Min không? Nghe nói
chửa hoang đấy.”
“Ừ đúng rồi, lớp 11B10 đồn ầm ĩ còn gì.”
Thiên địa ơi! Tôi không biết cảm giác của mình
lúc này như thế nào nữa. Hình như hơi choáng váng. Những lời bàn ra kia có phải
do tôi tưởng tượng không? Mau chóng, tôi liền quay qua nhìn. Lập tức, hai đứa
con gái khối mười một nọ lảng ánh mắt sang hướng khác vờ như kiểu đối tượng bị
mang ra “mổ xẻ” nãy giờ không phải là tôi. Nhưng cái dáng vẻ lẩn tránh đáng ngờ
ấy thì chắc mười mươi 100% chúng vừa nói điều ban nãy. Vậy tức là tôi không
nghe nhầm. Và cũng tức là đám bạn cùng lớp đã lan truyền bí mật của tôi cho
những đứa khác biết. Chết tiệt! Quỷ tha ma bắt tất cả chúng nó! Tôi lầm rầm
trong miệng xong vào cắm đầu đi vội về phía dãy hành lang phòng học. Và bạn tin
không? Lại tiếp một điều tệ hại nữa. Hầu như những đứa học sinh khối mười một
đứng rải rác quanh đó, con trai lẫn con gái, đều đồng loạt nhìn theo bóng dáng
bước hối hả của tôi và không ngừng xì xầm bàn tán khe khẽ. Giờ thì vui thật
rồi! Tôi đã mừng quá vội. Có thể tin đồn vẫn chưa lan hết trường thế nhưng một
phần nhóm học sinh đã biết về chuyện tôi mang thai. Tôi gần như muốn điên lên
với suy nghĩ ấy.
Đặt chiếc cặp một cách hơi mạnh bạo lên mặt
bàn, tôi kéo ghế ra ngồi phịch xuống. Tôi không quan tâm, không nhìn mọi thứ
đang diễn ra xung quanh vì đơn giản nếu nhìn tôi sẽ lại bắt gặp những ánh mắt
dòm ngó cùng nụ cười giễu cợt dở hơi của lũ bạn cùng lớp. Tôi biết chắc như
vậy. Vô số âm thanh rù rì rủ rỉ không ngừng vang lên bên tai tôi. Quỷ quái
thật! Kể từ bây giờ, chuyện tồi tệ mới bắt đầu đây. Xem chừng, tôi sẽ trở thành
Tường Vi thứ hai.
“Min Min.”
Tôi đưa mắt ra ngoài cửa lớp thấy con Thuý Nga
đứng nép bên bức tường và vẫy vẫy tay gọi liên hồi. Trông vẻ mặt nó gấp gáp.
Thở ra thật mạnh, tôi đứng dậy rồi chậm chạp đi ra ngoài.
“Chuyện gì nữa đây? Làm gì lấp ló như ăn trộm
vậy?”
“Tớ xin lỗi nhưng tớ lỡ kể hết mọi chuyện hôm
qua cho cậu ấy nghe rồi.”
“Chuyện hôm qua? Kể cho ai?”
Sau câu hỏi của tôi thì từ sau lưng Thuý Nga,
Chan Chan xuất hiện. Mắt tôi mở to thao láo. Đừng nói là Thuý Nga đã cho cậu ta
biết hết chuyện tôi bị cả lớp phát hiện vụ mang thai nha trời. Con bạn thân này
khùng điên ghê chứ. Tôi đã không muốn để tên cool boy biết để tránh phiền phức
vậy mà... Tôi ném cái nhìn hậm hực trở lại Thuý Nga đồng thởi nói:
“Cậu thật là, tự dưng lại kể cho tên này biết
làm gì?”
“Tớ xin lỗi, thật tình là không cố ý mà. Vì bị
ép quá nên tớ nhắm mắt nói ra.”
