n, phàm là người dưới chân núi không được tôn trọng, có thể sở thuộc Đại Tuyết Sơn tự do quyết định phương pháp giải quyết tranh chấp, chỉ có hoàng thất ngoại lệ."
"Có ý tứ gì ?" Đế Tuấn nâng mày nghi hoặc.
"Chính là không cho phép động chạm đến người nhà của chàng, kim chi ngọc diệp, chỉ cần có quan hệ máu mủ, cũng không cho phép đắc tội, dù là người của Đại Tuyết Sơn bị thua thiệt, cũng không cho". Nguyên nhân cụ thể vì sao, Mộ Lăng Không cũng không rõ.
Trong Đại Tuyết Sơn, có rất nhiều phép tắc kỳ quái, điều này so với người khác , ngược lại không làm người ta chú ý,trước kia nàng không biết Đế Tuấn, cũng chẳng chút liên quan với hoàng gia, cho nên không hề để ý.
"Bây giờ sự thưc là có người động !" Đế Tuấn cười mà như không nói, "Động còn là người nắm quyền cao nhất hoàng thất, xem ra, vẫn còn có người có thể áp đảo lên quy củ Đại Tuyết Sơn, hừ, ví dụ tên Huyền Minh ẻo lả kia không phải hướng tới vi phu động thủ sao, chậc chậc, còn chưa phải chết thì chưa ngừng đấy."
"Ách -- hình như là chàng từ đầu đến cuối không tỏ rõ thân phận chứ". Mộ Lăng Không cực kỳ im lặng, bây giờ Đế Tuấn đang đợi đến cơ hội thì phải hung hăng đạo Huyền Minh mấy đá, đem hết sức mình phá hỏng hình tượng của hắn đang có, tránh cho tương lai không thể buông tha, nàng lại đối với cố nhân mềm lòng.
Mặc dù đã nhiều lần nhấn mạnh qua, nàng tuyệt đối sẽ không quên chuyện xảy ra ngày đó ở hoàng đường sơn, hắn vẫn không thể quên được.
"Cái này ta mặc kệ, nếu Đại Tuyết Sơn có quy củ này, Huyền Minh kia phải đem mười tám đời tổ tông nhà chúng ta ghi tạc trong lòng". Lời này của hắn chính là cưỡng từ đoạt lý rồi, nhưng Đế Tuấn luôn có biện pháp đem ba chữ ' không nói đạo lý ' chơi thành ' theo lý thường phải làm ', "Cho nên nói, không ra tay với hoàng thất cũng không phải là toàn bộ quy củ, người bình thương không thể, nhưng người áp đảo quy tắc trên, hoặc là nói người đặt ra phép tắc Đại Tuyết Sơn, có thể hành động theo tâm ý của mình" .
"Lời này nghe có ý tứ, phu quân, chẳng lẽ chàng đã điều tra được cái gì? " Nhạy cảm thoáng nhìn, nhìn chăm chú vào mắt của hắn, chờ đợi đáp án.
PS: bị cảm, ban ngày ngủ suốt, buổi tối mới có hơi sức bò dậy viết tiêp.
cho nên hiên tại mới cập nhật.
Không biết cập nhật được bao nhiêu chương, mọi người có rảnh tìm xem cái mới một chút, không rảnh thì cung nhau chờ ngày mai thôi.
"Khó mà nói, tất cả đều chỉ là suy đoán." Hắn lắc đầu, tuy rằng vẫn còn cười, nhưng trong mắt đã hiện rõ ra nghiêm túc.
Móng ngựa lẹp xẹp trên tuyết đọng, văng lên từng trận lạnh lẽo, lao thẳng tới mặt.
Hai người không có dùng lời nói ra, nhưng đã hiểu đối phương muốn nói gì.
Người có thể dặt ra quy tắc, ở Đai Tuyết Sơn, có thể đếm trên đầu ngón tay.
Người có khả năng làm chuyện này nhất là ai, câu trả lời đã rất rõ ràng....
"Nương tử, đợi đến chỗ trọ, liền thu xếp sửa sang lại thật tốt, đổi bộ trang phục, trong bao quần áo của vi phu còn vài tờ ' mặt nạ ', nàng hãy chọn một cái theo ý mình mà thay đi". Đế Tuấn phóng tầm mắt ra xa, ở cuối rừng cây um tùm này, trong dãy núi là một tòa cao vút, chỉ một màu sắc, đều khiến người ta cảm thấy hoa mắt, nhìn lâu, mê mẩn đến không phân biệt được phương hướng."Đến bên kia, nàng tốt nhất đừng để lộ thân phận, cứ đi theo bên cạnh vi phu xem náo nhiệt là được rồi."
"Một mình chàng sao được?" Trong Đại Tuyết Sơn, cao thủ nhiều như mây, cho dù Đế Tuấn lợi hại hơn nữa, cũng đánh không lại được một đống người.
Hiện tại một mình đi vào, sẽ không ai nhớ thân phận thật sự của hắn.
Đối với đám người sống ở vùng lạnh như băng địa ngục mà nói, hắn cũng chỉ là kẻ xấu muốn xâm nhập.
"Một người không được, lẽ nào hai người là được? Nương tử chớ dại dột, cũng không phải vi phu chuẩn bị vào trong đánh nhau với họ, người có thân phận, đều thích dùng trí". Hắn gật đầu một cái, đã tính trước bộ dạng khiến Mộ Lăng Không nổi lên long tin với mình.
"Phu quân, chàng đã nghĩ ra biện pháp? ? ?"
"Ách! Còn chưa có, trên đường đi còn nhiều thời gian, từ từ đi, từ từ suy nghĩ." Cười nịnh sau đó co rúc trở về, tránh cho vợ nổi đóa, lại bị quét vào trong .
Mộ Lăng Không trực tiếp giương cao roi ngựa, tạo đường vòng cung hoàn mỹ quất thật mạnh lên mông ' con lừa đen ' một cái.
Đáng thương con ngựa bị đau, hí một tiếng, lao nhanh đi, cũng bất chấp băng thiên tuyết địa (*), không nên đi nhanh.
* băng tuyết ngập trời .
Đêm đó quả nhiên thuận lợi tới chỗ nghỉ ngơi.
Bên trái Mộ Lăng Không lục lọi bên phải móc móc, từ gian nhà trống không lại có thể tìm ra nồi chén bầu bồn, củi gạo dầu muối, lại đốt lên một đống lửa, đem con thú tiện tay bắt trên đường đi mổ bụng, bắt đầu nướng.
Đế Tuấn ở bên coi tròng mắt sáng lên, vỗ tay vẻ mặt sùng bái, "Nương tử thật là giỏi."
"Chàng không làm? ? Ta nhớ rõ trước kia chàng thường đi bắt chim trĩ thỏ hoang về ăn". Nàng còn đi theo ăn qua vài lần, mùi vị tương đối ngon.
"Phải a!" Cợt nhả hôn lên gương mặt nàng, hương thơm say lòng người trời sinh được băng tuyết cọ rửa qua, dường như càng đậm hơn vài phần, "Nếu không cần ra tay mà chỉ cần lên tiếng, vậy không