Old school Easter eggs.
Nhật Ký Mang Thai Khi 17

Nhật Ký Mang Thai Khi 17

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325090

Bình chọn: 8.00/10/509 lượt.

lớp

11B10 kìa!”

Lập tức, hai chúng tôi liền quay lại. Ôi trời

hỡi! Một đám học sinh nam nữ đang bu lại gần. Khỏi nói cũng biết, vấn đề trung

tâm của bọn nó lại vẫn là chuyện tôi mang thai. Tôi nhắm mắt cắn môi trước cái

cảnh đứa này khều vai đứa kia nói nhỏ, đứa nọ chỉ trỏ vào tôi cho đứa kế bên

thấy. Giống hệt sáng nay trong căn tin, âm thanh bàn tán làm huyên náo cả cổng

trường khiến hai bác bảo vệ chả hiểu chuyện gì. Những người đi đường cũng để ý

đến.

“Chuyện này là sao thế?” – Anh Quang gãi đầu

khó hiểu bởi việc bỗng dưng bản thân trở thành trung tâm “tranh luận” sôi nổi

của đám học sinh.

Tôi còn chưa kịp giải thích thì quỷ tha ma bắt

khi không một tên trong đám đứng ra hỏi ảnh: “Anh gì ơi, bộ anh là cha đứa bé

hả?”

Nghe xong câu hỏi chấn động đó là tôi muốn tát

méo mặt thằng lếu láo đó ghê luôn. Hết chuyện mang tôi ra châm chọc rồi giờ

chúng còn định lôi cả anh Quang, người vô can trong việc này, vào cuộc bàn tán

đáng khinh kia sao? Thiệt, tức dã man ta ơi! Tôi nóng người rồi.

“Là sao?” – Anh Quang hỏi lại thằng nọ.

“Bộ anh không biết bạn Min Min có thai ư? Anh

có phải cha đứa bé không?”

Trời đất ơi! Thằng quỷ đó bộ định thử thách

lòng kiên nhẫn của tôi sao vậy??? Nó còn dám lặp lại câu hỏi đó lần thứ hai à?

Tôi nhất định phải vả tét mồm tên bố láo này mới được.

“Ừ, là anh đấy.”

Ý định trả đũa trong tôi mau chóng biến mất mà

thay vào đó là sự kinh ngạc quá đỗi khi tôi nghe rõ chính miệng anh Quang thừa

nhận mình là cha đứa bé. Tôi thấy choáng váng quá.

“Em đừng nói gì nữa.” – Anh Quang bảo với tôi

rồi nhìn lại đám học sinh vẫn chưa hết bất ngờ – “Anh là cha đứa bé đó, sao

nào? Mấy đứa mà còn mang Min Min ra chế giễu là anh đây không tha đâu nha! Giờ

thì giải tán mau trước khi anh nổi giận.”

Lời đe doạ táo tợn từ anh Quang vừa dứt, tôi

và Thuý Nga chẳng kịp xem biểu hiện của đám học sinh cùng khối ra sao thì bất

chợt một giọng nói rất tức giận cất lên: “Đừng có đùa!”

Tôi cùng tất cả mọi người xoay qua và thấy

Chan Chan xuất hiện tự lúc nào. Gương mặt lạnh tanh của cậu ta bất giác khiến

tôi nghĩ rằng sẽ có chuyện không hay xảy ra. Thật nhanh chóng, Chan Chan bước

lại gần đồng thời vung tay đánh một cú vào mặt anh Quang. Hẳn tên cool boy ra

“chiêu” khá mạnh vì làm một người to con như anh Quang chới với mém ngã ra sau

nếu không có chiếc Yamaha chắn đỡ. Tôi ngỡ ngàng lẫn sửng sốt trước việc vừa

xảy ra. Những đứa học sinh khác cũng thế. Còn Thuý Nga bỗng hét lên và chạy lại

chỗ anh Quang:

“Anh Quang! Anh có sao không vậy? Trời ơi chảy

máu miệng rồi!”

