iểu thuyết luôn
viết như thế và trên tivi cũng diễn như vậy. Thế nhưng kết quả lại hoàn toàn
không phải thế. Anh nói xem, sao tác giả và người biên tập lại có thể chấp nhận
nhỉ?
Thương Ngô cười mà như không cười, nhìn tôi, nói:
- Em cảm thấy anh không chung thủy, sao còn bằng lòng yêu anh?
- Vì đó là chuyện của kiếp trước, chẳng liên quan gì đến em ở hiện tại. Hơn
nữa, làm sai mà biết sửa chữa lỗi lầm mới đáng quý. Làm gì có chuyện mèo không
ăn vụng cá, đàn ông mà, phạm sai lầm là rất bình thường. Dù sao, em chỉ cần chắc
chắn mình là người phụ nữ cuối cùng của anh là được.
Anh mím môi, hứ một tiếng, nói:
- Em thật rộng lượng!
Tôi chẳng hề khiêm tốn, gật đầu tỏ ý tán đồng lời khen ngợi, tiếp tục lải
nhải:
- Còn nữa, anh luôn gọi em là Tiểu Tường, Tiểu Tường, nên sau khi suy nghĩ
kỹ, em đã quyết định sẽ lấy điều này làm cái cớ gây khó dễ cho anh. Vì em hoàn
toàn có thể nói, người anh yêu căn bản không phải là em mà là cô yêu quái con
lai nào đó trước đây. Nhưng anh... hôm nay lại chơi trò này với em...
Tôi nghĩ, chắc chắn là tôi ăn no quá, nghẹn cả họng, nên cố gắng mãi mới thốt
ra được một câu:
- Đừng tiếp tục giả tạo như vậy nữa!
Giọng tôi vừa khàn vừa run, vô cùng khó nghe, nội dung câu nói càng vô lý,
lộn xộn khiến người mặt dày như tôi cũng thấy ngượng.
Có lẽ Thương Ngô cũng bị sốc trước những lời nói sống sượng của tôi nên anh
mãi không phản ứng lại.
Tôi nghiến răng, thái độ dứt khoát, quay đầu nhìn anh đầy căm phẫn, nói:
- Ăn đồ anh nấu trong một thời gian dài, nếu không bày tỏ chút tấm lòng thì
có lẽ khó ăn nói. Nhưng mà em cũng không thích làm việc nhà. Đã vậy thì anh cứ
xơi sống em đi. Hỏi anh một câu, trạng thái sung sức này của anh có thể duy trì
trong bao lâu? Tốc độ hồi phục có nhanh không?
Thương Ngô hoàn toàn không hiểu:
- ... Cái gì?
Tôi không nói những lời thừa nữa mà bổ nhào đến, dùng miệng mình bít chặt đôi
môi đang hé mở của anh, muốn dâng hiến một nụ hôn mãnh liệt gâp đôi so với nụ
hôn anh dành cho tôi.
Ban đầu anh hơi bất ngờ, cứ để mặc tôi giày vò, nhưng rất nhanh sau đó anh
bắt đầu chủ động, đáp ứng theo nhu cầu của tôi.
Bờ môi đan xen, răng chạm vào nhau. Động tác của chúng tôi có phần táo bạo,
không nhẹ nhàng nhưng cũng không quá quyết liệt, như thể muốn kéo dài mãi sự
cuồng nhiệt nào đó, sự cuồng nhiệt cuối cùng.
Lưỡi tôi thậm chí có thể cảm nhận được vị tanh ngọt, cũng không biết là máu
của ai.
Rất lâu sau đó chúng tôi mới rời nhau, cả hai thở hổn hển, mồ hôi khắp
người.
Lúc này tôi vừa mới tắm xong, chỉ khoác trên mình chiếc áo choàng tắm, bên
trong không mặc gì, chỉ cần một cái liếc mắt là có thể trông thấy hết. Sau cuộc
vật lộn ban nãy, tác dụng che thân của chiếc áo choàng gần như hoàn toàn vô
hiệu.
Không những mặt Thương Ngô ửng đỏ, mà đến mắt anh cũng có phần biến sắc. Vì
thở gấp nên như có một làn sương mỏng, âm ẩm khiến tim gan tôi run rẩy, phần
hoang dã trong con người tôi trỗi dậy.
Tôi kéo chiếc áo choàng tắm vứt sang một bên, nhấc đùi lên ngồi dạng lên bụng
anh, hai tay ấn vào ngực anh, nóng lòng đến nỗi muốn cởi phăng áo của đối
phương. Tôi run rẩy cởi đi cởi lại nhưng cuối cùng lại chẳng cởi được chiếc cúc
nào.
Hết kiên nhẫn, tôi muốn xé toạc nó ra.
Thế nhưng chất lượng áo sơ mi ngày nay rất tốt, khuy được đóng chắc chắn. Tôi
đã thử mấy lần mà không thành công, điều này khiến người luôn tự ngợi ca mình có
sức khỏe phi thường là tôi cảm thấy ê chề.
Đang ra sức cởi, tôi dùng lực đến nỗi tay nổi gân xanh, thì có một bàn tay
nhẹ nhàng giữ tay tôi lại, khẽ nói:
- Đừng như vậy.
Tôi ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy phẫn nộ, nói:
- Anh đừng nói với em là anh không còn sức lực đây, mà kể cả là không còn thì
hãy lập tức nhanh chóng phục hồi cho em.
Thương Ngô lim dim mắt, bỗng bật cười, tiếng cười thâm trầm:
- Em làm như vậy có nghĩa gì? Bù đắp sao?
Trút bỏ sắc đỏ đẫm sương, đôi mắt anh giờ thật trong sáng, trong sáng đến nỗi
có phần lạnh giá, khiến mọi lời nói của tôi đều đóng băng trên đầu lưỡi.
Anh vẫn nằm ngửa, dùng đôi mắt trong sáng của mình nhìn thân thể không một
mảnh vải che thân của tôi, bình thản hỏi:
- Tiểu Tường, em có điều gì muốn nói với anh phải không?
Ý định chủ động tìm kiếm hoan lạc của tôi không ngờ lại thất bại. Là thân
gái, tôi cảm thây xấu hổ vô cùng.
Tôi tỏ vẻ bình tĩnh bò dậy, nhặt chiếc áo choàng tắm lên mặc vào người, sau
đó đến chỗ tủ lạnh lấy một chai nước ngọt, mở ra, uống cạn. Cuối cùng, tôi quay
lại, đối diện với người đã thay đổi tư thế đang lặng lẽ ngồi tựa trên ghế sofa
là Thương Ngô, nói:
- Hai ngày trước... chính là hôm mưa gió sấm sét, em đã gặp Lâm Lỗi. Chúng em
đã nói chuyện với nhau, hóa giải mọi hiểu lầm. Hôm qua, em lại tới gặp anh ấy,
cuối cùng cả hai quyết định một chuyện.
Thương Ngô không biểu lộ gì, anh hỏi với giọng bình thản:
- Hiểu lầm gì? Chuyện gì?
- Trước đây, anh ấy tưởng mình mắc bệnh hiểm nghèo, không muốn em khổ nên mới
tìm một người đóng làm bạn gái để em quyết tâm chia tay anh ấy. Kết quả là,
tháng trước anh ấy khám ở một bệnh viện khác mới p
