Insane
Phồn Chi

Phồn Chi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324862

Bình chọn: 9.00/10/486 lượt.

g tiên ngoại hậu nội, thân sơ khác biệt”. Vương Tranh cười hì hì đáp lại.

Từ Văn Diệu nhất thời vui vẻ, định xấn tới ôm người yêu thì bà Vương đã

đứng một bên hắng giọng. Bấy giờ Từ Văn Diệu mới giật mình, kéo tay cậu

mà rằng: “Em đến đây, để anh giới thiệu nào, đây là mẹ anh! Mẹ, đây là

Vương Tranh, Tiểu Tranh ạ!”.

“Trong mắt anh còn người mẹ này

sao?”. Bà Từ tức giận nhìn con trai, đoạn lại mỉm cười với Vương Tranh:

“Tiểu Vương vào nhà đi cháu, Văn Diệu nó sẽ tiếp đón cháu, bây giờ bác

có việc phải đi trước”.

“Mẹ đi đâu, muộn rồi, lại sắp tới giờ ăn cơm”. Từ Văn Diệu kéo tay mẹ, nhỏ giọng nói: “Đừng giận cha con làm gì, mẹ còn lạ gì tính cha nữa?”.

“Mẹ không về!”. Bà gân cổ quát lên.

“Tiểu Tranh lần đầu tới nhà, lẽ nào mẹ lại không nể mặt ạ?”. Từ Văn Diệu xoay người nhỏ to khuyên lơn bà Từ: “Người biết chuyện thì hiểu là cha mẹ đã quen như vậy, nhưng còn người không biết lại cho rằng gia đình chúng ta mâu thuẫn bất hòa tới độ không thể hòa giải được”.

Bà Từ mềm lòng, Từ Văn Diệu tức khắc ôm bà kéo vào nhà, đoạn lại quay đầu lại ra hiệu bằng miệng với Vương Tranh: “Theo anh!”.

Vương Tranh mỉm cười bước theo hai mẹ con. Vào nhà, cậu liền tới gặp ông Từ.

Ông thấy cậu thì rất vui vẻ, niềm nở bắt chuyện, lại sai người mang trái cây cho cậu. Vương Tranh biếu cho ông một lọ trà Vũ Tiền[4'> khiến ông

càng cao hứng, như con nít được quà mà liền tay mở ra xem. Hai người hàn huyên hồi lâu, đại đa số thời gian đều là ông Từ chỉ dạy còn cậu khiêm

tốn lắng nghe. Trước đây Từ Văn Diệu vẫn thường mượn lời cạnh khóe ông

mấy câu nhưng sau khi ông đổ bệnh lại không dám nữa. Giữa lúc hai người

đang nói cười vui vẻ thì người vú già vừa lau tay vào tạp dề đi đến:

“Cơm đã nấu xong rồi, ông và hai cậu vào ăn thôi”.

[4'> Loại trà hái vào lúc sau tiết Thanh Minh, trước tiết Cốc Vũ.

Ông Từ đứng dậy, Từ Văn Diệu muốn qua bên đó dìu ông nhưng lại bị ông đẩy

ra, tự mình bước chầm chậm vào phòng ăn, dáng lưng vẫn thẳng tắp như

trước. Vương Tranh nhìn anh mỉm cười, nói: “Xem ra bác đã hồi phục rất

tốt!”.

“May là được vậy!”. Từ Văn Diệu thở dài, nắm chặt tay cậu rồi không ngừng ve vuốt: “Anh nhớ em quá!”.

“Em cũng vậy!”.