Thú thật, tôi hơi bất ngờ vể hành động lo lắng

thái quá của Thuý Nga dành cho anh Quang. Chưa bao giờ tôi bắt gặp vẻ hoảng hốt

đến mức đó từ nó.

“Anh có biết mình đang nói cái gì không hả?”

Tiếng quát của Chan Chan khiến tôi sực tỉnh.

Bấy giờ tôi mới nhớ đến cậu ta. Tôi đưa mắt nhìn và cũng là lần đầu tiên tôi

thấy Chan Chan giận dữ như vậy, trông hơi đáng sợ.

“Ai cho phép anh tuỳ tiện nhận là cha đứa bé

chứ?”

Anh Quang vì đau quá nên còn rờ mặt riêng Thuý

Nga thì quay phắt qua, ánh mắt toé lửa: “Cậu điên à??? Tự dưng đánh người ta

thế?”

“Kẻ điên là anh ta thì có! Khi không nhận mình

là cha đứa bé của Min Min!”

“Vậy thì liên quan gì đến cậu?”

“Sao không? Sự thật, cha đứa bé chính là...”

Giật mình, tôi lập tức hét lên nhằm ngăn tên

cool boy điên khùng nói điều không nên nói: “Dừng lại Chan Chan!”

“Tại sao đằng ấy cứ cản đằng này trong khi lại

để anh ta tuỳ tiện nhận trách nhiệm chứ?”

“Cậu đừng vì một phút bốc đồng mà gây nên sai

lầm! Cậu rời khỏi đây đi!”

Tôi đang cố kéo Chan Chan ra khỏi vòng thị phi

nhưng không ngờ cậu ta cố chấp vô cùng: “Không! Nhất định mọi chuyện cần phải

làm sáng tỏ ngay tại đây! Về cha đứa bé! Đó là...”

Tình huống quá cấp bách khiến tôi không tự chủ

được bản thân nên đã giơ thẳng tay và rồi... BỐP! Một cú tát. Một sự ngỡ ngàng.

Một không gian bỗng chốc yên lặng như tờ. Tôi vẫn chưa hạ tay xuống. Đối diện,

Chan Chan vẫn chưa hết bàng hoàng khi lãnh trọn cú đánh từ tôi. Đôi mắt cậu ta

ánh rõ nỗi bần thần khôn xiết. Tiếp, tôi không còn nghe rõ giọng mình nữa:

“Tớ đã bảo: ĐỦ RỒI!”

Tôi chợt phát hiện âm thanh phát ra từ cổ họng

mình nghe thật tệ. Khô khốc và run run. Mấy giây sau, Chan Chan từ từ quay qua

nhìn tôi. Không giận dữ, không trách móc, không gì cả. Nhưng rồi tôi bất động

khi thấy rõ, phản chiếu từ đôi mắt cậu ta là sự trống rỗng đến tê dại cùng nỗi

buồn sâu thăm thẳm như hố sâu không đáy. Những tia nắng nhạt màu của buổi chiều

tà bỗng chốc mờ mịt trong cái nhìn ấy. Và tất cả điều đó khiến tôi chợt nhận ra

lỗi lầm của chính mình. Tiếp đến, tôi đứng như hoá đá mặc mấy nữ sinh trong

nhóm la ó rần rần. Họ bất bình vì tôi “dám” đánh Chan Chan – một trong bảy cool

boy của toàn khối mười một.

“Vậy ra đây là điều đằng ấy muốn? Hiểu rồi...”

Tim tôi hẫng đi một nhịp khi nghe chất giọng

lạc lõng của Chan Chan trước khi cậu tay xoay lưng rời khỏi nơi này. Dõi theo

bóng dáng Chan Chan lặng lẽ đi chậm rãi về phía bãi giữ xe trường, mắt tôi tự

dưng cay xè.