ặc lửa hơi lớn sẽ không ngon, chỉ là đồ bỏ. Đầu tiên tiểu Tú lấy nước ấm chừng ba
mươi độ, sau đó nêm nếm cho hơi nhạt một chút, đập trứng bỏ vào bát, bỏ
thêm chút dầu, thả vào mấy cọng hành lá, đánh lên rồi bỏ vào nồi cơm
chưng một thời gian ngắn, chưng xong ăn liền là ngon nhất . Ăn cơm xong
bà Hảo kêu a Tài nghỉ ngơi một chút, nhưng cậu ta không chịu, ăn cơm
xong ngồi nghỉ một chút rồi lại qua làm.
Nhoáng một cái đã
qua hai ba ngày, ngôi nhà đã được sửa kha khá, vật dụng trong nhà đã sửa hết, chỉ còn lại cái nóc nhà chưa sửa. Bởi vì một mình a Tài sửa nóc
nhà không được, phải có người giúp một tay cho nên tiểu Tú cắn răng leo
lên. Nhà Tô gia đã xây nhiều năm rồi, cỏ tranh trên nóc nhà cũng đã mục
nát, dù sao cũng là để ở, không làm thì thôi, đã làm thì làm đến cùng
nên toàn bộ cỏ tranh bị gom lại quăng xuống đất.
Chờ lấy cỏ
tranh xuống xong, a Tài bắt đầu trèo lên nóc nhà xem xét chỗ nào cần
sửa, còn tiểu Tú ngồi phía sau cầm hộp dụng cụ, lần lượt đưa từng thứ
qua. Trong lúc hai người đang ngồi xổm trên nóc nhà, phía xa có tiếng ô
tô chạy tới. Tiểu Tú ngẩng đầu nhìn lên, là một chiếc xe jeep quân sự.
Trong lòng căng thẳng, không phải là con trai Tô gia trở về rồi chứ!
Nhưng nóc nhà còn chưa sửa xong mà!
Tiểu Tú nói với a Tài
một câu rồi trèo xuống, mở cửa để nhìn cho rõ. Trong nháy mắt, chiếc xe
jeep ngừng lại, hai người đàn ông mặc quân phục bước từ trên xe xuống.
Nhìn thấy tiểu Tú liền hỏi : "Chào đồng chí, nơi này là Tô gia phải
không?"
Tiểu Tú mê mang, nhưng vẫn gật đầu: "Phải, là Tô
gia. Anh tìm người à?" Không đợi tiểu Tú nói xong, một người đàn ông tóc ngắn ba phân đã bước vào sân, sờ đông sờ tây một hồi, vẻ mặt như muốn
khóc. Tiểu Tú lại hỏi: "Anh tìm ai?" Vừa mới mở miệng hỏi thì người đàn
ông đứng trước mặt cô đã chỉ vào người đàn ông đang đứng trong sân nói:
"Cậu ta tên là Tô Chính, nếu như không sai, thì đây là nhà của cậu ta."
"Tô Chính?" Tiểu Tú không quen, mỗi lần bà Hảo nói về con trai của Tô gia
đều gọi là tiểu Tô, tiểu Tô ."Anh đợi một chút, tôi tìm bà Hảo đến đã."
Nói xong trở về nhà đỡ bà đi sang. Bà Hảo vừa nhìn thấy Tô Chính, nước
mắt đã rơi lã chã." Tiểu Tô của ta, rốt cuộc thì con cũng đã đến!" Nhưng cho dù bà Hảo khóc như thế nào, kêu như thế nào, thì người đứng trong
sân kia cũng không quay đầu lại. Tiểu Tú thầm ai oán: "Sao người này lại xử sự như vậy?"
Người đàn ông đi cùng mới nói: "Lúc ở trên
chiến trường, đồng chí Tô Chính vì cứu đồng đội mà bị thương. Tuy rằng
tính mạng không có gì nguy hiểm, nhưng tai của đồng chí Tô Chính nghe
không rõ nữa, không phải là cậu ta cố ý không để ý tới người khác."
Nghe người này nói như thế, tiểu Tú cảm giác mình vừa mới lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử. Nhưng mà nhìn hai cái tai kia, tiểu Tú không thể nào
tin được chúng đã không còn tác dụng. Bà Hảo nghe thế càng khóc to hơn,
xông lên ôm Tô Chính vào lòng: ‘’Tiểu Tô của bà, sao con lại đáng thương như vậy. Ông trời ơi. . . . . ." Hình như Tô Chính có thể hiểu lời của
bà..., vừa nhẹ nhàng vỗ lưng vừa giơ tay lên lau nước mắt cho bà Hảo.
Ngay lúc bà Hảo ôm Tô Chính khóc, thì người đàn ông kia về xe ôm gì đó ra.
Thật ra cũng không có gì, chỉ là một cái túi nhỏ, chắc là vài bộ quần áo thôi. "Tai của đồng chí Tô Chính không tốt, cho nên bọn tôi cố ý đưa
cậu ấy trở về. Sau này mong hàng xóm láng giềng chăm sóc nhiều hơn." Nói xong người đàn ông kia chào kiểu quân đội với tiểu Tú, tiểu Tú không
biết nên làm gì đành phải gật đầu: "Tất nhiên , tất nhiên . . . . . ."
Ngay lúc bà Hảo nhất định đòi giữ người đàn ông kia ở lại ăn cơm thì anh ta
không chịu đồng ý: "Thưa bà, bọn con rất có kỷ luật, đưa người về nhà
xong, bọn con phải trở lại. Khi nào nghỉ phép con sẽ đến thăm Tô Chính,
lúc đó bà muốn giữ con lại ăn cơm, nhất định con sẽ ở lại." Vì thế chiếc xe jeep kia cứ như vậy mà vội vàng biến mất .
Chờ tiểu Tú
nhìn thấy chiếc xe biến mất xong, Tô Chính đã cởi xong áo bắt đầu giúp a Tài chuyển đồ. Nhìn người thanh niên này, tiểu Tú chỉ biết im lặng. Lớn như vậy mà không thể nghe được, cuộc sống sau này phải làm thế nào?
Tô Chính đã trở
lại, nhưng phòng ở vẫn chưa dọn dẹp xong, ngay cả giường và chăn dùng để ngủ cũng chưa chuẩn bị kịp. Cũng may trời còn sớm, bà Hảo liền bảo tiểu Tú về nhà đem đồ ra phơi nắng. Vì thế tiểu Tú về nhà di chuyển băng ghế dài, lấy hai cây trúc ra. Trước tiên kéo những băng ghế xếp song song, lôi hai cây tre ra gác lên hai băng ghế, sau đó đem chăn, trải lên phơi nắng, lúc này trời đang rất nắng, đến xế chiều khoảng hai ba giờ thì lật chăn lại, phơi nắng như vậy thì đến tối là có thể ngủ thoải mái rồi.
Vừa đem mọi thứ ra phơi nắng xong, bà Hảo đã trở lại, sau đó vội vàng bảo tiểu Tú đi bắt gà về giết, còn dặn dò là phải bắt con to nhất, tiểu Tú gật đầu, sau đó nuốt nước miếng bắt đầu chấp hành mệnh lệnh của bà Hảo. Nói thật, niên đại này cái gì cũng tốt, rau dưa đều xanh mướt không thuốc trừ sâu, gạo là nhà trồng không sợ độc, tuy rằng các giống hoa quả hơi ít một chút, nhưng tất cả đều là mỹ vị. Nhưng ít thịt quá cũng