Hai người nhìn nhau cười, tính nhân lúc vắng vẻ nói chút lời người yêu

thương thì đùng một cái từ trong phòng ăn truyền ra tiếng đập bàn, liền

sau đó là giọng phẫn nộ của ông Từ: “Lại cho tôi ăn mấy thứ này, dù có

nuôi heo cũng phải cho nó ăn mặn chứ? Có phải không? Bác sĩ nói? Lời bác sĩ là thánh chỉ à? Còn lời tôi chỉ như gió thoảng bên tai thôi hả? Tôi

còn chưa từ chức về hưu đó! Hôm nay tôi nói cho các người biết, nếu

không đổi khẩu phần ăn cho tôi thì không yên với tôi đâu! Để tôi thử

xem, tiếng nói của mình còn có giá trị gì với cái nhà này nữa hay

không!”.

Từ Văn Diệu và Vương Tranh vội vàng chạy sang bên đó,

thấy ông Từ mặt mày đã đỏ au vì giận, khoanh tay đầy uy nghi, tư thế với vẻ nếu ai dám không nghe mệnh lệnh của ông thì chết không tha. Phía bên kia bàn thần sắc bà Từ cũng đã xám đi. Người vú già thì càng im như

thóc. Hai binh sĩ trẻ mặc quân trang cũng không dám ho he gì.

Từ Văn Diệu mỉm cười nói: “Cha, cha lại tức giận nữa rồi, coi chừng lại

lên huyết áp nữa. Thôi, ngồi xuống nào, có gì từ từ nói!”.

“Nói cái rắm!”. Ông Từ tức giận quát. “Xem lời tôi nói chẳng là cái đinh gì hết, muốn tạo phản hả? Để xem ai có gan đó!”.

Bà Từ nóng nảy đứng bật dậy quát lên: “Ông thế này là sao, tôi chẳng phải

vì muốn tốt cho ông hay sao hả? Lúc nào cũng làm như phát xít quân phiệt vậy…”.

“Mẹ, mẹ đừng cãi nhau với cha nữa được không?”. Từ Văn

Diệu cũng hét lên, quay đầu liếc nhìn Vương Tranh tỏ ý xin lỗi rồi xoay

người nhìn mẹ mình: “Cha chỉ mới xuất viện vài ngày, chẳng gì quan trọng hơn sức khỏe của cha cả!”.

Bà Từ im lặng, bực mình ngồi xuống.

Từ Văn Diệu mềm mỏng lựa lời nói với ông Từ: “Cha, cha ngồi xuống đi,

những món này không hợp khẩu vị của cha, chúng ta cùng nghĩ cách điều

chỉnh nó, nhưng con có ba đầu sáu tay cũng không đổi kịp. Hôm nay cha cố chịu đựng một chút nhé?”.

Ông Từ lạnh lùng hừ một tiếng: “Anh với mẹ anh cũng như nhau cả thôi, đều không cho ta ăn cái gì ngon một chút”.

“Con”. Từ Văn Diệu bị cha chen ngang nghẹn họng tới mức chút nữa là định bật

ra từ “mẹ nó”, cuối cùng đành nhẫn nại, bất lực nói: “Được được, cha

thích nói gì cũng được, giờ cha ăn bữa cơm này đã, mọi người cùng trật

tự ăn cho xong bữa này rồi nói tiếp, nhé?”.

Ông Từ cứ nằng nặc

không nghe, lại tức giận nạt: “Đừng có ở đây mà giảng hòa vô lối nữa,

việc ngày hôm nay chẳng phải chỉ đơn thuần là một bữa cơm cho qua

chuyện, nó còn liên quan tới vị thế của ta, là việc vô cùng hệ trọng!”.

Từ Văn Diệu lúc này cũng muốn phát hỏa rồi, Vương Tranh vội vàng ngăn anh

lại, cúi đầu nhìn bàn ăn, thấy các món ăn vô cùng phong phú, có gà có

thịt, nhưng để ở trước mặt ông Từ chỉ có một bát giá xào, một bát cải

trắng kho với phù chúc[5'>, lạt lẽo tới mức dường như không một gợn mỡ.

Cậu khẽ thở dài, xoay người hỏi người vú già: “Nhà mình còn đồ ăn chưa

chế biến không ạ?”.

[5'> Phù chúc hay còn gọi