oàm kia, không phải vì
"danh", cũng không phải vì "sắc", vậy đường đường tam tiểu
thư của Lục Ánh sơn trang rốt cuộc vì sao chịu gả cho một anh chàng buôn bán
ngựa bình thường lại thô tục như vậy?
"Đệ muội, theo ta
được biết, không phải Lâu trang chủ vừa mắt con rể tương lai là Vũ Văn gia đại
công tử sao?"
Nhẹ nhàng bâng quơ hỏi
một câu, ngữ khí lại như không hề để ý, nhưng Lâu Thấm Du lập tức nghe ra vẻ
hoài nghi và sự không tin tưởng ẩn chứa trong câu hỏi.
Đại ca của phu quân không
tin nàng.
Nàng cũng không trách
hắn, ngoại trừ phu quân ngay thẳng của nàng, bất kỳ kẻ nào cũng sẽ nảy sinh
nghi ngờ này, nếu đổi ngược lại là nàng, nàng cũng sẽ hoài nghi.
Ngược lại, đối với huynh
đệ của Thanh Dương, nàng cũng cảm thấy nghi ngờ giống như vậy.
Phó Thanh Dương từng nhắc
qua với nàng, đại ca hắn là nông dân, nhị ca là đại phu, Tứ đệ là bố thương,
Lục đệ là đào khoáng, nhưng nàng xem kiểu nào thì đại ca nhã nhặn tuấn lãng kia
tuyệt không giống nông phu, mặt lạnh mắt lạnh nhị ca càng không giống là một
đại phu tế thế cứu dân, còn có cái dạng lúc nào cũng không đứng đắn kia của Tứ
đệ, cũng không có vẻ gì là không học vấn không nghề nghiệp thương nhân buôn bán
linh tinh cả.
Hơn nữa bọn họ rõ ràng là
dân chúng bình thường, lại không lạ lẫm gì đối với chuyện trên giang hồ, là vì
bọn họ thường lang thang bên ngoài, khó tránh khỏi phải tiếp xúc và quan hệ với
người giang hồ hay sao?
Huynh đệ bọn họ thật sự
có điểm kỳ quái!
Nhưng bất kể ra sao, bọn
họ là huynh đệ của phu quân, cũng là thân nhân của nàng, huống chi bọn họ là vì
quan tâm huynh đệ của mình mới sinh cảnh giác đối với nàng, đây là chuyện
thường tình của con người, cho nên nàng cũng không tính giấu diếm bọn họ bất cứ
chuyện gì, bọn họ có nghi vấn, nàng sẽ thành thành thật thật giải thích để bọn họ
rõ ràng, chỉ hy vọng bọn họ có thể mau chóng tin tưởng nàng, tiếp nhận nàng.
"Phải" nàng
thản nhiên thừa nhận.
"Vậy vì sao đệ muội
lại không gả cho Vũ Văn đại công tử?"
"Bởi vì ta muốn
thoát ly giang hồ, gả cho một nam nhân bình bình thường thường, làm một thê tử
bình bình thường thường, sống một cuộc sống vợ chồng bình bình thường
thường."
"Vì sao?"
Một câu "vì
sao" nhẹ nhàng nhất thời khiến người ta đau lòng, chuyện cũ lại một lần
nữa ùa về trong tâm trí nàng, đôi mắt Lâu Thấm Du hạ xuống, tinh thần chán nản,
một hồi lâu sau mới lên tiếng.
"Cha ta là người ở
rể, mà mẹ ta...là một nữ nhân không đáng được nam nhân yêu..."
Tỉ mỉ, chi li, dài dòng,
nàng lại một lần nữa kể lại câu chuyện cũ cho người khác nghe, điểm khác biệt
là, lần này, nàng tự thuật càng tường
tận hơn, càng chi li hơn, bao gồm cả tâm tình của chính mình, bởi vì nàng cảm
thấy có lẽ vị phu quân tính tình thẳng tựt như cây thông kia có lẽ nghe mà
không thể hiểu hết, nhưng huynh đệ của hắn hẳn có thể hiểu được.
"Ta còn nhớ rõ cha
đã nói, ông biết ông đã yêu sai nữ nhân rồi, nhưng mà có muốn cũng không thể
thu hồi lại tình cảm của mình được..."
Bởi vì nàng tự thuật rất
tường tận, khiến nàng như lại nhớ tới giây phút đó, không tự chủ được mà nghẹn
ngào, bởi vì lúc ấy nàng cũng đã khổ sở như vậy.
"Mặc dù nương là
thân sinh của ta, nhưng lúc ấy, có lúc, ta...thật sự rất hận mẹ ta..."
Nói đến đây, nàng đột
nhiên im bặt, đầu rũ xuống, lại trầm mặt gần nửa ngày, mãi đến khi nàng khôi
phục bình tĩnh, mới lại tiếp tục mở miệng.
"Cho nên ta hạ quyết
tâm, cha không thể hoàn thành tâm nguyện, ta sẽ thay ông hoàn thành..."
Cuối cùng nàng kể đến
nàng "lựa chọn" Phó Thanh Dương làm phu quân như thế nào, bốn huynh
đệ bọn Độc Cô Tiếu Ngu không khỏi nhìn nhau thăm dò, dở khóc dở cười.
"Thì ra sự thật là
như vậy." Độc Cô Tiếu Ngu thật không biết nói gì mới phải.
Vừa nhận được thư của tam
đệ, thông báo với cả nhà hắn cưới tam tiểu thư của Lục Ánh sơn trang làm vợ,
lập tức người nhà ai nấy đều hổn hển dậm chân ngắt lời, nói tiểu tử kia nhất
định là bị nữ nhân hư hỏng câu dẫn, sau đó hắn liền cấp tốc mang theo hai đệ đệ
đến đây, xem có cách gì cứu vãn hay không.
Thí dụ như, tìm lý do để
hưu nữ tử nam nhân bà kia!
Cho nên lần này xuất môn,
một bước đến trung nguyên, hắn trước hết đi điều tra tất cả những việc có liên
quan đến Lục Ánh sơn trang, tự nhiên cũng tra ra được trò khôi hài ”chọn rể”
kia của tam tiểu thư Lục Ánh sơn trang, lúc đó còn đang nghĩ rằng, đây nhất
định là một âm mưu, Lục Phù Dung sao lại có khả năng làm ra chuyện vớ vẩn như
thế!
Bây giờ, Lâu Thấm Du lại
chứng thật toàn bộ chuyện đó đều do dã tâm của Lục Phù Dung tạo thành, nói là
âm mưu cũng đúng, nhưng âm mưu này cũng không thực hiện được, bởi vì sự kiên
trì của Lâu Thấm Du, cũng bởi vì tính tình nóng nảy của Lục Phù Dung, khiến
chuyện sắp thành lại bại.
Lục Phù Dung kia chẳng
những là một nữ nhân không đáng được nam nhân yêu, mà còn là một mẫu thân không
đáng được nữ nhi kính yêu!
"Mẹ nó, dám dùng
cách này để chọn ta!" Phó Thanh Dương rầu rĩ lầm bầm.
Nói xong liền bị một cái
bánh bao nện vô đầu đến mất thăng bằng.
"Không được chửi
tục!" Độc Cô Tiếu Ngu nghi