ý tiếp theo, cho nên mọi
người đều đem lúa ra sân phơi. Vì thế tiểu Tú cũng vội vàng về nhà định
quét dọn lại sân, sau đó đem lúa ra phơi nắng.
Về nhà thì
thấy lúa đang được phơi nắng, Tiểu Tô đang xới lúa lên cho đều. Bỗng
nhiên tiểu Tú cảm thấy trong nhà có người đàn ông thật sự là quá tốt,
một tay lao động mạnh mẽ đó! Về sau nhất định phải vuốt đuôi tiểu Tô cho thật tốt, như vậy thì lúc thiếu nhân lực cũng không sợ tìm không ra
thanh niên khỏe mạnh! Vì thế, tiểu Tú bước đến vỗ vỗ bả vai tiểu Tô :
"Tiểu Tô, anh không cần cố hết sức đâu! Vừa mới làm xong nhà, cần phải
nghỉ ngơi một chút." Vừa nói xong một tràng, thấy tiểu Tô chớp mắt tỏ ý
không hiểu, tiểu Tú vỗ trán mình, bậy bạ quá, sao lại nói chuyện với
người mà tai có vấn đề chứ? Chẳng lẽ giống vợ của nhân vật chính trong
phim, lúc nào cũng phải mang theo giấy bút à? Lại thấy đôi mắt to xinh
đẹp của tiểu Tô, tiểu Tú đành phải tiếp tục bật ngón tay cái nói cám ơn. Nhìn thấy hành động này, tiểu Tô khoát tay, nói rõ: "Không cần cảm ơn."
Câu không cần cảm ơn làm tiểu Tú nhảy dựng, sau khi tiểu Tô trở về, chưa
từng nghe anh nói chuyện. Châm ngôn đã nói mười người điếc thì hết chín
người câm, nhưng tiểu Tú nhanh chóng suy nghĩ lại, vì tiểu Tô cứu đồng
đội cho nên tai mới bị thương, nghe không được. Nhưng mà thanh quản của
cậu ta lại không có vấn đề gì, đương nhiên là có thể nói chuyện. Hơn nữa giọng nói kia nghe trong vắt, thật thoải mái.
Tiểu Tú
ngượng ngùng ra hiệu cho tiểu Tô mỗi người một việc, nhìn thấy còn hơn
nửa đống lúa chưa được xới, vì thế cầm công cụ làm cùng Tiểu Tô. Loay
hoay được một lúc thì thấy bà Hảo đi ra: "Tiểu Tú, bà đi đổi lúa đây,
đống lúa này chúng ta ăn sau đi."
Tiểu Tú lau mồ hôi trên
trán: "Dạ được, vậy trên đường đi bà nhớ để ý, lát nữa con ra vườn hái
rau, rồi cùng nấu cơm." Nhà có máy xát lúa nằm ở phía đông thôn, người
trong thôn có thói quen lấy lúa đi xát, sau đó cho bọn họ một chút xem
như trả công. Cũng có lúc đem luôn lúa trong nhà đi đổi.
Bà
Hảo gật đầu, sau đó xách theo cái túi màu xanh đi ra ngoài. Tiểu Tô tò
mò không hiểu bà Hảo đi đâu, vì thế quay sang hỏi tiểu Tú, tiểu Tú nghe
xong có cảm giác ngôn ngữ chân tay của mình không đủ dùng. Mỳ sợi phải
dùng tư thế gì để diễn tả? Có vẻ như xát lúa là hành động dễ miêu tả
nhất bốc luôn một chút lúa, sau đó làm tư thế xát lúa, vừa nhìn là có
thể hiểu được .
