Old school Easter eggs.
Phu Quân Trắng Mịn Là Con Sói

Phu Quân Trắng Mịn Là Con Sói

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328610

Bình chọn: 8.5.00/10/861 lượt.

n lại, thấy uổng phí tâm tư.

"Thì ra là trong lòng ngai muốn Tiêu Dao môn làm mưa làm gió, Cửu nhi thê thảm quay về?" Tiêu hoàng hậu kinh ngạc che miệng.

"Cũng không phải, trẫm đối với Tiêu Dao môn, hận đến mức hàm răng ngứa ngáy." Có thể diệt, hắn tự nhiên vui vẻ sung sướng.

“Hoàng thượng, cái

này nô tì không hiểu, Cửu nhi thắng, người lại không vui, Tiêu Dao thua, ngài rất vui mừng, ai,.. xem ra thật khó đoán tâm tư thiên tử.” Tiêu

hoàng hậu hôm nay nể mặt vua, không có đem câu nói gần vua như gần cọp

nói ra.

Linh Đế nghe mắt trợn trắng lên, "Mạn nhi, ngươi cười trẫm."

“Không có nha ngài chính là đang vu oan cho người tốt.” Cười híp mắt đứng lên, không chút ưỡn ẹo đi vòng qua sau lưng hắn, tạy nhẹ nhàng đấm đấm bóp

bóp: “Ngài làm gì tức giận, Cửu nhi tiêu diệt Tiêu Dao môn, đối với ngài và triều đình là trăm lợi không có một hại, về phần lão tử ngai không

dạy dỗ được nhi tử, trong lòng uất ức thì cách giải quyết tốt nhất là…”

Ghé vào bên tai, nhẹ nhàng nói: “Vậy thì cho người tìm Cửu nhi gây khó

khăn đi, hắn không phải nhịn sao? Ngài mắc dù sai khiến nhưng hắn có thể hoàn thành xuất sắc!”

Đột nhiên vỗ trán một cái, Linh Đế thân

thể ngồi thẳng, "Mạn nhi nói không có sai, Cửu nhi có thể làm, đối với

trẫm có gì tổn thất đây? Ha ha ha, trẫm chính là thưởng thức năng lực

của hắn, tốt nhất là có thể nhẹ nhõm bịt miệng, này trẫm không phải tiết kiệm không ít hơi sức, cũng tránh cho mỗi ngày nhức đầu vì bọn nghịch

thần này.”

“Không sai, không sai, hoàng thượng thật anh

minh.” Đỉnh đầu được tâng bốc đúng lúc, Tiêu hoàng hậu luôn biết khen

người đúng thời điển làm làm tâm của Thiên Tử vui mừng cự kỳ: “Cửu nhi

hoàn thành những việc mà hoàng thượng gây ra cho hắn, thực ra thì hắn

thua, người thắng, người nói đúng không?”

Bỏ ra một cái giá lớn như vậy, vẫn là bị Linh Đế dắt mũi chạy quanh chứ sao?

Trong đó kẻ được lợi nhiều nhất vẫn là hoàng đế đại nhân.

Linh Đế mừng rỡ, cạch cạch gõ xuống bàn: “Không sai, chờ đến khi Cừu nhi

tỉnh táo lại, hắn nhất định uất ức tới chết, haha, dù là một tiểu tử

thông minh cũng không đấu lại được một lão tử.” Thời khắc vừa đến, Tiêu hoàng hậu mím môi không nói, đồng tử xinh đẹp ngay giữa, vẻ hả hê, rồi biến mất.

Đợi con trai nàng từng bước một hoàn thành nhiệm vụ Linh Đế giao ra, thành

lập chiến công bất thế, dù là không ở bên trong triều, đối thủ cạnh

tranh lại kịch liệt, cũng sững sờ không sợ.

Về phần Linh Đế nói gây khó khăn, ở trong mắt Cửu nhi, lại coi là gì chứ.

Nếu chỉ cầm những thứ này, liền đổi lấy toàn bộ chú ý của hoàng đế, nàng

tình nguyện để Cửu nhi ở lâu ngày ở bên ngoài, không nóng nảy trở về.

Trong cung có mình chống, thiên hạ bên dưới sợ lật không nổi.

Bên ngoài cung, có Đế Tuấn làm, Linh Đế muốn càng không thưởng thức đứa con này, cũng khó.

Tiêu hoàng hậu xác thực không hiểu lắm nên như thế nào với con trai cùng

chung đụng thì ít mà xa cách thì nhiều, nhưng bà lại vô cùng hiểu nên

làm việc như thế nào, có thể vì bà yêu mến Cửu nhi nên muốn trải đường

lớn đế vị cho hắn.

Con trai của Linh Đế đông đảo, mặc dù ông

thiên ái Đế Tuấn, nhưng lại vĩnh viễn sẽ không giống như bà, mẫu thân

như này, quan tâm mọi chuyện.

Như vậy, sẽ để cho bà yêu thương con trai duy nhất nhiều hơn, đền bù hôn duyên hoàng gia đơn độc.

Đang suy nghĩ, Linh Đế chợt cười như lão ngoan đồng, ''Mạn nhi, trẫm nghĩ kế tiếp nên gọi thái tử đi làm gì rồi, huyện Xương Bình đến giữa Tứ Xuyên, còn có những kẻ trộm của bảy đỉnh núi, không có chuyện chạy ra quấy rối an bình của bách tích, dù sao Cửu nhi thuận đường, sẽ để cho hắn đi san bằng từng cái một.''

Tiêu hoàng hậu nhíu mày, ''Hoàng thượng nhưng tặc phi Sơn Nhất Mạch??''

Cái đó có thể là u ác tính để lại cho mấy vị hoàng đế nhức đầu.

Bởi vì chiếm cứ lấy thiên tiệm, muốn làm thì làm, chặn lại giao thông, đánh cướp thương gia, ngay cả tiền của quân lính cũng đoạt, hung hăng khác

thường.

Đến triều của Linh Đế, quan viên địa phương cơ hồ hàng năm đều muốn trình tấu lên sổ sách, thỉnh cầu triều đình trừ phiến loạn.

Ngược lại người phái đi không ít, thành quả lấy được quá nhỏ.... địa phương

quỷ quái một vạn người không thể khai thông, dù có thiên quân vạn mã,

cũng khó thi triển. Linh Đế, thật đúng là hiểu được vật gì cũng có chỗ dùng đấy.

Có thể hiểu được, tiểu cửu nhi nhận được mệnh lệnh này đúng là muốn giơ chân phát điên.

Tiêu hoàng hậu cười không nói, mím môi ngậm giận.

Người đang nơi này, suy nghĩ cũng đã bay xa, bay đến bên cạnh nhi tử , tràn đầy kiêu ngạo.

Có con trai như thế, còn đòi hỏi gì ở chồng.

Mà ở cự ly xa ngàn dặm, Đế Tuấn vẫn chưa nhận được mệnh lệnh tức thời của hoàng đế.

Hắn đã một bước tới núi Hoàng Đường, ở dưới sự nhiệt liệt ủng hộ của tiểu tặc, thẳng đến Chủ Phong.

Nhìn một đám hán tử tinh tráng cao gầy, xếp thành hai hàng kêu hai tiếng thiếu gia, có mấy phần quỷ dị.

Bởi vì quan hệ của Đế Tuấn, Lăng Không cũng bị là khách quý tiếp đón tại chỗ, ngồi bên cạnh hắn, nhìn nhìn.

''Lão đại, Lão Nhân Gia rất lâu rồi không trở lại xem các huynh đệ một chút,

chúng ta có phái người tới