được đó, ý nghĩa là
cô sẽ trói chặt anh ta, dù muốn chạy cũng chẳng chạy được.”
Hân Nhan không quan tâm lời ấy, quay lại nói, “Ừ thì
rất tốt, ngày nào anh ta cũng làm tôi phát bực, dùng cái này để xiết chết anh
ta.”
Hân Nhan định sau khi ra khỏi cửa hàng sẽ về nhà,
nhưng không ngờ Tô Vãn lại không có ý định về mà lại kéo cô đến bar. Vừa vào
bên trong, đèn màu sáng rực, ồn ào huyên náo, tiếng nhạc xập xình như tiếng nổ
lớn. Hân Nhan xoa trán thầm nghĩ, lúc này về nhà cũng chẳng ngủ được chi bằng ở
đây chơi cho thỏa.
Tô Vãn gọi một ly rượu đặc biệt, Hân Nhan không biết
uống rượu nên chỉ ưống nước lọc.
Tuy Tô Vãn không say nhưng cô ấy lại mượn rượu để bộc
bạch nỗi lòng của mình, “Thật ra tôi vẫn rất nhớ anh ấy, tôi biết đó là hi vọng
xa vời nhưng tôi vẫn mong sẽ có một ngày anh ấy quay về bên tôi.” Cười chua
chát nói tiếp, “Chỉ mỗi mình tôi không buông xuống được thôi.”
Hân Nhan lắc ly trong tay mình, nhìn ánh đèn lập loè,
nói, “Trước đây tôi đã từng nghe câu nói như thế này: Đau, tự nhiên
sẽ buông.”
Tô Vãn gượng cười trong nước mắt, “Thế nào là đau?
Trong lòng tôi đã đau đến quặn thắt mà nào có buông được đâu, con người đôi lúc
lại hèn nhát như thế.”
Hân Nhan cũng cười xòa, cô nhớ đến trước đây cô và An
Thành có một lần cãi nhau dữ dội. Là vì An Thành cứ khăng khăng bắt cô tham gia
tiệc rượu cùng anh, đương nhiên là cô từ chối. Lúc đầu, An Thành còn cười nói,“Lục Hân Nhan, em còn sỉ
diện cái quái gì, anh thật không thể hiểu nổi.” Hân Nhan tức giận đáp trả, “Anh sai
rồi, tôi không phải sỉ diện. Nếu đổi lại người mời tôi hôm nay là Thiếu Phi,
chắc chắn tôi sẽ đi cùng, chỉ vì người đi cùng là anh nên tôi dứt khoát không
thể đi”. Sắc mặt anh dần khó coi, “Em
muốn gì đây? Chẳng lẽ em muốn anh quỳ xuống cầu xin thì em mới chịu hả?” Cô bình thản quay sang nhìn anh, đáp, “An
Thành, anh đừng nói như thể không có tôi anh không sống nổi, chúng ta chỉ mới
quen nhau vài ngày thôi, xung quanh anh thiểu gì người đẹp, người cầu xin đáng
ra phải là tôi, tôi cầu xin anh buông tha cho tôi, kiếm người khác chơi đi được
không?”
Đột nhiên anh nổi giận, ném chiếc ly trong tay xuống
đất, những mảnh vỡ thủy tinh văng vươn vãi trên mặt đất.
Anh lạnh lùng nói, “Khốn khiếp!”
Sau đó, suốt một tháng anh không đến tìm cô.
Tô Vãn uống một hơi cạn sạch ly rượu trong tay, nheo
mắt cười nói, “Lần này là lần cuối cùng, tôi sẽ hoàn toàn quên đi anh ấy. Nếu
như bây giờ có người ngỏ ý với tôi, tôi nhất định sẽ quen người đó.”
Hân Nhan nhìn đồng hồ rồi nói, “Trễ rồi, tôi thấy cô
nên về cùng tôi đi.”
Hân Nhan chưa kịp rời đi, bỗng nhiên một anh chàng đẹp
trai đến bên Tô Vãn, tươi cười nho nhã lịch sự nói, “Chào người đẹp, có thể cho
anh làm quen được không ?”
Tô Vãn đứng hình tại chỗ, Hân Nhan đứng bên cạnh cười
rồi rời đi.
Bởi vì muốn xuất bản tạp chí trước Tết âm lịch, nên
mọi người làm việc với khí thế hừng hực. Hân Nhan ngược lại có hỏi Tô Vãn về
anh chàng hôm trước, nhưng mỗi khi uống trà chiều, lại thấy cô ấy cứ ngồi chúi
mũi vào điện thoại gửi tin nhắn, miệng cười tíu tít, ngọt ngào vô cùng, trong
lòng cô cũng đã có được đáp án.
Đến trưa cô nhận được điện thoại của Thiếu Phi, vừa
nghe máy cô đã bị chất vấn, “Cô và anh họ tôi làm sao vậy?”
“Sao là sao, thì cũng vậy thôi.”
Thiếu Phi cười nói, “Cô đừng có ở đó mà giả bộ. Anh ấy
bị bệnh mấy ngày nay, tôi lại thăm cũng chẳng cười tẹo nào. Tôi đoán chắc hai
người xảy ra chuyện rồi. Có rảnh thì đến thăm anh ấy đi.”
Bị bệnh ? Cô ngẩn ra, nhưng lại không tin, “Được lắm,
cậu lại giúp anh ta gạt tôi nữa phải không, có biết câu chuyện ‘Chú bé chăn
cừu’ không?”
Thiếu Phi ho nhẹ, “Lần này là thật tôi không gạt cô,
tôi thấy anh tôi có vẻ bệnh nặng lắm, chắc không qua khỏi con trăng này đâu, cô
nên rủ lòng thương đến thăm anh ấy đi…”
Thiếu Phi chưa kịp nói hết câu thì một giọng nữ đã
vang lên, “Dư Thiếu Phi, anh lén lút nói chuyện điện thoại với ai mà lâu thế
hả?”
Thiếu Phi lí nhí nói, “Tiêu Nhã, em đừng làm ồn”. Có
vẻ như là một lời trách móc nhưng lại chứa đựng đầy tình cảm.
“Để em nghe xem nào. Hay là chị Hân Nhan? Để em nói
với chị ấy mấy câu đã…..” Nghe âm thanh trong điện thoại, hình như hai người
đang giành điện thoại, Tiêu Nhã giựt không được điện thoại, cáu kỉnh la lên,
“Chị, Thiếu Phi ăn hiếp em, anh ấy đi Tô Châu chụp hình cũng không cho em đi
theo….”
Thiếu Phi thở hổn hển rồi ngắt luôn điện thoại.
Hân Nhan cười khanh khách. Từ lúc anh chàng đẹp trai
Dư Thiếu Phi gặp Lê Tiêu Nhã, thì đã hoàn toàn đại bại trong tay cô bé này.
Tiêu Nhã là sinh viên năm hai đại học F, mấy tháng trước cô bé ấy đến Studio
của Thiếu Phi để chụp ảnh chân dung. Kể từ khi ấy, cô nàng cứ bám riết Thiếu
Phi. Mỗi lần Thiếu Phi thấy cô bé đó thì đã thấy phiền chết, cố tình phớt lờ
Tiêu Nhã. Nhưng Hân Nhan biết ngoài mặt Thiếu Phi chỉ giả vờ ghét Tiêu Nhã
thôi, chứ nếu như cậu ta thật sự ghét thì dùng chân đạp thẳng cô bé ấy ra, chứ
không để Tiêu Nhã cứ bám riết mình lâu như vậy.
Có một lần, Thiếu Phi bị