Không để tôi bảo thêm là Chan Chan đã lên
tiếng như muốn giúp Thuý Nga:
“Không phải lỗi của cậu ấy đâu. Sáng vào
trường, đằng này nghe vài bạn bàn tán rôm rả về việc Min Min lớp 11B10 mang
thai. Đúng lúc gặp Thuý Nga nên đằng này mới chặn hỏi.”
“Đã có nhiều người bàn đến thế rồi sao? Lúc
sáng chỉ mới vài người...”
“Nghĩa là chuyện đó có thật? Rốt cuộc thì vì
sao mà đằng ấy để bị phát hiện bí mật đó vậy?”
Giọng của tên Chan Chan mắc dịch khá to khiến
một số đứa trong lớp bắt đầu tò mò nhìn về phía chúng tôi. Không muốn bị cái lũ
lắm chuyện kia tìm ra thêm điều gì nữa nên tôi bèn bảo:
“Chúng ta ra sân sau trường nói tiếp. Ở đây
không tiện.”
Dứt lời, tôi kéo tên cool boy rời khỏi nhanh
chóng. Chan Chan đi đến đâu thì sẽ có nhiều học sinh để ý đến đó, đấy quả là
điều chả hay ho gì… Vừa ra đến sân sau là tên Chan Chan đã hỏi tôi ngay hệt như
tra khảo tội phạm:
“Đằng ấy cũng hay thật. Chuyện lớn thế mà giấu
đằng này.”
“Tại hôm qua shock quá nên tớ chẳng còn nghĩ
đến việc gì nữa cả. Với lại, có cho cậu biết thì đã sao nào? Đâu thể giải quyết
được gì.”
Nói xong tôi thấy vẻ mặt Chan Chan không được
tốt lắm. Hình như đang cáu cái gì đấy. Chả nhẽ tôi nói sai? Nếu tôi kể cho cậu
ta nghe thì cậu ta định làm gì chứ? Giải quyết êm xuôi được chắc. Đến Min Min
tôi đây mà còn chưa tìm ra được cách gì hay ho nữa là.
“Dù vậy đằng ấy đừng nên giấu. Chuyện này có
phần của hai chúng ta. Đằng ấy là mẹ đứa bé, còn đằng này cũng cha nó. Điều
quan trọng hơn là, đằng ấy muốn chịu đựng việc tệ hại đó một mình ư? Lời đồn sẽ
lan cả trường.”
“Cậu không nói tớ cũng hiểu. Chưa chi cả khối
mười một đã hay cái tin động trời này rồi. Tớ không cho cậu biết một phần vì
không mong cậu sẽ bị dính vào vụ rắc rối ấy.”
Chan Chan nhíu mày khó hiểu: “Nghĩa là sao?”
Tôi chán nản thở ra:
“Hiện tại, cái lũ săn tin đáng khinh kia chưa
biết cha đứa trẻ là ai. Điều đó sẽ tốt cho cậu. Nếu mối quan hệ của chúng ta bị
bại lộ thì chuyện càng thêm tồi tệ. Cậu nhất định bị mất hình tượng cho xem,
cool boy à.”
“Giờ này mà còn hình tượng hình mẫu nỗi gì
nữa. Lý nào đằng này im re để đằng ấy hứng chịu hết?”
Tôi nhìn Chan Chan chằm chằm. Tôi hơi bất ngờ
khi nghe cậu ta bảo vậy. Tên này đúng là khoái làm trò anh hùng mà chẳng nghĩ
đến hậu quả gì hết. Thế nhưng thật lòng tôi cảm thấy vui bởi suy nghĩ chính
trực đó. Chí ít, tôi cũng hiểu bản thân đã chọn lựa đúng một việc.
“Ngốc ạ, tớ mặc xác hình tượng hot boy của
cậu.” – Tôi tặc lưỡi – “Hậu quả đâu phải chỉ dừng lại ở đấy. Vấn đề nan giải là