Phơi lúa đâu vào đấy xong, tiểu Tú cầm một
cái chậu bể đi ra bờ sông lấy một ít đất đen về, sau đó bẻ thêm một cành cây đã gãy, sau khi làm xong tiểu Tú cảm thấy giống như một tấm bảng
nhỏ có thể viết chữ vậy. Tiểu Tú kéo tiểu Tô lại gần, ngồi xổm xuống
cạnh cái chậu, dùng cành cây viết chữ . Bởi vì không biết tiểu Tô biết
chữ tới mức nào, vì thế tiểu Tú đành thử viết vài câu: ''Anh có thể hiểu chữ tôi viết không? Tôi viết chữ, anh trả lời, được không?" Tiểu Tô
nhìn thấy, gật đầu, nói: "Có thể hiểu, cô viết tôi trả lời là được." Vì
thế hai người bắt đầu vừa nói vừa viết để trao đổi.
Sau khi
bà Hảo đi đổi lúa về, tiểu Tú và Tiểu Tô đã trở nên hòa đồng và thân
thiết hơn. Tiểu Tú có cảm giác tiểu Tô rất đơn giản, hỏi cái gì đáp cái
nấy, không giống như người không thích nói chuyện, mà là không có gì để
nói. Tán gẫu một thời gian dài, tiểu Tô có chút hỗn loạn, bởi vì tiểu Tô nghe không được những gì mình nói, cho nên nhiều khi biểu đạt sai lầm,
vì thế hai người bắt đầu quá trình trao đổi tỉ mỉ hơn.
Bà
Hảo đã trở lại, hai người lại giúp nhau làm việc. Tay tiểu Tú yếu nên
đành phải nhờ tiểu Tô giúp mình nhào bột, phải sử dụng lực vừa phải mới
ngon. Đương nhiên là tiểu Tô sẽ không từ chối, nhưng khi vừa thấy anh
xắn áo định ra tay, tiểu Tú nói phải đợi một lát, sau đó vào vườn, hái
thiệt nhiều rau xanh, chuẩn bị ép nước làm mỳ sợi màu xanh. Nếu không
phải điều kiện hữu hạn, tiểu Tú còn muốn làm mỳ ngũ sắc nữa cơ.
Cầm rau, ép nước, rồi lại để cho tiểu Tô nhào bột mì, sau đó đổ nước rau ép vào nhào tiếp. Lúc ăn còn phải cắt thêm cà chua, còn trứng gà hồi sáng
để lại nữa. Vì sợ bà Hảo lại không nỡ ăn, cho nên tiểu Tú đành phải đem
trứng gà chia đều ra, một người một phần, làm như vậy bà Hảo sẽ không
tiếc nữa.
Nhìn đống xanh lè trước mắt, tiểu Tô và bà Hảo đều khen: ăn rất ngon nhưng bà Hảo cũng tiếc. Đống đồ ăn này đã ép nước thì không thể dùng tiếp, bà sợ tiểu Tú làm phí đồ ăn! Tiểu Tú hiểu được ý
nghĩ của bà Hảo, gắp thức ăn qua cho bà, nói: "Bà Hảo, đống đồ ăn ấy sẽ
không lãng phí. Bà xem, tiểu Tô đã trở lại, kiểu gì cũng thèm ăn vằn
thắn, đống đồ ăn ấy vừa đủ làm nhân bánh, lát nữa cho thêm ít thịt, buổi tối vừa đủ ăn, coi như là đổi món cho tiểu Tô đi!" Bà Hảo nghe tiểu Tú
vừa nói như thế, không nhíu mày nữa, còn cố ý dặn dò tiểu Tú phải cho
nhiều thịt. Tiểu Tú nghe xong nhanh chóng gật đầu.
Vì muốn
bà Hảo vui vẻ, tiểu Tú kể lại chuyện thím Lưu muốn giúp cô làm mai,
người được giới thiệu là cháu ngoại của thím ấy: "Bà Hảo, bà được không
cười đó, con mới bao nhiêu lớn, thím lại muốn giúp con làm mai là sao."
Vừa nói vừa nhìn về phía bà Hảo cười, thuận tiện còn