của Thiếu Phi ra, bấm cái tên đầu tiên trong danh
bạ điện thoại, An Thành.
An Thành lúc đó đang đánh bài cùng bạn bè. Ai nấy đều
đang rất hào hứng, một người còn gào to muốn xem tướng cho anh. Anh nào có tin
mấy chuyện này, cười mắng người kia, "Này, cậu thua nhiều quá muốn chơi
khăm tôi à."
Những người khác lại rất hứng thú với số mệnh của anh.
Đường sự nghiệp, học vấn, gia đình của anh đều rất
tốt. An Thành lại không cho là vậy, mấy lời bói toán đó toàn là lừa bịp, chỉ
dùng để lừa gạt những kẻ nhẹ dạ thôi, anh làm gì mà đi tin mấy thứ đó. Giống
như chòm sao vậy, bạn gái trước kia nói với anh và cô ta là chòm sao Thuỷ Bình,
rất hợp với tính cách của cô ta, kết quả là sau này mới biết được, cô ta tính
ngày sinh theo âm lịch mới ra chòm sao Thuỷ Bình, còn nếu theo dương lịch thì
là chòm sao Bạch Dương.
Lúc nói đến đường tình duyên, người bạn kia nói vẻ như
rất thật, "An Thành, số mệnh đã an bài, cậu sắp có được một cô gái mà cậu
yêu chân thành suốt đời này."
Anh nghe xong xém tí là phun hết nước trà đang uống.
Đang định mở miệng nói gì, điện thoại bỗng dưng reo lên.
Cả đám nháo nhào cười ồ lên, Ơ ơ, cô gái yêu
chân thành cả đời gọi tới rồi kìa!
Anh nhìn tên trên màn hình di động, tức giận mắng lại,
"Im hết cho tôi, nhìn đây nè, là thằng em họ của tôi gọi."
Không ngờ vừa mới bắt máy, lại nghe được giọng một cô
gái, "Là anh An phải không?" Giọng nói vô cùng êm ái.
Anh ngạc nhiên, "Đó không phải là điện thoại của
Dư Thiếu Phi sao?"
"À, là thế này, anh An, Thiếu Phi uống say rồi,
anh có thể đến đây chở cậu ta về được không?"
Anh sửng sốt, một lúc lâu sau hậm hực mắng, "Cái
thằng nhóc chết tiệt này, đã bảo bao nhiêu lần là không được để số điện thoại
của tôi đầu tiên mà." Dừng một chút, anh lại hỏi, "Nó bây giờ đang ở
đâu?"
Lần đầu tiên hai người gặp nhau cũng rất bình thường.
Anh là công tử hào hoa, tướng mạo khiến người ta liếc nhìn cũng đã ấn tượng,
mày rậm mắt to, dáng người cao dong dỏng, vạm vỡ rắn chắc, khí khái bất phàm.
Còn cô chỉ mặc áo sơ mi quần jeans, tuy khuôn mặt cũng xinh xắn, nhưng so với
những người đẹp bên cạnh An Thành mà nói, cô chỉ là hạt bụi mà thôi. Hơn nữa cô
nói chuyện cũng hờ hững, thái độ thì lãnh đạm, so với những người phụ nữ quyến
rũ thì trong lòng anh cũng chẳng cảm thấy cô có gì đặc biệt cả.
Lúc đóng cửa xe, anh lịch sự hỏi cô một câu, "Hay
là cô cũng lên xe đi, tôi sẵn tiện đưa cô về nhà luôn."
Cô lắc tay, "Không cần đâu anh An, tôi tự mình
bắt xe về là được."
Anh nghe thế cũng đã hiểu.
Vài ngày sau anh cũng đã quên bẵng đi cô gái nhạt nhẽo
như nước này. Kết quả lại nửa đêm nhận được điện thoại của cô, giọng nói vẫn
bình thản không chút sợ hãi, "Anh An, phiền anh đến rước Thiếu Phi."
Cứ như vậy liên tiếp trở thành tài xế taxi tận mấy
lần, anh cũng cảm thấy lạ, sao cô gái này mỗi lần đều có thể tỉnh táo như thế,
chẳng lẽ không uống miếng rượu nào sao. Mà hai người đã gặp nhau vài lần, ngoại
trừ cô nghiêm trang kêu anh là "Anh An", anh ngay cả cô họ gì cũng
không hề biết.
Mãi cho đến một lần, Thiếu Phi gọi anh đến, dìu cô
đang uống say quay quắt, đưa tới xe của anh, "Anh, phiền anh đưa Hân Nhan
về nhà, cô ấy uống say rồi. Em còn phải chở bạn gái về, nhờ anh đó."
Anh lúc này mới biết được cô tên là Hân Nhan, cũng là
lần đầu tiên biết cô cũng sẽ say.
Cô tuy uống say nhưng lại làm rộng, ngồi trong xe của
anh, yên lặng dựa vào cửa xe, hai mắt nhắm nghiền, không hề quấy phá. Nếu không
phải trên người cô thoang thoảng mùi rượu, anh còn tưởng rằng cô không hề uống
giọt rượu nào. Anh nghiêng người cài lại dây an toàn cho cô, đây là lần đầu
tiên anh có thể nhìn cô kỹ như vậy. Nhìn một lúc, những gì trong tiểu thuyết
hay viết bỗng nhiên xuất hiện trong đầu anh, gì mà da trắng nõn nà, vô cùng mịn
màng, gì mà người đẹp khi say, môi mọng đỏ thắm, say động lòng người. Một lãng
tử hào hoa như anh thế mà lại xốn xang vì một cô gái như cô.
Nảy sinh cảm giác với một cô gái mình không quen biết,
chính anh cũng không hiểu nổi mình nữa. Thừa nước đục thả câu không phải là tác
phong của anh. Vì thế, anh vội vàng cụp mắt xuống, để dẹp yên suy nghĩ lung
tung trong đầu mình.
Thế nhưng mà Thiếu Phi dặn dò anh phải đưa cô về nhà,
anh lại không biết người ta ở đâu, cũng không thể nào dẫn cô về nhà mình được.
Đành phải lay nhẹ cô, hỏi, "Cô ở đâu?"
Cô mở đôi mắt trong veo như ngọc bích, sững sờ nhìn
anh nửa ngày, làm như không biết chuyện gì đang xảy ra.
Anh khẽ cười một tiếng, lại hỏi, "Cô ở đâu? Thiếu
Phi kêu tôi đưa cô về."
Cô tỉnh táo một chút, khô khốc nói, "Không cần
làm phiền anh An đâu, tôi tự đón xe về là được rồi, cám ơn anh."
Nói xong, cô tự tháo dây an toàn, mở cửa xe.
Anh tự dưng hậm hực. Cô gái này đúng là quá sĩ diện
khiến người ta rất bực bội, anh cũng không phải người tốt bụng văn hoa gì, tâm
trạng vui vẻ mới đồng ý với Thiếu Phi đưa cô về nhà, vậy mà cô lại coi anh như
đồ ôn dịch tránh như tránh tà.
Anh bực tức vươn tay kéo cô lại, cau mày hỏi,
"Tôi hỏi rốt cục cô bị cái gì vậy?"
Vừa hỏi thì đã thấy c
