nào với chị Minh Châu đây!” Vừa nói cô vừa véo vào người anh
đau điếng.
“Ai mà biết được gọi em dậy rồi có bị mắng hay không hả? Là em đặt chuông điện thoại làm anh tỉnh dậy trước đấy chứ!”
Anh càng cố thanh minh, cô lại càng cấu anh đau hơn, bữa điểm tấm sáng lại là một trận mưa nhéo.
Dù sao cũng đã muộn rồi, Lương Phi Phàm đành đưa cô về trình diện bà chị
gái ghê gớm rồi đi thẳng đến Lương thị. Hai người bước vào đến cửa, thấy Cố Minh Châu đang ngồi ăn sáng, cô ngẩng đầu lên, nở nụ cười tươi rói
khi nhìn thấy em rể tương lai đang ôm eo cô em gái bước vào.
“Chào buổi sáng!”
“Chị.” Cố Yên lè lưỡi, rồi chạy tót lên lầu.
Lương Phi Phàm khẽ mỉm cười nhìn theo bóng dáng cô đến khi khuất hẳn làm Cố
Minh Châu nổi da gà: “Chú yên tâm, sau vụ thầu này, tôi sẽ cho Cố Yên từ chức.” Cố Minh Châu vừa cười vừa nói.
“Em cũng nghĩ chị nên làm thế!” Lương Phi Phàm ngồi xuống trước mặt Cố Minh Châu. “Em muốn đến
chỗ bác Cố để xin phép về chuyện hôn lễ. Tháng sau cha mẹ em về nước, em sẽ dẫn họ tới đây để hai bên gia đình nói chuyện.”
Cố Minh Châu đặt chiếc bát đang cầm trên tay xuống, nhìn lên cánh cửa phòng đang
đóng kín của Cố Yên: “Khi cha mẹ chú chưa về nước thì chú chưa nên đến
gặp cha tôi vội. Nếu cảm thấy sốt ruột thì để khi nào có thời gian tôi
sẽ dẫn chú tới.”
Lương Phi Phàm nhíu mày rồi cũng gật đầu. Hai
người im lặng một lát, rồi anh nở nụ cười hiền hậu: “Thế còn sính lễ thì sao? Em nghĩ chắc bác Cố không yêu cầu gì đâu, Minh Châu, chị có yêu
cầu gì thì cứ nói, em sẽ thành tâm thành ý thực hiện.” Nghe cách anh gọi tên chị Minh Châu cũng đủ thấy anh rất hiểu ý của bà chị lanh lợi này.
Cố Minh Châu cũng cười cười trả lời: “Chú yên tâm, tôi sẽ không làm khó
dễ cho chú đâu.”
Hai người họ đang nói chuyện thì Cố Yên xách túi đi xuống lầu: “Mình đi thôi chị!”
Cố Minh Châu phết bơ lên lát bánh mỳ: “Chị không đi đâu, vụ thầu bé thế
này mà chị phải đích thân ra trận, người ta sẽ cười cho. Thôi, mình em
đi là được rồi.”
Cố Minh Châu không đến, không thể đến. Nói
thẳng ra là, cô muốn cho nhà họ Dung biết cô thắng một cách oanh liệt
thế nào, chỉ cần dựa vào chiến lược thông minh của mình, cô có thể dễ
dàng hạ gục đối phương.
Dung Nham lại toát mồ hôi hột khi phải
ngồi vào ghế chủ tọa, nhất là khi phải công bố kết quả bỏ phiến kín:
“Bốn – ba, Diệu Lâm thắng vòng đấu này.”
Dung Nham vừa dứt lời
thì phòng họp vang lên tiếng vỗ tay của Diệu Lâm. Cố Yên cau mày, lạnh
lùng quan sát. Dung Nham thở dốc, tim đập thình thịch, cứ như vừa mới
chạy maraton về, tranh thủ lúc mọi người không để ý, anh ta rón rén đến
chỗ Cố Yên giải thích. “Chị cũng biết rồi đấy, thương trường là chiến
trường nên thắng thua là chuyện thường tình mà.”
Cố Yên gật gật
đầu rồi đứng lên bắt tay anh ta: “Dung Tổng, tôi hiểu. Mới chỉ là vòng
đầu tiên nên chưa quyết định được ai thắng ai thua, chú đừng lo.”
Cái bắt tay rất chắc cộng với thái độ trả lời đầy tự tin của Cố Yên khiến
Dung Nham không khỏi lo lắng, bởi chỉ có trời mới biết Cố nhị tiểu thư
đến lúc đó sẽ giở trò gì?
Cố Yên làm ra vẻ như không để ý đến
chuyện thắng thua, nhưng kỳ thực cô đang cố giấu tâm trạng thất vọng. Cố Minh Châu từng dạy cô phép xã giao khi đối diện với đối phương là phải
làm bộ mặt như không có chuyện gì xảy ra. Tuy nói là chỉ thua vòng đầu,
nhưng sẽ là khó khăn của những vòng tiếp theo, vụ thầu thua thì đã thua
rồi nhưng cũng không nên mất luôn cả thể diện. Nụ cười của cô càng tươi
hơn khi trả lời Dung Nham khiến anh ta một lần nữa lại toát mồ hôi hột.
Vừa bước ra khỏi phòng họp thì Lương Phi Phàm đã gọi cho cô: “Em lên đây với anh chút nhé!”
Như đang giận cá chém thớt, cô trả lời nhát gừng: “Không lên! Tâm trạng
không vui.” Đối với Lương Phi Phàm, từ trước tới nay, cô không hề giấu
giếm cảm xúc thật của mình.
Lương Phi Phàm cười hà hà trong điện thoại: “Thế mà người nào hôm qua còn nói là phải chơi cho thật công
bằng, giờ thua lại tỏ thái độ kìa, thật xấu quá đi!”
“Ai nói sẽ
chơi công bằng?! Rõ ràng có người thiên vị.” Cô thừa biết Dung Nham có ý thiên vị Diệu Lâm, có điều chị Minh Châu trước sau gì cũng là người họ
Dung, nên cô cũng không dám làm căng.
“Ồ, nếu thế thì xin Cố nhị tiểu thư đưa ra bằng chứng, nếu quả đúng như vậy thì tôi sẽ đòi lại
công bằng cho Vi Bác.” Lương Phi Phàm cất giọng hào phóng, nói.
“Chứng cứ hả… ờ… ờ…” Cố Yên ậm ừ.
Jesscica chỉ mới nhìn vào bản thảo thiết kế trong máy tính xách tay của Cố Yên
thôi đã nghiêng người chao đảo: “Cái này… ở đâu ra thế?”
Cố Yên
học theo điệu bộ của Cố Minh Châu, khoanh hai tay trước ngực, lườm anh
ta một cái, rồi “hừm” một tiếng: “Ở đâu ra á? Đương nhiên là tôi làm
rồi, chẳng lẽ là cậu?”
Lâm Viễn trợn tròn hai mắt: “Thật là thần kỳ!”
Cả Jesscica lẫn Lâm Viễn đều trố mắt nhìn nhau: “Xin cho tôi một phút bình yên, trời đất này điên đảo hết rồi!”
Jesscica nước mắt giàn giụa, chạy đến bên cửa sổ làm động tác như muốn nhảy
xuống: “Đừng cản tôi! Đừng ai đến cản tôi! Trên đời này còn tồn tại một
kiến trúc sư thiên tài đến vậy thì tôi còn sống làm gì nữa!”
Hai ng
