ợ đêm!?
Trong đám người chật chội, cảm giác sợ hãi biến mất, thế nhưng cơn đau lại tăng lên. "Nhiều năm ở nước ngoài, em hoài niệm nhất chính là chợ đêm." Tống Thiến cảm động mà nói.
"Đúng vậy a! Anh ở nước ngoài nhiều năm, cũng thương xuyên nhớ đến sự náo nhiệt của chợ đêm, còn có món ăn bình dân." Anh cười nói.
"Thiệu Nông, có nhớ trước kia chúng ta tới chợ đêm thích nhất ăn gì không?"
"Nhớ. Anh còn nhớ mỗi lần em đến đây nhất định phải ăn gà rán." Anh cùng Tống Thiến nhớ lại kỷ niệm trước kia.
Tôi đi theo hia người họ, trong lúc đó nghe bọn họ nói về kỷ niệm, trong một thời gian tôi có cảm xúc lẫn lộn, thần sắc âm u.
"Thiệu Nông, chúng ta đi ăn gà rán được không?"
"Được."
"Chúng ta đi thôi!" Tống Thiến vô cùng cao hứng.
"Tiểu Tuyết, em không phản đối chứ?" Anh hướng về phía tôi hỏi.
Tôi mặt không thay đổi mà nói: "Em không sao cả."
Tùy tiện một quán ngồi xuống, Lạc kêu ba phần gà rán.
Khi gà rán nóng hổi đưa lên, Tống Thiến đã sớm chuẩn bị cầm dôi đũa cắn một miếng to. "Nhớ đã lâu, bây giờ cuối cùng có thể ăn gà rán rồi."
"Vậy em còn không mau ăn?" Lạc chế nhạo Tống Thiến.
Không giống Tống Thiến, tôi một chút cũng không muốn ăn, căn bản không có khẩu vị. Một mặt là dạ dày đau đến khó chịu, về phương diện khác là tôi nhìn thấy đồ ăn đầy dầu mỡ như gà rán có chút muốn ói.
"Giang Tuyết, bạn không thích ăn gà rán sao? Tống Thiến lợi dụng thời gian rảnh rỗi hỏi tôi.
"Không phải."
"Nhưng mình không thấy bạn ăn?"
"Mình không đói bụng." Tôi dứt khoát để đũa xuống.
"Tiểu Tuyết, em nhất định phải ăn cái gì, nếu không sẽ lại đau dạ dày." Anh không đồng ý nhìn tôi, anh còn nói: "Em muốn ăn cái gì, anh dắt em đi ăn."
Anh quan tâm tôi, làm cho tôi có chút thoải mái hơn nhiều.
"Không cần, em đói bụng sẽ nói cho anh biết."
"Tiểu Tuyết, em không được nói dối." Anh lo lắng mà dặn dò tôi.
"Sẽ không."
Nếu cho anh biết tôi nói những điều này trong khi cố gắng nhịn cơn đau xuống, không biết anh sẽ có cảm tưởng gì?
Ăn xong, chúng tôi lại đi khắp nơi mua sắm, và cuối cùng cũng lên xe đi về. Tôi vẫn chưa ăn gì, bởi vì tôi căn bản ăn không vô.
Tôi ngồi ở phía sau, mồ hôi lạnh tuôn ra không ngừng.
Ngồi ở chỗ phía sau là tôi yêu cầu, tôi không muốn bị anh phát hiện dược sự khác thường của tôi. Nhưng mà anh chính là không phát hiện ra chuyện, tôi chua sót mà nghĩ.
Không được...... Dạ dày của tôi đang kháng nghị đến cực hạn, tôi cảm thấy một vầng sáng lóa mắt, bỗng chốc đôi mắt tôi lâm vào một mảnh đen tối không có ánh sáng, cái gì cũng không nhìn thấy.
Ánh sáng lòe loẹt chói mắt, trong thời gian ngắn, làm tôi không thể nào thích ứng. Nhìn chung quanh, tôi đã về đến nhà.
Tôi để gối đứng lên rồi ngồi dựa vào, còn không kịp suy nghĩ, anh liền mở cửa đi vào. "Tỉnh rồi hả? Vừa đúng lúc, ăn một chút cháo đi."
Tôi nhìn anh đem bát cháo để trên bàn bên cạnh, sau đó ngồi trên giường.
"Buổi tối, em chưa ăn gì nhất định sẽ rất đói?" Anh ôn nhu mà nhìn tôi." Anh vừa nấu chút cháo, em ăn đi cho nóng."
Anh thò tay muốn bưng cháo tới, tôi ngăn anh.
"Để cho ngội mốt chút rồi em sẽ ăn." Tôi vẻ mặt hờ hững.
"Tiểu Tuyết." Anh khẽ gọi tôi một tiếng. "Em lại bị đau dạ dày có đúng không?" Anh nghiêm mặt hỏi.
"Không phải." Phủ định hoàn toàn.
"Em còn muốn gạt anh?" Anh lạnh nhạt lên tiếng. "Em hôn mê bất tỉnh, còn nói không phải?"
Tôi quay mặt đi chỗ khác, không muốn nhìn thấy anh, nhưng lại bị anh kéo trở lại.
"Nhìn anh, vì sao chịu đựng đau đớn cũng không muốn nói cho anh biết? Lần trước xảy ra tai nạn bị thương, em không phải đã đáp ứng mặc kệ có chuyện gì xảy ra đều phải nói cho anh biết sao?" Khuôn mặt anh bình tĩnh, đôi mắt gắt gao nhìn tôi.
Tôi rũ mắt xuống. "Thực xin lỗi."
Nếu như anh muốn chính là việc này, rôi có thể cho anh.
"Anh không phải muốn em xin lỗi." Anh thở dài, ôm tôi. "Lúc phát hiện em hôn mê bất tỉnh, anh lo lắng gần chết. Anh nghĩ rằng em bắt đầu từ buổi chiều người không thoải mái, cho nên cả người trầm tĩnh không nói nhiều, ngay cả ăn cũng ăn không vô?"
Anh đã đoán đúng, nhưng tôi không muốn trả lời anh.
"Anh nói đúng rồi đúng không?" Anh ngứng lại, tiếp tục nói: "Em không thoải mái, nên nói ra đừng cậy mạnh. Em có biết không em làm như vậy khiến cho Tống Thiến nghĩ rằng cô ấy chọc giận em mất hứng, cho nên em mới trầ mặc như vậy? Tống Thiến muốn cùng em nói chuyện, chính là em lạnh lùng, hại cô ấy rất thương tâm, em biết không? Ngày mai em hẳn là nên tìm cô ấy xin lỗi ----"
"Xin lỗi?" Tôi đẩy mạnh anh ra.
"Đúng vậy! Em......" Anh bị phản ứng của tôi hù dọa.
"Tại sao anh muốn em phải xin lỗi cô ấy? Thì ra anh chính là lo lắng Tống Thiến sẽ thương tâm, dạ dày của em đau căn bàn không tính là cái gì! Anh xem anh căn bản đối với cô ấy tình cảm chưa hết! Không quan hệ, anh không cần để ý đến em, anh đi an ủi cô ấy được rồi!" Tôi giận dữ nói.
"Em nghĩ như vậy?" Sắc mặt anh bỗng nhiên lạnh xuống, nhìn ánh mắt cảu anh sắc bén bức người.
"Đúng vậy." Tôi quật cường mà nói.
"Vậy sao?"
Anh trầm mặc mà đứng dậy đi đến cửa, bỏ lại một câu làm tôi hoảng sợ, sau đó mở cửa đi tiếp. "Anh khôn