ịnh số tuyệt
đối, vi phu ngồi lên ngai vàng là có hay không, vi phu không thể dự đoán được, nếu thật sự tránh không được, phải do tự mình quyết định con
đường tương lai.''
Chỉ cần hắn không muốn, bất luận kẻ nào cũng không có cách nào để ép buộc được.
Hắn cho rằng nàng đều biết, nhưng không ngờ, trong lòng nàng vẫn còn rất nhiều lo lắng.
Quá khứ là do hắn khinh thường không phát hiện.
Từ nay về sau, hắn sẽ không làm như không thấy, ''Được rồi, lau mặt một chút, chúng ta ra ngoài.'' Hắn cười như gió nhẹ nước chảy, dịu dàng vuốt tóc nàng, ''Bên ngoài có
một đám người đang đợi, người nào tặng quà khích bác ân ái vợ chồng ta,
đợi vi phu giúp nàng hả giận.''
Hắn xuất hiện trong cửa phòng trong nháy mắt, huynh đệ Tiêu gia cùng một tư thế, rủ bả vai, đầu cúi thấp, dừng như nghênh đón khiêm nhường.
Mặc dù sắc mặt hắn không tốt, nhưng cũng không giống hôm qua, bộ dáng đánh đối mặt trực tiếp dẹp người.
Xem ra còn có khoan nhượng rất lớn.
Tiêu Duy Bạch là người lớn tuổi nhất, cũng là người thực tế trông coi
Hoàng Đường Sơn, nên đương nhiên đứng trước, nhìn vào ánh mắt đùa giỡn
không thân thiện của hắn.
''Huynh đệ chúng ta là muốn tặng chị dâu chút son phấn, không có ý tứ gì khác, về phần cái rương kia, là điều ngoài ý muốn.'' Hắn thông minh lựa chọn giải thích với nàng, mắt hồ ly chân thành long lanh.
''Chị dâu, ta thật oan uổng, cái rương này là hôm qua mới bị kéo lên
núi, ta không có mang đi kiểm tra, cho rằng làm rương rất tốt, liền đem
tặng chị dâu, giả bộ bầy biện một ít vật kiện, nào biết bên trong có
giấu hạt gieo họa, người đại lượng không tính tiểu nhân, nhất định tha
thứ cho ta.'' Tiểu Hàn Nam hô thiên thưởng địa, thật may dáng người đáng yêu, tuổi cũng không lớn, làm mấy động tác mất mặt như này cũng không
xem là đột ngột.
Bây giờ là thời kì cực kì, vì tính mạng, trốn tránh trách nhiệm, mấy vị
huynh trưởng khác cũng không khi dễ hắn, hắn lại thu được đồng tình khi
giả bộ nai tơ.
Còn lặng lẽ giơ ngón tay cái lên với hắn, khen hắn phản ứng nhanh.
''Ta rất cảm kích món quà mà các người đưa tới, làm sao lại trách các
người, các vị huynh đệ mời đứng lên, các người khách khí quá rồi.'' Mặc
dù chưa hiểu rõ tiền nhân hậu quả, nàng nên lựa chọn bỏ qua quá khứ. Nàng nói là không tính, không quên lôi kéo tay áo của phu quân, muốn hắn há mồm.
Nếu không mấy người này vẫn thấp thỏm không yên.
Hắn nhìn Tiêu Hàn Nam, như cười như không.
Tiểu tử tốt, chơi non à?
Nhiều ưu điểm trên người hắn thì không học, lại học cái này, còn cố tình làm nũng với vợ của hắn.
Có thể nhẫn nại nhưng không thể nhẫn nhục.
Gặp lá gan lớn, nhưng mà chưa có gặp qua hắn dám làm trò với vợ yêu quý nhất của mình ở dưới mi mắt mình.
Tốt! ! Rất tốt! ! !
''Ngươi...'' Chỉ vào mũi của Tiêu Hàn Nam, Đế Tuấn lười biếng phân phó,
''Gia muốn kiểm tra công phu của ngươi có tụt lùi không, A Nam mập hơn
bé rất nhiều, hay là sau khi lên núi, không có ai dạy dỗ, say tình với
thanh sắc, nghe nói còn cưới hai vợ, không sai chứ?''
Thất trại chủ mồ hôi lạnh, ''Gia, oan uổng, oan uổng lớn, không phải là
ta muốn cưới hai vợ, mà là hai vợ buộc ta thành thân... không tin người
hỏi mấy vị ca ca, năm ngoái ta thật sự bị trói đưa vào động phòng.''
Sáu vị huynh trưởng không có lương tâm quay mặt đi cười.
Rất vui nhìn thấy Đế Tuấn đem tất cả tập trung trên người Tiêu Hàn Nam.
Về phần ra tay cứu, căn bản là việc không thể.
Không thêm dầu mỡ là đã nói bọn họ rất có nghĩa khí rồi.
''Gia mặt kệ cái này, A Nam cưới hai vợ là sự thật, lên cân cũng là sự
thật, gia chỉ muốn kiểm tra công phu của ngươi, thế nào? Ngay cả đến
quyền lợi này cũng không có? '' Tròng mắt hắn trừng trừng.
Tiêu Hàn Nam nhất thời co cổ lại, nhỏ giọng xin khoan dung, ''Lão đại phân phó, A Nam nghe lệnh.''
Hôm nay trốn không thoát, hắn đứng lên dũng cảm 'thấy việc nghĩa hăng
hái làm', kết quả chịu khổ các huynh đệ vứt bỏ, bọn họ còn có tâm tình
cười đứng một bên xem kịch vui, nếu không phải trên người mình còn có
nhược điểm lão đại nắm trong tay, tám phần cần thêm dầu mỡ ồn ào lộn xộn rồi. Ai bảo hắn là người duy nhất đón dâu, còn là nam nhân 'may mắn' cưới hai vợ một lần.
Bọn họ không thăng bằng đã lâu, ô ô ô, lần này cuối cùng cũng bắt được cơ hội.
''Rất tốt.'' Đế Tuấn gật đầu thỏa mãn, ngón tay chỉ phương hướng cửa
chính sơn trại, ''Bắt đầu từ bây giờ, trước khi mặt trời lặn xuống núi,
người phải toàn lực ứng phó, chạy mười lần, mỗi lần mang thảo tỉnh tâm
dưới chân núi cho ta, cần tươi mới nhất, không cách nào làm thuốc, nếu
thất bại, cần làm lại.''
Tiêu Hàn Nam muốn ngửa mặt phun huyết.
Mười lần.
Lão đại muốn hắn làm khoái mã để tập luyện sao?
Thảo tỉnh tâm chỉ có sinh trưởng ở mảnh nhỏ chỗ suối nước, sau khi loại
cỏ này bị lấy xuống, khô héo cực nhanh, trong vòng nửa canh giờ, trên
căn bản dược liệu hoàn toàn biến mất.
Chạy liên tiếp mười lần? Còn mang về thảo tỉnh tâm làm tin, nhiệm vụ này nhìn như đơn giản, thật muốn hoàn thành, cũng không phải là khó khăn
bình thường.
Còn có thời gian hạn định cuối cùng, muốn hoàn thành trước khi mặ