XtGem Forum catalog
Nữ Diêm Vương Nhà Có Thê Tử Lung Linh

Nữ Diêm Vương Nhà Có Thê Tử Lung Linh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325284

Bình chọn: 10.00/10/528 lượt.

Nàng ta vừa khóc vừa nói, trong lòng có rất nhiều oán hận. Dù sao bây giờ cũng đã không còn gì để lưu luyến.

Bùi Mạch Ninh lẳng lặng nhìn nàng ta, thở dài gọi ‘Hồn’ ra ngoài.

‘Hồn’- người cũng như tên, là một u hồn. Nhưng u hồn này lại có được

năng lực thập phần lớn mạnh, phụ giúp không ít việc cho Diêm Vương. Có

thể coi đó là một lão nhân gia có lai lịch không nhỏ nhưng tính tình lại giống như tiểu hài tử.

Hồn vừa ra liền cao hứng quay quanh Bùi Mạch Ninh, dường như đã biết là nàng lại có việc gì muốn giao cho nó làm.

“Hồn, mang nàng đi Địa Phủ, hơn nữa an bài kiếp sau thật tốt cho nàng.” Bùi Mạch Ninh giao phó chuyện này cho Hồn. Xem ra, nàng rất coi trọng

việc này hơn thế nữa còn muốn giúp cô nương đây có kiếp sau thật tốt,

không cần mang theo oán hận ở lại nhân gian.

Nàng ta kinh ngạc nín khóc, có chút sợ hãi trừng mắt nhìn Hồn phiêu

đãng bay giữa không trung, hình dạng không ngừng thay đổi thật sự khiến

người nhìn cũng phải đau đầu.

“Ô…” Một tiếng gọi nhỏ như có chút không vừa ý với nhiệm vụ

này, nhưng khi ánh mắt Bùi Mạch Ninh trừng sang, Hồn vẫn ngoan ngoãn làm theo.

Nàng ta liếc nhìn Bùi Mạch Ninh thật lâu, cuối cùng trước lúc đi vào cánh cửa thời không thì nói: “Cảm ơn người …”

Giống như một tòa băng sơn tan ra, nữ tử hơi ngây người, giữa không

gian gió và hoa lồng lộng như vậy, trên khuôn mặt hơi nở chút tươi cười

đủ để hút hồn toàn bộ nhân gian. Linh hồn thiếu nữ trẻ kia như được

thanh lọc, không còn mang bất luận oán khí nào, đi theo Hồn vào cánh cửa thời không.

Nhìn cánh cửa thời không đóng lại, Bùi Mạch Minh lúc này mới thu lại ý cười, môi đỏ mọng mấp máy cầm lấy gói đồ trên giường. Sau đó, nàng mở

cửa phòng đi ra, vừa xuống cầu thang đã liền thấy sắc mặt không thể nhịn được nữa của Tư Không Thu Trạm.

Chỉ thấy, ngoài những người muốn đáp tạ, ở ngoài có không ít thiếu nữ đều ra khỏi cửa phòng thẹn thùng e lệ nhìn Tư Không Thu Trạm cùng Úy Kỳ Dương. Bộ dạng đó thể hiện rất rõ ràng bọn họ là có ý gì.

“Xin hỏi công tử đã thành thân chưa?”

“Ta…… vì đáp tạ ân cứu mạng của công tử nguyện ý lấy thân báo đáp…”

“Công tử, công tử…”

… … . . . .

Một tiếng lại một tiếng gần như lấn át tất cả những lời đáp tạ, lúc

này Úy Kỳ Dương cũng âm thầm ảo não, thiếu chút nữa đã muốn ngất xỉu để

tránh thoát khỏi bọn họ.

Đầu hắn hơi ngẩng lên lộ ra vẻ ưu thương. Haiz, đây chính là tội của

mĩ nam! Hắn là một người thanh niên tốt luôn giữ mình trong sạch, hắn

chắc chắn sẽ không khuất phục.

Bây giờ Tư Không Thu Trạm cũng không còn kiên nhẫn, khuôn mặt vốn lạnh lùng lúc này lại càng giống như băng kết ngàn năm.

Vừa vặn lại nhìn thấy Bùi Mạch Ninh từ trên lầu đi xuống, đôi mắt màu hổ phách lộ ra tinh quang rạng rỡ, trực tiếp xoay người đem nàng ôm vào trong ngực, thoáng chốc toàn bộ thế giới trở nên tĩnh lặng.

“Ninh nhi…” Cúi đầu nỉ non gọi, trong mắt Tư Không Thu Trạm

hoàn toàn không còn lạnh lùng giống vừa rồi, lại có sự ôn nhu nhàn nhạt. Hắn đưa tay lên nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt nàng, có chút cảm giác mát

lòng, chung quanh có thể nghe thấy có những tiếng thở dài xuýt xoa.

Úy Kỳ Dương hài lòng, rốt cục đã yên tĩnh, thừa dịp lúc mọi người không chú ý chạy nhanh kéo mấy người Bùi Mạch Ninh lên đường.

Cho đến khi mọi người phục hồi tinh thần lại mới mở miệng cảm thán.

Hai mỹ nam tuyệt vời, thân thủ phi phàm như vậy mà để cho họ đi đi.

Haiza, thật sự quá đáng tiếc cho các cô nương trong trấn này rồi!

Cỏ non mơn mởn xanh ngắt một màu, hoa nở mùa xuân rực rỡ bốn phía.

Bánh xe ngựa phát ra những tiếng lọc rọc lăn đi trên đường đã cách xa trấn nhỏ, cỏ cây hoa lá mênh mông bát ngát, trước lúc đến Dược Vương

Cốc, đoàn người không tìm được một nơi nào để ở trọ.

Ban đêm, đoàn người phải ăn ngủ ở ngoài, cũng may bây giờ đang là mùa xuân, ban đêm không khí mát mẻ không rét lạnh.

Cỏ cây nơi đây xanh tốt thế này, không hiếm các loại rau, tha hồ làm

được bao nhiêu món. Kiểu ăn uống thế này cực kỳ tốt cho sức khỏe, vừa

rồi bọn họ còn làm cả một đống đồ nướng, ăn rất chi no.

Lửa trại đang cháy lép bép, khí nóng tỏa ra xua tán đi khí lạnh xung quanh.

“NGAO…OOO – - – -” Trong không gian yên tĩnh bỗng vang lên một tiếng sói tru.

“Này… Nơi này cũng có sói sao?” Tiểu Đào sợ hãi cuộn tròn một chỗ. Rõ ràng ở đây không phải rừng rậm tại sao lại có tiếng sói tru? Thật là cổ quái.

“Đi qua không xa nữa chính là Dược Vương Cốc, tiếng sói tru này, chậc chậc, cũng coi như vẫn còn tốt.” Trong tay Úy Kỳ Dương cầm một bầu rượu uống một cách thản nhiên không

chút để ý, đôi mắt đào hoa hơi nheo lại, hồn nhiên hưởng thụ. Ánh lửa

bập bùng chiếu lên trên gương mặt của hắn mang một vẻ phong tình khác

lạ.

Bùi Mạch Ninh hơi nhíu mày, nghe tiếng sói tru liền biết sói kia đã

thành tinh, khóe mắt nàng quét sang nhìn Tư Không Thu Trạm. Hắn đang

lẳng lặng dựa vào dưới tàng cây cùng Úy Kỳ Dương, mặt mày thoải mái, xem ra trực giác động vật mẫn cảm đến phi thường, biết được hai người này

không thể dây vào.

Suốt cả buổi tối,Tiểu Đào lo lắng