Pair of Vintage Old School Fru
Nhật Ký Mang Thai Khi 17

Nhật Ký Mang Thai Khi 17

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325163

Bình chọn: 7.00/10/516 lượt.

o rằng nếu tôi còn do dự ở lại đây

thì chắc chắn sẽ gặp phải điều không may. Đúng là ông trời chẳng thương

rồi. Lúc tôi sắp rời bàn thì một thằng bạn trong lớp đứng trên bục giảng và thình lình nói thật lớn: “Tin sốt dẻo đây! Lớp mình có một bạn đang

mang thai.”

Nghe xong câu nói khủng bố đó thì tôi gần như chết điếng tại chỗ. Hai từ mang thai giống như mũi tên cắm phập vào tim tôi vậy. Dù quạt trần quay vù vù trên đầu ấy thế mồ hôi trên trán tôi tuôn ra dữ dội. Cả người

cũng nóng ran hệt bị hấp trong lò. Đúng lúc, đứa khác liền hỏi:

“Thiệt không đó? Ai ghê vậy?”

Tôi căm ghét cái đứa hỏi câu này dã man ta ơi. Biết để làm gì tên kia? Định chọc điên bà đây hả?

“Ờ, 100% luôn. Còn là ai thì…”

Tôi thấy thằng cà rỡn đó lia ánh mắt về phía mình. Chết tiệt! Vậy là nó

nói đến tôi rồi. Bộ tên khốn này định chơi tôi hay sao? Trông cảnh nó từ từ đưa ngón tay lên mà tim tôi đập khốc liệt.

“Chính là Min Min đây!”

Tiên sư cha nó! Ngón tay thằng ấy chỉ thẳng vào mặt tôi. Phải, trực diện luôn chẳng hề lệch đi một chút nào. Quả tim muốn ngừng đập. Tên này

nhìn chằm chằm tôi đồng thời cười cười. Khỏi nói, bốn mươi mấy cái miệng nhốn nháo hết lên. Nhưng vẫn chưa đến màn hay nhất đâu.

“Xạo ke! Nói khơi khơi vậy ai tin? Chơi trò gì độc địa quá mấy cha ơi!”

Giọng một đứa con gái vang vang, kéo dài. Lập tức vịn vào điều đó, tôi

liền lên tiếng bảo: “Nè nói đàng hoàng, tung tin đồn thất thiệt chết tôi nha. Có chứng cứ gì không?”

Kế bên, con Thuý Nga cũng mau lẹ đế thêm vô một câu như “chữa lửa”:

“Ừ phải đấy. Nói thì ai chẳng nói được. Làm mất danh dự người khác coi hổng đẹp mặt gì cả.”

Tôi thấy thằng bạn đó cười với vẻ khoái trá. Lòng hơi lo lắng. Bởi cái

cách cười tàn ác ấy hệt kiểu hắn đã thủ sẵn chứng cứ chứng minh việc tôi có thai là hoàn toàn đúng. Mặt hơi biến sắc khi tôi nhìn tên bạn lấy

trong túi quần ra chiếc điện thoại. Nó khiến tôi lạnh sống lưng.

“Chiều qua, mình cùng vài đứa bạn đứng ở sân sau trường gần nhà vệ sinh

nữ thì vô tình nghe được cuộc nói chuyện thú vị của bạn Min Min với bạn

Thuý Nga. Bọn này liền quay lại, có thu âm luôn. Xem và nghe cho rõ, có

phải hai bạn ở trong clip hot này không.”

Dứt lời, cậu ta đưa màn hình điện thoại ra trước lớp rồi bấm nút Open.

Vì là điện thoại cảm ứng nên màn hình khá rộng, nhìn rõ nét. Tôi thấy

mình và Thuý Nga đang đứng nói chuyện, góc quay là chếch về phía bên

phải ngay đúng vị trí cửa sổ phòng vệ sinh. Hàng loạt những âm thanh

trong clip bắt đầu phát ra giống như một cơn ác mộng kinh dị đối với

tôi.

« Là do hôm qua chúng tớ đã nói rõ mọi chuyện với nhau. Về mối quan

hệ hiện tại giữa hai chúng tớ với cô chị Trân Châu. Tớ cũng bảo cậu ta

hãy xem lại tình cảm của bản thân cho rõ ràng. Trong quá trình đó thì tớ yêu cầu cậu ta đừng làm phiền mình. Vậy thôi.
»

« Cậu ta đồng ý? Trời ơi! Cậu ta chẳng nể nang việc bồ đang mang thai mà có câu trả lời khác ư?... »

« Suỵt! Khẽ mồm. Bộ cậu định cho cả trường biết chuyện tớ mang thai hả? »

« So-ri! So-ri! Tớ bực quá nên mới thét lên đột ngột vậy. Bồ đừng lo, học sinh trong trường về hết rồi. Vả lại, khu vệ sinh phía sau này khá

vắng, chả có ma nào nghe được đâu.
»

Toàn bộ cuộc đối thoại giữa tôi với Thuý Nga bị “phơi bày” trắng trợn

trước bàn dân thiên hạ. Ở đây là toàn bộ cư dân lớp 11B10. Không cần kể

cũng biết, một “cơn sóng thần” âm thanh tràn đến nhấn chìm tất cả. Lũ

bạn la hét khí thế. Nhìn cảnh tượng đó cứ ngỡ là đại hội thể thao toàn

quốc nhưng hoá ra là vì biết được một đứa bạn đang mang thai. Tôi như

hoá đá. Còn Thuý Nga thì không ngừng lẩm nhẩm trong hoang mang: “Chết

tụi mình rồi!”

“Ố ố, bạn Min Min có thai! Tin sốt dẻo! Giống Tường Vi con thầy Tuấn đó!”

“Nãy giờ diễn kịch thôi chứ hồi sáng lớp biết rồi! Thai của thằng nào thế?”

“Bợn Min Min bình thường thấy vậy mà hổng phải vậy. Ha ha ha!”

Mặc mọi âm thanh ồn ào huyên náo khoáy động khắp phòng, tôi vẫn đứng đó

với đầu óc trống rỗng. Mãi đến khi tôi cảm nhận ai đó nắm tay và kéo

mình đi thật nhanh ra khỏi lớp học...

“Giờ bọn mình phải làm sao đây, Min Min?”

Chất giọng thảm hại của con Thuý Nga nhanh chóng kéo tôi về với thực

tại. Đưa mắt nhìn, tôi thấy bản thân đang ở sân sau trường còn đứa bạn

thân thì đang hướng ánh mắt hết sức lo lắng vào mình. Tôi cảm giác dường như sự việc tệ hại ban nãy không hề có thật.

“Tớ... không biết nữa.”

“Giờ cả lớp đều phát hiện chuyện bồ mang thai. Thế nào cũng đồn ầm cả trường cho xem.”

Điều tôi hoang mang lo lắng hiện giờ chính là điều Thuý Nga vừa nói.

Trường học cũng giống ngoài xã hội. Hễ có scandal hay vấn đề gì giật gân thì sẽ “được” mọi người đồn thổi để “góp phần” khiến sự kiện đình đám

ấy lan truyền cực nhanh. Chuyện tôi mang thai quả là tin hot. Nhớ lại

hoàn cảnh Tường Vi lúc trước, chỉ trong một buổi sáng thôi mà gần như

toàn trường đều nhận được tin cô bé có thai ba tháng. Lớp tôi tổng cộng

là bốn mươi tám đứa đồng nghĩa bốn mươi tám “loa phát thanh” ở tần suất

siêu mạnh. Nếu tôi đoán không lầm thì ngày mai, cả trường nhất định biết th