Tài cũng rất chịu khó, sớm ra đã cầm dụng cụ chờ ở cửa nhà Tô gia.
Tiểu Tú mở giúp cửa, rồi chuẩn bị chút trà gừng đặt ở trên bàn để cho a Tài uống, vốn định giúp cậu ta một tay, nhưng a Tài nói: "Tiểu Tú, cô đi làm việc đi, việc nhà cần cô hơn ở đây." Tiểu Tú cũng thật thà: "Vậy tôi đi về trước, có chuyện gì thì cậu cứ gọi một tiếng là được, tôi ở bên cạnh sẽ nghe thấy." A Tài gật đầu, bắt đầu lấy dụng vụ ra. Tiểu Tú nhìn một chút rồi trở về.
Lúa đã gặt xong, tạm thời ngoài ruộng không có việc gì để làm, cho nên sau khi trở về tiểu Tú cho heo ăn trước, sau đó ra mảnh đất phía sau nhà cuốc đất nhổ cỏ, khi xong việc thì nói với bà Hảo một tiếng, xách cái giỏ màu xanh ra khỏi cửa.
Ở vùng Giang Nam, rất nhiều nhà trước sau đều có sông. Bên bờ sông người ta tự mình làm một chiếc cầu nhỏ, là loại một đầu trên mặt đất, một đầu thả xuống gần mép nước, để mọi người giặt quần áo, rửa rau gì đó. Lần này mục đích của tiểu Tú chính là chiếc cầu nhỏ kia. Bởi vì một đầu thả
xuống nước, cho nên phần dính nước sẽ thường xuyên sẽ có ốc bò tới bám
trên mặt gỗ, người nào đi ra cạnh mép cầu, chỉ cần duỗi tay ra là có thể lượm được vài con ốc.
Tiểu Tú lựa chọn lấy mấy con ốc lớn
bỏ vào cái giỏ của mình, còn đám ốc nhỏ thì ném xuống nước. Tìm rồi lại
tìm. Nếu chạm mặt chủ cầu cũng không cần quýnh quáng, chuyện này chẳng
ai để ý cả. Ngược lại còn có thể gọi người tới giúp nếu lỡ rơi xuống
nước nữa. Nếu mò được nhiều, cũng sẽ tặng người ta một ít cho có hương
có hoa. Đây là tình nghĩa giữa con người với con người, nếu có một nhà
cháy sạch mà không ai có hảo tâm giúp đỡ, thì có thể nói nhà này có tính cách cực kỳ kém, cho dù sau này có thế nào thì cũng chẳng ai quan tâm.
Qua một lúc lâu, ước chừng số ốc trong giỏ đã đủ nấu một đĩa lớn, tiểu Tú
bắt đầu trở về. Dọc đường đi tiểu Tú nhẩm tính, sau khi trở về trước
tiên là phải chặt bỏ phần đuôi ốc, bỏ một chút dầu vào ngâm cho đám ốc
con trong bụng thoát ra hết, đến tối đem nấu lên thì chắc chắn a Tài sẽ
muốn ăn thêm. Giữa trưa thì có hai món chay, lại làm thêm một chén canh
trứng gà lớn, nhưng chừng đó vẫn không đủ, đáng lẽ phải thêm một món mặn nữa mới được. Người có tay nghề được mời đến nhà người khác, nếu mình
tiếp đãi không tốt, lần sau cho dù có mời người ta cũng sẽ không đến.
Cho nên bữa cơm này nhất định phải đầy dủ, đồ ăn cũng phải có chút dầu
mỡ.
Đến đây đã hơn một năm, tiểu Tú cũng đã quen cuộc sống
như thế. Từng chút từng chút một thay đổi chính mình. Ban đêm tiểu Tú
cũng không nghỉ ngơi, cô còn tý việc ở sân bên, tiểu Tú muốn lấy một
chút nước ao. Năm trước thấy trong sông có củ ấu mới mọc, mỗi ngày khi
vo gạo nấu cơm, tiểu Tú rất thích vớt củ ấu kia lên, lật mấy phiến lá
lên xem cái sừng nhỏ kia đã lớn tới mức nào. Nhìn đến khi củ ấu quen
thuộc đó lớn lên luôn. Kỳ thật củ ấu non ăn cũng ngon, nhưng sẽ có chút
chát, chỉ khi trưởng thành củ ấu mới ngọt toàn bộ. Củ ấu có hai cái sừng nhỏ, cũng có khi có bốn cái, mà tiểu Tú đặc biệt thích nhìn hai cái
sừng nhỏ đó, bởi vì nấu chín xong sẽ rất giống sừng trâu, ăn cũng thơm
ngon đặc biệt.
Chẳng qua là tiểu Tú không thể nào ngờ được.
Cô mất hơn một tháng mới đào được cái ao nhỏ bên sân đó, cũng may là còn có nước ngầm ở dưới trào lên, chứ nếu không tiểu Tú phải nghĩ cách dẫn
nước vào, điều đó rất phiền toái. Bị củ ấu dụ dỗ, tiểu Tú quăng luôn mấy con gà và vịt ra sân sau. Bình thường không cần cho ăn, đống đồ ăn phía sau sân đủ cho chúng nó ăn rồi, muốn thì cũng tự uống nước trong ao
được. Nhưng sau này, đám gà vịt gặp được đồng loại của chúng bên ngoài,
cái đầu cũng đã lớn. Đối với kết quả này tiểu Tú cảm thấy không có gì
không tốt. Trứng gà cũng có thể bán lấy tiền mà!
Về đến nhà
tiểu Tú bước vào cửa, nhìn xung quanh thấy bà Hảo không có trong nhà,
chắc là là sang nhà Tô gia rồi. Nói là đi xem nhưng chắc là đi giúp đỡ.
Lúc đi ra sau nhà rửa rau, đột nhiên tiểu Tú phát hiện nhà mình còn có
một thứ có thể ăn được. Trong khu rừng tre nhỏ phía sau nhà có măng. Vì
thế bữa cơm trưa có thêm một món măng xào thịt. Cơm đã chín, nhìn trời,
tiểu Tú chạy sang bên cạnh gọi hai người về ăn cơm. Chạy vào thì thấy,
tay nghề của a Tài rất tốt, người cũng thành thật. Một buổi sáng đã làm
xong vài cái ghế, với cái tốc độ này, chỉ cần mấy ngày là hoàn thành
công việc rồi."Bà Hảo, a Tài về ăn cơm thôi." Nghe thấy bà lên tiếng
rồi, tiểu Tú vọt về trước, phải đi về chuẩn bị nước rửa tay, còn có xà
phòng cho a Tài nữa.
Cơm trưa không có rượu, mặc dù đãi thợ
chính nhất định phải có rượu, nếm thử rượu xem có việc gì hay không
chính là việc của đồ đệ. Nhưng lúc này chỉ có một mình a Tài, cho nên
tiểu Tú không chuẩn bị rượu. Tiệm rượu gần đó cũng có, rượu đế và rượu
ngọt bà Hảo tự tay làm cũng có. Buổi tối sau khi xong việc, vừa ăn vừa
uống rượu cũng không muộn. Hơn nửa đêm nay còn có ốc mà, đó mới là món
nhắm rượu tuyệt vời.
Lúc ăn cơm bà Hảo chỉ lo xới cơm cho a
Tài, a Tài vừa ăn vừa trầm trồ khen ngọi món canh trứng rất ngon. Tiểu
Tú nghe được cười không ngừng. Canh trứng gà này nếu lỡ tay ho