chẳng biết là anh đang nói gì. Hân Nhan đành phải lái xe đưa anh về, rồi lại
phải kéo anh từ bãi đỗ xe lên tận trên nhà.
An Thành hoàn toàn vô lực, sức nặng của cả người anh
đè lên đôi vai gầy yếu của Hân Nhan. Cô tức giận đánh mạnh vào vai anh, anh chỉ
cười ngây ngô rồi thều thào tên “Hân Nhan”, còn muốn ôm cô vào lòng. Hân Nhan
cảm giác dây thần kinh hai bên huyệt thái dương của mình căng như dây đàn, giây
phút kế tiếp sẽ đứt thành nhiều đoạn.
Thật vất vả đỡ được An Thành vào phòng ngủ, sau đó cô
lấy khăn ướt lau cho anh.
Áo sơ mi của An Thành nhăn nhúm nhếch nhác, trên áo
còn dính những vệt bẩn do anh nôn. Hân Nhan cảm thấy chịu không nổi liền giúp
anh thay quần áo, anh thì lại nằm ngủ ngon lành, không còn gây ồn ào, yên tĩnh
vô cùng, ngoan ngoãn ngủ yên như một đứa bé.
Hân Nhan ngồi trên giường chăm chú nhìn gương mặt bảnh
trai kia một lúc. Nghe anh trở mình miệng lẩm bẩm: “Hân Nhan, ở lại đi...”
Mũi cô chợt cay cay, nỗi xót xa dâng trào trong từng
hơi thở. Hân Nhan cũng không rời đi, cô bước ra ghế sô pha nằm ngủ, nhưng không
hiểu sao đêm nay cô ngủ rất ngon.
Khi tỉnh dậy, Hân Nhan thấy mặt mình đang áp sát một
khuôn ngực rắn chắc. Không cần nghĩ cô cũng biết An Thành thừa lúc nửa đêm cô
đang ngủ trên sô pha ôm cô vào giường, và rồi ôm chặt cô vào lòng. Đã nhiều năm
như vậy mà anh vẫn chưa sửa được cái tật này, cứ chiếm hữu cô như món đồ chơi.
Cô tức giận giãy giụa trong lòng anh: “An Thành, anh
bệnh tâm thần rồi, trời nóng muốn chết mà ôm em chặt như vậy. Mau buông em
ra."
An Thành lại im lặng không lên tiếng.
Tay anh đang vuốt ve ngón tay của cô, sờ đến ngón áp
út bên tay trái của cô, chậm rãi nói: “Hân Nhan, nhẫn cưới của em đâu?"
Hân Nhan rút tay lại, trả lời gỏn lọn: “Không có
đeo."
Nghe vậy An Thành lại cười vui vẻ: “Tại sao lại không
đeo ? Hay là em không hài lòng cuộc hôn nhân của bản thân? Hay hắn không tốt
với em?”
Cuối cùng, Hân Nhan cũng thoát khỏi anh, đứng dậy
trừng mắt liếc anh một cái: “Sao anh hỏi nhiều quá vậy?"
An Thành lẳng lặng nhìn cô, than thở: “Hân Nhan, em
nói thật đi, em rốt cục đã kết hôn hay chưa?"
Cô im lặng. Hồi lâu sau cô mới nở nụ cười, nụ cười vừa
nhẹ nhàng vừa chân thành: “An Thành, em có kết hôn hay không quan trọng đến vậy
sao? Chúng ta đã không gặp nhau ba năm rồi, cho dù muốn quay lại cũng chẳng dễ
dàng. Em cũng không còn là em trước kia, có lẽ những thay đổi của em anh chưa
nhận ra, anh có dám chắc muốn lấy em nữa không?"
An Thành im lặng không nói gì, không gian im ắng chỉ
nghe được hơi thở của hai người.
Một lúc sau, An Thành mới ngẩng đầu nhìn Hân Nhan,
kiên định trả lời: “Anh chắc chắn, cho dù sau này em có trở thành người thế nào
đi chăng nữa anh vẫn muốn ở bên em.”
Hân Nhan sững sờ, tiếp theo cười ha hả lộ cả chiếc
răng khểnh: “Nhưng em lại không chắc chắn. Vì bây giờ em không còn dũng cảm như
ba năm trước nữa."
Sắc mặt An Thành lập tức trở nên rất khó coi.
Cảm thấy nhiều lời vô ích, cô đứng lên, bình thản cười
nói với anh, "An Thành, hôm nay em phải về thành phố B rồi. Vốn không nghĩ
sẽ gặp anh, nếu đã gặp rồi, thế thì chào anh một tiếng vậy.” Hân Nhan vươn tay
ra, "Tạm biệt, An Thành."
An Thành nhìn chằm chằm tay cô một lúc. Lúc ngước mắt
lên, lửa giận đã ngút trời.
Sau ba năm, An Thành lại một lần nữa giam giữ người
phi pháp, anh nhốt Hân Nhan trong phòng ngủ rồi khóa cửa lại.
Hân Nhan tức giận hét lớn: “An Thành, anh đừng quậy
nữa, anh mà không mở cửa là em nhảy từ cửa sổ ra ngoài đó.”
An Thành giả vờ như không nghe thấy, đi thẳng đến
phòng khách, phát hiện điện thoại cô rơi trên sô pha, đây không phải điện thoại
mà ba năm trước anh đã mua cho cô. An Thành tiện tay cầm lên, mở khoá, màn hình
vừa sáng lên làm anh ngây ngẩn. Màn hình điện thoại lại là hình của anh, anh
vận một bộ đồ thể thao màu đỏ, không biết nhìn thấy gì mà gương mặt anh lúc ấy
tươi cười rạng rỡ. Anh không hề biết thì ra lúc mình cười, đôi mắt nheo sâu đến
vậy. Chợt sâu tận trong tim anh trào dâng một cảm giác xao động, mang theo chút
đau đớn, lại vương chút xót xa.
Tuy biết nhốt Hân Nhan trong phòng ngủ là điều không
nên, nhưng An Thành cũng không biết làm sao để cô không rời xa mình, vì thế
đành ra ngoài lái xe đi làm.
Lúc làm việc anh không thể nào tập trung được, cứ nhớ
đến Hân Nhan, đến nỗi thần kinh anh căng như dây đàn. An Thành bỗng nhớ trên
mạng từng đưa tin, một bà mẹ nhốt đứa con 5 tuổi trong nhà khóa cửa lại đi làm,
kết quả là đứa trẻ muốn ra ngoài chơi với bạn, nên đã leo lên bệ cửa sổ, té từ
lầu sáu xuống đất.
Trái tim An Thành thắt lại, càng thấp thỏm lo lắng cho
cô hơn. Cuối cùng anh huỷ hết toàn bộ lịch làm việc hôm nay, lái xe trở về nhà.
Vừa mở cửa vào, đã nghe mùi thơm thoang thoảng của
cháo, anh hơi hốt hoảng. An Thành bước vội vào bếp, bất ngờ thấy Hân Nhan mặc
chiếc áo sơ mi của anh đang đứng nấu cháo. Anh há hốc mồm không tin nổi cảnh
tượng ở trước mắt mình.
Anh đã khoá cửa phòng rất kỹ mà, sao cô thoát ra ngoài
được chứ? Chẳng lẽ anh bị điên rồi?
Hân Nhan nghe có tiếng bước