ưu phía sau lộ ra, lúc này lại không đánh mà khai.
“Cha. . . . . . Cha biết Đường Diệp Trạch? Cha. . . . . .”
“Mau vào đi, lập tức sắp ăn cơm rồi, không biết trong nhà sẽ có
khách đến, cha phải đi xào hai món ăn. . . . . .” Cha Liêu không nhìn
con gái đang dò hỏi, muốn mời Đường Diệp Hoa vào phòng khách nhỏ ngồi.
“Bác quá khách khí.” Đường Diệp Hoa dĩ nhiên nhìn ra có kỳ hoặc trong đó, nhưng mà mục đích anh đi thăm là vì chứng minh anh thực lòng đối
với Liêu Bắc Bắc, những chuyện khác sau đó tự có đáp án.
Liêu Bắc Bắc đuổi theo mẹ đi vào phòng ngủ, muốn hỏi cho rõ ràng, mẹ
lại nói muốn tìm đồ nên gọi cô đi trước phòng khách tiếp khách, cô liền
quẹo vào phòng bếp, phịch một tiếng, cha đóng lại cửa phòng bếp.
Cô mê mang nháy mắt mấy cái, nhìn bộ dạng cha mẹ chột dạ nhất định là biết Đường Diệp Trạch, cho nên, cô đi tới phòng khách, nhìn về phía
Đường Diệp Hoa, dò hỏi: “Đường Diệp Trạch lúc học lớp mười và lớp mười
một, là học ở trường nào? “
Đường Diệp Hoa nhấp một miếng trà, nhớ lại chốc lát, nói: “Anh nhớ
được hình như là. . . . . . lớp mười một học ở Dục Tường. Là một nhà sơ
trung học đệ nhị cấp nhất thể trọng điểm trường học, nhưng mà Diệp Trạch tốt nghiệp trung học đệ nhất cấp sau liền lựa chọn ra nước ngoài học.”
Vậy bọn họ không phải là ở cùng một trường học, nhưng mà điều này
cũng không kỳ quái, kỳ quái chính là thái độ của ba mẹ, ba ba tựa hồ đối với Đường Diệp Trạch ấn tượng rất sâu, mà mình cũng báo cho trong nhà
tên chỗ làm mới của mình là điền sản Đường thị. Mặc dù ba ba luôn là nói đi xông xáo, đây là thiên hạ của những người trẻ tuổi của các con,
nhưng mà theo cô hiểu rõ đối với ba ba, ba ba nhất định sẽ tìm hiểu một
phen chỗ làm mới của cô, nói cách khác, ba ba nhất định biết vị chủ tịch của công ty họ tên là gì.
Vậy chứng minh. . . . . . Liêu Bắc Bắc nhìn trời, đây tột cùng là chuyện gì xảy ra a?
Trong phòng bếp, cha Liêu hoả tốc bấm điện thoại cho Đường Diệp Trạch.
“Tiểu Trạch, Bắc Bắc về nhà, còn mang anh trai của cháu về.”
“Cháu biết.” Đường Diệp Trạch không vội không chậm trả lời.
“Quan trọng là chú không đợi anh của cháu tự giới thiệu mình, trước hết đã đem cháu khai ra rồi. ”
“Nè nè, chú tính trực tiếp nói cho Bắc Bắc biết, cháu có lòng bồi
dưỡng con bé làm tinh anh trong giới thương nghiệp, cho nên mới không
nói ra quan hệ của chúng ta. Như vậy sẽ giữ được quy tắc hợp tình hợp
lý.”
Đường Diệp Trạch đưa tay nâng điện thoại, khuôn mặt hắc tuyến, thế không phải là đổi trắng thay đen sao?
“Chú Liêu, Bắc Bắc bây giờ là thư ký của anh trai cháu . . . . . .”
“Sao? Chú nói Tiểu Trạch a Tiểu Trạch, chú tín nhiệm cháu, làm sao
cháu có thể để cho Bắc Bắc đi làm bình hoa không dùng được đây?”
“Chú đừng có gấp, quá một thời gian cháu liền đem cô ấy triệu hồi về
bộ phận bán hàng. Nhưng mà hiện giờ cô ấy rất hài lòng với công việc
hiên tại.”
“Cái loại công việc không cần độc lập suy nghĩ này ai mà không thích
a? Chú Liêu cũng không dối gạt cháu, hai lão già chúng ta sớm muộn sẽ
đi, người duy nhất không yên lòng chính là Bắc Bắc, tiền chúng ta giữ
lại đủ để con bé chi tiêu cả đời, nhưng chỉ sợ đứa nhỏ thành thực kia bị người xấu lừa gạt. Huống chi hiện tại, tỷ số ly hôn càng ngày càng
tăng, ai ——” Cha Liêu chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, ông làm sự
nghiệp giáo dục mấy chục năm, dạy vô số người, nhưng lại không cách nào
trợ giúp con gái của mình tạo lòng tự tin.
“Cháu hiểu ý của chú, cháu sẽ cố hết sức.” Đường Diệp Trạch hiểu tâm
tình người làm cha, ông không tin người nam nhân nào có thể chiếu cố con gái của bọn họ cả đời, có đôi khi nhìn thấu là một chuyện tốt nhưng
cũng là chuyện xấu.
Tiếng gõ cửa liên tiếp dồn dập đem suy nghĩ của cha Liêu kéo trở lại.
“Ba, ba không phải là đang trò chuyện cùng Đường Diệp Trạch chứ? Con
vẫn không gọi được điện thoại cho anh ta.” Liêu Bắc Bắc nghĩ đi nghĩ lại có cái gì đó không đúng, càng nghĩ trong lòng càng khó chịu, chẳng lẽ
Đường Diệp Trạch không phải vì cảm thấy cô không tệ mới chủ động cùng
mình làm bạn bè sao?
Đường Diệp Hoa đứng nghiêm ở phía sau Liêu Bắc Bắc: “Không muốn nói
tất có nguyên nhân không muốn nói, em trước giữ bình tĩnh đã.”
Liêu Bắc Bắc bĩu môi, nhất định là có âm mưu, cái cảm giác không biết chút gì cả khiến cô rất khó chịu.
Trên bàn cơm, cha Liêu mẹ Liêu bảo Đường Diệp Hoa ăn nhiều một chút,
hơn nữa mỗi lần thấy Liêu Bắc Bắc mở đôi mắt thật to nhìn họ thì liền
thu liễm nụ cười.
Liêu Bắc Bắc ở trong lòng tức giận, cho nên sức đặt chén xuống không
nặng không nhẹ, cha Liêu lập tức biến thành ủy viên nghành giáo dục.
“Bạn học Liêu Bắc Bắc, ở trên bàn cơm dằn mâm sán chén còn giống cái gì?”
“Cha, mẹ, con ăn no.” Cô nhẹ nói.
” Sừ hòa nhật đương ngọ, hãn tích hòa hạ thổ (*), không cho lãng phí.”
(*) vào giữa trưa, người nông dân còn phải cấy mạ, nhổ cỏ, mồ hôi
không ngừng rơi trên mảnh đất màu mỡ, có ai biết được trên mâm cơm chúng ta, thấm đẫm bao nhiêu sự cực khổ của người nông dân
“. . . . . .” Liêu Bắc Bắc như chạm phải tia điện cúi đầu tạ lỗi, nhẹ nhàng nâng lên c
