cố chấp ý tưởng lúc ban đầu.
Tốt hợp tốt tán, trước khi kết cục tất cả đều có xu hướng không thể đảo ngược được, sẽ ngưng, cười cười rời đi.
"Tốt." Hắn đáp một chữ, nước đôi lập lờ.
Nói xong, cũng không giải thích, nhấc chân ra bên ngoài.
Lúc này, ngược lại đến lượt nàng ôm cánh tay hắn, nói chưa hết mà còn muốn đi, để lại nàng một mình đoán tâm ý.
''Chàng chỉ nói một chứ tốt?'' Nhếch cái miệng nhỏ nhắn, nàng không sợ lạnh trừng mắt về phía hắn.
Đế Tuấn nhắc tới chuyện như vậy liền nổi giận, nhưng thời điểm nàng không đề cập tới chuyện đấy thì nội hỏa cũng không nhỏ.
Luôn tránh, căn bản nó cũng không phải là biện pháp tốt giải quyết vấn đề.
''Còn chưa đủ?'' Hai ánh mắt từ từ nhìn lên, sâu thăm thẳm.
''Vậy ta coi như chàng đồng ý.'' Âm thanh nàng cứng rắn, ý vị khiêu khích nồng đậm.
Nàng cũng không biết nên như nào, liền muốn đối ngịch với hắn, có lẽ chỉ có
lúc chọc cho hắn kích động, mới có một tia cơ hội theo dõi ý tưởng chân chính của hắn.
Nó đối với nàng rất quan trọng, cũng quyết định sau khi đi Tứ Xuyên, chọn lựa lối đi.
"Đồng ý cái gì? Ta không có cam kết qua.'' Người khác cười lạnh. Nàng nhìn chăm chú, dở khóc dở cười, còn có chút chua xót, ''Nhưng rõ ràng ngươi mới nói được?''
Tình trạng không ổn, nói xong lời này, mũi của nàng cũng cay cay, nước
mắt trong hốc mắt dâng lên, ngay cả tầm mắt cũng nhìn không rõ.
Hai mắt hắn bỗng nhiên khắp chặt, thở ra một hơi, rồi từ từ mở mắt, đột
nhiên gục mặt xuống, miệng nhỏ nở cụ cười lấy lòng, chớp chớp mi mắt ba
cái, ''Nương tử ngoan, nương tử tốt, vi phu chưa nói cái gì, đây là dựa
theo ý của nàng, không muốn làm trái, ngược lại chọc nàng không vui.''
Mu bàn tay hơi thô lỗ giúp nàng lau nước mắt, ''Khóc cái gì, có gì mà khóc, nàng hiểu lầm rồi.''
''Nhưng ngươi mới nói được, là ngươi nói.'' Hắn lại biến thành bộ dáng
quen thuộc, tâm tình của nàng cũng buông lỏng, sau đó nước mắt cũng
không dâng lên nữa, giống như chuỗi ngọc trai bị đứt rơi xuống dưới,
không biết thì tưởng nàng bị uất ức to lớn.
Thật ra thì là do... sợ.
Hắn nói biến sắc thì biến sắc (thay đổi sắc mặt).
Đừng xem là bộ dáng thiếu niên chưa trưởng thành, nhưng phong cách lại có thể thay đổi theo ý nguyện, thay đổi qua lại.
Hắn muốn nâng ngươi trên lòng bàn tay, chính là như mộc xuân phong, mỗi
lỗ chân lông đều lộ ra thoải mái, nhưng khi nào hắn lộ ra tính khí, vậy
đối với đôi mắt tròn đáng yêu lập tức bị ánh sáng chà xát không thương
tiếc, làm người ta sợ.
Ngươi bình thường kia chịu được đau khổ lúc lạnh lúc nóng.
Nàng kiên trì tới bây giờ nên mới hỏng mất, cũng coi là không tồi.
Hắn cầm tay nàng, mắt to vô tội nhìn nàng cẩn thận chu đáo, ''Xuất giá tòng phu, có hiểu hay không ?''
Lắc đầu, mặt chữ thì hiểu nhưng không hiểu hắn muốn biểu đạt cái gì.
''Xuất giá chính là nói nữ nhi gả cho người khác, tòng phu chính là phải nghe lời nói của trượng phu.'' Hắn không sợ làm phiền, giải thích tỉ mỉ.
Nhìn cái bộ dáng tức cười, nàng nhịn nửa ngày cũng không nhịn được nữa, ''Cái này tự nhiên ta hiểu, không cần ngươi phân tích.''
Khóe mắt nàng vẫn còn nước mắt, vừa khóc vừa cười, bộ dáng điên rồi.
Đều là do hắn hại.
''Nương tử, nàng gả cho ta, vi phu cho nàng hai lựa chọn, một đao đâm
vào ngực ta, xong hết mọi chuyện, không ai nợ ai; hoặc là buông ra tất
cả, thật vui vẻ gả làm thê tử cho ta, làm hết sức khiến mình vui vẻ, đưa cuộc sống của nàng cho ta.'' Tìm cái khăn, nhẹ nhàng giúp nàng lau nước mắt, không để cho nước mắt chảy tùy ý, ''Lúc đó nàng không do dự gả cho ta, bây giờ lại rối rắm với thân phận của vi phu, cùng với một khả năng sẽ xuất hiện phản bội, đây đúng là vô nghĩa.''
Hỏng bét.
Hình như là bị hắn dạy.
Nhưng mà bộ dáng khuyên ngăn của hắn, thật khiến nàng vui vẻ, không có nổi một tia phản bác.
''Không có lời để nói rồi? Đầu lưỡi bị cắn rớt?" Bất đắc dĩ sờ sờ lỗ
mũi, Đế Tuấn như tên trộm cầm bàn tay mềm của nàng, ''Từ cổ chí kim, vô
số hoàng đế, nhưng làm hoàng đế như thế nào, lại không có đ