chỗ ta, không cần phải cố
chịu đựng lão già bướng bỉnh đó. Nếu có gì khó khăn cứ thoải mái tới tìm ta, ta sẽ nói chuyện với họ!”.
Vương Tranh cười đáp: “Bác đừng lo, có Văn Diệu bên cạnh, cháu sẽ không bị ức hiếp đâu ạ”.
“Ừ, coi vậy mà cha mẹ thằng bé không quản được nó”. Khóe miệng ông Vu nhếch lên, nói: “Cháu đi đi, cho ta gửi lời chào họ”.
“Dạ”. Vương Tranh xuống xe, mỉm cười nói: “Tạm biệt bác Vu!”.
“Tạm biệt cháu!”.
Vương Tranh đứng nhìn cho tới khi xe đi khuất rồi mới xoay lưng lại nhìn nhà
Từ Văn Diệu. Đây là tòa nhà có từ thế kỷ trước, đúc bằng gạch xanh ngói
đỏ, có kiểu dáng rất đẹp, phía trên gác lửng còn có cả mái vòm, trên sân phơi được điêu khắc theo lối Baroque. Nhưng tiếc một nỗi chỗ vốn dĩ
phải trồng hoa trồng cỏ lại được xới lên, thay bằng hàng rào tre trúc
cùng bao nhiêu là dưa chuột. Bấy giờ đang độ mùa đông, phía trên còn sót lại các thân cây nhưng khô khốc, buông rủ xuống hai dãy mướp khô quắt
héo hon. Vương Tranh bất chợt thấy căng thẳng, cố hít sâu một hơi, bỗng
dưng thấy chuyện mình chẳng báo chẳng rằng cho Từ Văn Diệu hay lại đến
đây thế này thật quá đường đột. Trong cốt lõi cậu chỉ là một cậu trai
con nhà bình thường, nay lại đột ngột đứng trước cửa gia đình quyền cao
chức trọng, lại thấy thấp thỏm áp lực không cách gì hóa giải được.
Cậu đắn đo một lúc rồi đặt va ly xuống, lấy điện thoại ra định gọi cho Từ
Văn Diệu, cậu vẫn chưa kịp gọi thì cổng lớn đột nhiên mở tung, từ bên
trong một người phụ nữ đứng tuổi đang nổi giận đùng đùng xộc ra, vừa đi
vừa ngoái đầu kêu gào: “Tôi mà không vui vẻ hầu hạ ông nữa thì ông làm
thế nào, thích thì cứ làm loạn đi! Chừng này tuổi rồi còn không biết
tiết chế gì cả! Để xem tới khi không ai lo cho ông, ông còn ngông cuồng
được nữa chăng?”.
Vương Tranh ngẩn ra, thì thấy người phụ nữ kia từ trong nhà bước ra rất nhanh về phía mình liền mỉm cười hỏi: “Thưa
bác, cho cháu hỏi…”.
Bà đứng khựng lại, thu hồi vẻ mặt tức giận trên mặt, hồ nghi quan sát Vương Tranh: “Cậu tìm ai?”.
“Dạ, cháu tìm Từ Văn Diệu ạ”. Vương Tranh hơi thẹn thùng đỏ mặt, cậu nhìn bà lão tinh thần phấn chấn đang đứng trước mặt, đột nhiên từ lông mày và
ánh mắt của bà cậu lại nhìn ra được đường nét hao hao với Từ Văn Diệu.
Cậu giật mình, liền dùng lời kính ngữ để thưa: “Cháu xin lỗi vì đã quấy
rầy, xin cho cháu hỏi, anh ấy có nhà không ạ?”.
Bà chỉ đứng đó
không nói một lời, liếc qua liếc lại quan sát cậu, ánh mắt sắc bén, thần thái vô cùng uy nghiêm. Xưa nay Vương Tranh rất sợ kiểu phụ nữ lợi hại
như vậy. Mặc dù mẹ cậu cũng rất cường thế, nhưng rốt cuộc cũng chỉ là
một thị dân nhỏ bé. Nhưng người trước mặt cậu lúc này, vừa nhìn liền
biết đó là một người lãnh đạo, vô cùng uy nghi, chỉ trong nháy mắt khiến Vương Tranh toát mồ hôi lạnh cả sống lưng, có cảm giác như thể quay lại ngày còn bé, không làm bài tập thì bị thầy giáo bất ngờ kiểm tra.
“Từ Văn Diệu đang ở đây. Cậu tên gì?”.
“Dạ?”. Vương Tranh ngẩn người, lại đáp: “Cháu là Vương Tranh ạ”.
“Chữ Tranh viết như thế nào?”.
“Tranh của tranh tranh thiết cốt ạ[3'>!”.
[3'> Tranh là một từ tượng thanh, ý chỉ tiếng leng keng thanh thoát, hoặc
muốn nói tới sự sáng bóng của kim loại. “Tranh tranh thiết cốt” có thể
hiểu nôm na là một người cương trực, có cốt cách kiên cường bất khuất.
“Nhìn cậu nho nhã thư sinh chẳng hợp lắm với cái tên này!”. Bà cười mà như không cười, nói.
Vương Tranh thoáng nhíu mày, ngay lập tức lại cười đáp: “Cha mẹ khi đặt tên
cho con cái thường có ý gửi gắm nguyện vọng tốt đẹp, nhưng khi con trẻ
lớn khôn lại thường chọn đi con đường của chính mình, bác nói thế có
đúng không ạ? Vì vậy mà tên của cháu có không hợp với người cũng là lẽ
thường”.
Bà Từ sắc mặt không đổi, nhàn nhạt nói: “Nói hay lắm. Năm nay cậu bao nhiêu tuổi?”.
“Hai mươi chín ạ!”. Vương Tranh dễ chịu đáp: “Tới tháng Ba sang năm thì tròn ba mươi, quê ở tỉnh XX thành phố G, chỉ là một trấn nhỏ nên chắc bác
chưa nghe qua. Cháu học tiến sĩ và sau tiến sĩ ở đại học Z, và đồng thời cũng đang giảng dạy môn Văn nghệ Lý luận Phương hướng của khoa Trung
văn, đã xuất bản được hai đầu sách chuyên ngành, đang tham gia chuyên đề quốc gia. Nếu như không có gì trục trặc sẽ thành phó giáo sư trong mấy
năm nữa. Những gì bác muốn hỏi cháu đều nói cả rồi ạ”.
Mặt mày
bà Từ không còn đanh lại như vừa nãy nữa mà đã mỉm cười, bà vẫn không
nói gì, cánh cửa sau lưng lại mở ra. Từ Văn Diệu còn chưa kịp tròng áo
khoác vào người đã hối hả chạy tới, vừa nhác thấy Vương Tranh đã ngẩn ra kinh ngạc, vui mừng, rồi vội vàng đỡ lấy hành lý từ tay cậu, lo lắng
nói: “Lúc nãy dì Trâu gọi điện anh mới hay là em đã đi rồi, sao không
gọi báo cho anh hả? Làm anh sợ gần chết, còn tưởng có chuyện gì không
hay xảy ra. Đồ tồi, lần sau không được như vậy nữa!”.
“Xin lỗi,
xin lỗi! Vì em muốn ghé thăm Vu Huyên trước. Với lại anh cũng đang bề
bộn, em sợ anh không có thời gian ra đón em. Hơn nữa, tới đây mà không
đến gặp bác Vu trước thì cũng không được…”.
“Hừ, em chỉ giỏi mượn cớ!”. Từ Văn Diệu bất mãn lườm cậu một cái.
“Không phải là em mượn cớ, nhưn