hãi hùng, Bùi Mạch Ninh thì dựa vào người Tư Không Thu Trạm khin khít ngủ. Trời vừa sáng, nàng mở mắt ra
thì lập tức nhìn thấy cặp mắt trong suốt màu hổ phách, trong lòng đột
nhiên cảm thấy ấm áp.
Bước chân Tiểu Đào xiêu vẹo leo lên xe ngựa, Úy Kỳ Dương nể tình nàng ngủ không ngon nên tự nguyện làm phu xe. Ai biết được nha đầu này liệu
có vừa đánh xe vừa ngủ hay không?
Càng đi về phía trước cảnh sắc càng đẹp, dường như rơi vào thế ngoại
đào nguyên*. Những cây đào đầy hoa nở rộ, mùi hoa đào lượn quanh trên
chop mũi, trên con đường trước mắt rải đầy hoa đào, phảng phất giống như đó là thảm đỏ nghênh đón bọn họ.
*thế ngoại đào nguyên: Chỉ cảnh đẹp đến mức tựa hồ như không phải của thế giới này.“Phía trước không thể đánh xe đi qua, Dược Vương Cốc khắp nơi đều có mê hương, chúng ta đi bộ vào thôi.” Úy Kỳ Dương xuống xe ngựa trước, tư thái phiêu dật thưởng thức phong cảnh xung quanh.
“Sao nhìn ngươi có vẻ rất quen thuộc với nới này?” Bùi Mạch Ninh nhướn mày, vẻ mặt khó hiểu liếc mắt nhìn Úy Kỳ Dương.
Úy Kỳ Dương đột nhiên cứng đờ mặt, ngượng ngùng cười nói: “Trước kia đã từng đến mà thôi.”
Nhưng ánh mắt kia thì không nói như vậy đâu!
“Trước kia có nữ tử trong Dược Vương Cốc coi trọng hắn, dùng thuốc khiến hắn hôn mê rồi đưa về đây.” Tư Không Thu Trạm ôm eo nhỏ của Bùi Mạch Ninh, đem chuyện xấu hổ của sư đệ nói ra không chút giấu diếm với thê tử của mình.
Bùi Mạch Ninh không khỏi nở nụ cười trêu chọc. Khó trách, một khuôn
mặt hoa đào như vậy bị nữ nhân nhìn trúng cũng là lẽ tự nhiên! Chậc
chậc, chẳng qua Úy Kỳ Dương lại còn bị người ta hạ thuốc mê bắt về, nàng thật sự rất muốn nhìn một chút nàng ấy rốt cuộc là người như thế nào?
“Sư huynh, xin nhờ, nữ nhân kia rõ ràng đã có nam nhân mà lại đối
với ta làm ra chuyện như vậy, hơn nữa rõ ràng tuổi của cô ta cũng có thể làm tỷ tỷ của ta, rõ là… không biết xấu hổ.” Khuôn mặt đào hoa của
Úy Kỳ Dương lập tức đỏ lên, không biết là thẹn thùng hay là tức đến đỏ?
Nhưng mà dựa theo suy đoán của Bùi Mạch Ninh nhất định là phương án sau.
Trong đôi mắt màu hổ phách hiện lên ý cười giảo hoạt không để người
khác chú ý, Bùi Mạch Ninh cười mà như không cười nhìn Úy Kỳ Dương. Cuối
cùng Úy Kỳ Dương vẫn bị chọc tức, giận dỗi mà đi ở đằng trước. Thật sự
không muốn để ý tới cặp vợ chồng ác ma này, lại một lần nữa cảm thán,
hắn vì sao lại có một đôi sư huynh sư tẩu như vậy?
Nơi này quả thực chính là đào hoa mãn thiên
phi*, cánh hoa phiến phiến bay xuống trên tóc, vừa lấy xuống một mảnh đã lại một mảnh khác bay xuống.*Đào hoa mãn thiên phi: hoa đào bay đầy trời.
Hương hoa đào nhè nhẹ bay vào mũi, Tiểu Đào lập tức chìm đắm trong
hương thơm ngào ngạt này, vẻ mặt trở nên mông lung giống như nhìn thấy
điều gì đó khiến nàng hạnh phúc, vui sướng.
“Đã xảy ra chuyện gì?” Bùi Mạch
Ninh kinh ngạc nhìn Tiểu Đào đột nhiên dừng lại không đi tiếp, giơ tay
quơ quơ trước mắt nàng ta. Nhưng Tiểu Đào vẫn cười tủm tỉm, ánh mắt có
chút mông lung hoàn toàn không có nhìn thấy hình bóng Bùi Mạch Ninh.
“Ồ?” Úy Kỳ Dương và Tư Không Thu Trạm cũng có chút kinh ngạc,
không phải kinh ngạc vì phản ứng của Tiểu Đào mà là nhìn thấy Bùi Mạch
Minh bình yên vô sự.
“Rừng hoa đào này có công hiệu mê hoặc tâm của người đến, hương
hoa đào càng đậm lại càng khiến người đi vào như chìm đắm trong cảnh
mộng mơ.” Tư Không Thu Trạm giải thích. Trước kia hắn vì cứu sư đệ
mà đã từng xông vào nơi này, lúc đó không có nghĩ tới chuyện giải độc,
chỉ vì muốn cứu người cho nhanh nên rời khỏi ngay lập tức.
Nói đúng ra, chỉ có người có ý chí nội lực mạnh mẽ hoặc là những Tu
chân giả lợi hại như bọn họ mới không bị mê hoặc, nhưng Bùi Mạch Ninh
lại là một ngoại lệ, khó trách bọn họ lại cảm thấy huyền diệu như thế.
Bùi Mạch Ninh vô tội chớp chớp mắt, trong lòng thầm than, xin nhờ
linh hồn của nàng đã dung hợp vào khối thân thể này, mấy thứ này làm sao mà ảnh hưởng đến một người đường đường là Nữ Diêm Vương như nàng.
“Vậy còn không cứu tỉnh lại nàng! Nhanh lên.” Bùi Mạch Ninh chọc chọc vào người Tiểu Đào, Tiểu Đào vẫn như trước không có phản ứng.
Úy Kỳ Dương nhún vai, trực tiếp điểm xuống một huyệt vị trên vai của
Tiểu Đào. Tiểu Đào liền cảm thấy một trận chua xót đau đớn, cặp mắt ngập nước mê hoặc chớp chớp mới nhìn rõ ràng người trước mắt là ai.
“Tiểu… Tiểu thư.” Tiểu Đào nghi hoặc hô ra tiếng, kỳ quái, vừa rồi rõ ràng không phải cảnh tượng này a.
“Tiểu Đào, ngươi bị hương hoa đào ở đây mê hoặc có biết không?” Bùi Mạch Ninh nghi hoặc nhìn Tiểu Đào, lập tức cười tủm tỉm hỏi: “Đến đây, nói cho tiểu thư ta biết, ngươi vừa rồi rốt cuộc thấy cái gì?”
Tiểu Đào đỏ mặt lên, ấp úng nhưng không chịu nói, ngàn vạn lần không
thể nói cho tiểu thư biết nàng nhìn thấy rất nhiều đồ ăn ngon, ở trong
đình viện rất đẹp hưởng thụ mỹ thực…
Vừa lúc đó các cây hoa đào xung quanh đột nhiên có động tĩnh, âm thanh sột sột soạt soạt từ một gốc đào truyền đến.
Ngay tại lúc bọn họ kinh ngạc, từng đôi mắt màu xám nhạt nhìn đã nh