Chú chó đáng thương, mày phải theo người chủ không đáng tin cậy
như thế, lại còn đặt cho mày một cái tên thật khó nghe.”
“Lục Hân Nhan!” Anh tức giận đến mức giọng nói cũng
thay đổi.
Hân Nhan đứng thẳng lên, cười như không cười nhìn anh:
“Hả?”
An Thành nắm chặt lấy bờ vai của cô, ép mạnh cô vào
cửa phòng, rồi cúi người xuống, chóp mũi cạ vào mặt cô: “Tốt xấu gì chúng ta đã
3 năm không gặp, còn chưa nói chuyện đàng hoàng, em đã muốn chọc giận anh?”
Giọng nói quyến rũ nhưng đầy rẫy nguy hiểm.
Hân Nhan nhếch môi: “Do anh nóng tính thôi.”
Anh bình tĩnh nhìn cô một lúc, đôi mắt sáng long lanh
phản chiếu đôi mắt sâu đen của anh.
Thật lâu sau, anh bỗng cười bí hiểm: “Chúng ta cùng
chờ xem là ai chọc giận ai trước.”
Vừa dứt lời, không chút do dự kề môi hôn đôi môi mọng
đỏ của cô. Môi của anh nóng hổi, mà môi của cô lại lạnh buốt, giao hòa cùng một
chỗ, như muốn cắn nuốt đối phương. Anh vốn chỉ muốn hôn phớt qua thôi, thế
nhưng ôm người mình mong nhớ bấy lâu trong lòng, một khi đã chạm vào, giống như
củi khô gặp được lửa, ngày càng cháy lớn hơn. Anh nhịn không được hôn cô đắm
đuối. Cô không đáp lại, cũng không từ chối, mặc anh hôn cô.
Tiramisu bị người phớt lờ, bất mãn sủa lên.
An Thành bị tiếng sủa của nó quấy rầy, bực bội mắng nó
một tiếng.
Lúc này anh mới buông cô ra, phát hiện cô đang nhắm
mắt lại, hai tay khoác lên vai của anh, mặt ửng hồng, hổn hển thở dốc.
Nhìn cặp môi đỏ mọng mềm mại ướt át, anh rốt cuộc kìm
nén không được, bế cô lên, đi vào phòng ngủ.
Tiramisu cũng chạy theo phía sau, anh vội đóng cửa
phòng lại, nhốt nó ở bên ngoài.
Anh ôm cô ngã xuống giường.
Hân Nhan lẳng lặng nằm yên nhìn anh chăm chú, mắt như
mang theo ý cười.
“Anh nhớ em lắm.” Anh chống tay ở trên đỉnh đầu của
cô, ánh mắt tràn ngập khát vọng, hô hấp có chút gấp gáp, “Hân Nhan, có thể
không?”
Cô không trả lời mà vươn tay kéo cà vạt của anh.
Đây là cà vạt mà 3 năm trước cô mua cho anh nay đã sờn
rồi. Tháo cà vạt của anh, kéo anh về phía mình cho đến khi khuôn mặt anh và cô
gần trong gang tấc.
Mặt của anh nhìn gần vẫn thật đẹp, một khuyết điểm nhỏ
cũng không có.
Một người đàn ông sinh ra đã đẹp thế này, thật là một
mối hoạ mà.
Cô cười cười, nhẹ nhàng chạm vào môi anh.
Thân thể An Thành khẽ run lên, ánh mắt mê loạn dần
ngập tràn vui sướng.
Kìm nén không được, anh cúi người hôn vành tai và mái
tóc mai của cô.
Cô thình lình lên tiếng: “Thật xin lỗi, An Thành, em
đã kết hôn rồi.”
An Thành bỗng chững người.
Hân Nhan từ nhà An Thành đi ra, còn chưa kịp đóng cửa
thì đã nghe bên trong vọng ra tiếng vang thật lớn, là âm thanh đồ vật bị vỡ.
Chẳng biết anh lại ném gì nữa. Hân Nhan thấy buồn
cười, anh vẫn ấu trĩ như hồi đó.
Buổi tối cô đến nhà Tô Vãn.
Tô Vãn vừa mới sinh em bé, đặt tên là Hàn Thạc, tiếng
khóc của bé trai đặc biệt to rõ.
Tô Vãn ôm em bé, vẻ rất đau đầu: “Đứa nhỏ này có tài
làm chuyên viên luyện giọng bẩm sinh."
Hân Nhan ca ngợi hết lòng: “Tô Vãn, Hàn Phong thật tốt
với cô.” Thời này mà còn người chồng hết lòng chăm sóc cho vợ thật là hiếm
thấy.
Tô Vãn nghe xong
lại cười: “Không dám đâu, từ khi đứa
nhỏ ra đời, địa vị của tôi tuột dốc không phanh. Suốt ngày anh ấy cứ ôm nó
không rời, không thèm liếc nhìn tôi lấy một cái."
Hân Nhan nhịn không được cười rộ lên: “Thôi đi cô, cô
xem cô được người ta chăm sóc chu đáo đến nỗi mập mạp như vậy còn muốn gì nữa.
Hàn Phong phải vất vả làm việc bên ngoài, về còn phải chăm sóc em bé và cô nữa
mà."
Đúng lúc Hàn Phong bưng trái cây đến, anh ta cười nói:
“Hân Nhan, vẫn là cô hiểu biết lý lẽ. Nói chứ, tôi mới là người có địa vị thấp
nhất nhà này đấy.” Dứt lời, anh ta ngồi xuống cạnh Tô Vãn, nắm tay cô ấy, vẻ rất
yêu chiều.
Cô nhớ trong câu chuyện "Tình Yêu” của Trương Ái Linh đã từng viết: ‘Giữa biển người mênh
mông lại gặp được người bạn hằng mong chờ, trong ngàn vạn năm luân chuyển,
trong thời gian xa xăm bất tận, không sớm không muộn một bước nào, đúng lúc
lướt qua nhau, cũng không có điều gì khác để nói, chỉ có thể khẽ khàng hỏi: “Ồ,
anh cũng ở đây ư?”’
***
Trương Ái Linh chạm ngõ văn chương và nổi tiếng với tiểu thuyết đầu tay khi mới
12 tuổi, Trương Ái Linh được xem là một trong những nhà văn nữ có sức ảnh hưởng
lớn đối với nền văn học Trung Quốc. “Sắc giới” được xem là một trong những tác
phẩm nổi tiếng của Trương Ái Linh.
Tô Vãn thật sự là người may mắn, bạn trai trước bỏ cô
đi ấy, trong lúc cô ấy giày vò trong đau khổ, may thay trời xanh xui khiến cô
ấy gặp được Hàn Phong, không sớm cũng không muộn, anh ta đến đúng khi cô ấy cô
đơn hiu quạnh, mà Hàn Phong cũng trân trọng tình cảm này, thế là ngày càng yêu
sâu đậm lúc nào không hay.
Hân Nhan thật lòng mừng thay cho Tô Vãn.
Tô Vãn kêu Hàn Phong đi cho em bé ăn, tiếp đó hỏi Hân
Nhan: “Cô và An Thành, hai người còn muốn giận nhau đến khi nào?"
Hân Nhan mỉm cười: “Tôi không có giận mà anh ấy cũng
không. Lúc sáng tôi đã gặp
anh ấy rồi, anh ấy sống rất tốt và tôi cũng rất tốt."
Tô Vãn xua tay: “Thôi thôi, tôi không thích nghe mấy
thứ này