đây?
“Chán ghét anh sao?” Quan Thần Cực giơ ngón tay còn
dính đầy dịch mật của Hướng Phù Nhã, chậm rãi mút vào trong miệng, đôi mắt đen
bóng lóe lên ánh sáng tà mị nhìn chằm chằm người con gái trước mặt.
Mặt cô trở nên phiếm hồng, biểu tình khiêu tình của
anh làm cho trái tim chưa kịp hồi phục đã trở nên loạn nhịp, chán ghét,
anh, anh thế nhưng lại mút cái đó của cô......
“Bảo bối, đêm nay theo anh nhé?” Anh phủ lên môi cô,
vừa nhẹ nhàng liếm mút, vừa mê hoặc nói.
“...... Không được.” Cô tuy rằng là người không có
kinh nghiệm nhưng cũng không phải kẻ ngớ ngẩn đần độn, yêu cầu của anh, cô
không phải không rõ. Chính là......
“Anh muốn em.” Quan Thần Cực lôi kéo tay cô chạm vào
dục vọng đang chướng lên của mình, cảm giác nóng bỏng này làm cho Hướng
Phù Nhã sợ tới mức vội vàng thu tay lại, nhưng anh đâu để cho cô dễ dàng rút
về, anh muốn cô có thể cảm nhận được lúc này dục vọng của anh có bao nhiêu mãnh
liệt, bao nhiêu đau đớn, bao nhiêu khẩn cấp cần cô lấp đầy.
“Muốn biết anh có bao nhiêu ý nghĩ muốn em không?”
Anh cắn nhẹ da thịt trắng noãn nhuyễn nộn của cô, từng đợt khí nóng
phả vào bên tai khiến Hướng Phù Nhã run rẩy không ngừng.
“Nghĩ đến toàn thân phát đau, đêm về không tài nào
ngủ được.” Tiểu nha đầu này có một loại ma lực độc đáo, giống như cây thuốc
phiện đẹp đẽ nhất trên thế gian, một khi đã bị lây dính sẽ dẫn đến nghiện
hoàn toàn, Quan Thần Cực anh từ trước đến nay chưa từng bao giờ có ý nghĩ mãnh
liệt muốn chiếm lấy một ai nhiều đến thế, mà cô thế nhưng chỉ mới là một thiếu
nữ mười tám tuổi chưa trải qua tư vị tình ái bao giờ.
Lòng của cô vì thanh âm từ tính của anh mà trở nên
ẩm ướt nhuyễn mềm, đôi mắt như nước ngây ngốc nhìn người đàn ông trước mặt.
“Cho anh được không?” Bên trong đôi mắt ngăm đen đầy
thâm thúy của anh ngập tràn ngọn lửa đang hừng hực thiêu đốt, ngọn lửa ấy là
vì cô mà cháy lên, thì ra cô lại có khả năng lớn đến thế, có thể khiến cho anh
khát vọng nhiều đến vậy.
Sự kiêu ngạo của người con gái dưới ánh mắt khát cầu
của anh mà dần dần bộc lộ. Anh ngắm nhìn cô như thể đó là báu vật độc nhất vô
nhị của mình, là nữ vương duy nhất tồn tại trong lòng.
Cô biết, nếu cô cự tuyệt, anh khẳng định sẽ không miễn
cưỡng, giống như mấy ngày nay khi sắp chạm đến chỗ sâu nhất rồi, anh vẫn
vì sự từ chối của cô mà cố ổn định lại hô hấp trầm trọng của mình, giữ vững lí
trí, vì thế mỗi lần đưa ra lời cự tuyệt, lòng của cô vô cùng đau đớn. Hướng
Phù Nhã sớm đã biết anh là một nam nhân thành thục, nếu không thích cô, sẽ
không khát cầu cô nhiều như thế.
“Em......bài tập của em......” Lòng đã muốn mềm
đi, nhưng cô vẫn chíp chíp oa oa nhỏ nhẹ kháng nghị, tùy tiện tìm lấy một cái
cớ bạc nhược hết mức.
“Làm xong anh tự mình đến giúp em.” Sắc
thái vui sướng in vào trong mắt anh.
Trong nháy mắt, tựa hồ là trong nháy mắt, cô giống
như nhìn thấy đôi mắt anh có sắc lam hiện lên. Hướng Phù Nhã kinh ngạc nhìn
anh nhưng không dámkhẳng định.
“Bảo bối, có thể chứ?” Quan Thần Cực cúi đầu nói, âm
thanh vang lên mang theo sự dụ hoặc mời gọi vô cùng tà ác.
“......Được.” Lời nói vừa thốt ra, cô đã thẹn thùng
đem khuôn mặt vùi sâu vào trong lòng anh. Đáp ứng rồi, cô đã đáp ứng rồi! Chỉ
mới quen nhau chưa đến hai mươi ngày, cô thế nhưng đã đáp ứng cùng anh làm
chuyện đó, trời ạ!
Anh cười nhẹ, mang theo sự thỏa mãn, sung sướng tràn
trề, đem áo của cô áo khép lại, phủ váy bi xuống, một tay ôm cô ra ngoài
xe. Hướng Phù Nhã im lặng nằm ở trong lòng anh, cô khẽ run rẩy, thẹn thùng,
từng cánh hoa đào như đang nở rộ trên mặt.
Khi ấy, Hướng Phù Nhã đã hoàn toàn yên tâm mà đem sự
hồn nhiên của chính mình giao phó cho anh.
Bảo bối thân yêu, hóa ra khi sa vào rồi, cũng không
khó khăn như tưởng tượng như vậy.
Cấm kỵ một khi đánh vỡ sẽ thực tủy biết vị, bọn họ
tuổi trẻ, bọn họ tận tình, bọn họ bừa bãi vui sướng hưởng thụ tình yêu mang đến
ngọt ngào cùng vui thích. Tuy rằng công việc của anh bận rộn quấn lấy
thân, thường xuyên phải đi công tác ở nước ngoài. Tuy rằng việc học
của cô, đi học học thêm, ngay cả hẹn hò đều phải lần nữa trừu thời gian.
Nhưng là, bọn họ vẫn đang yêu nhau, cô càng ngày càng
ngọt ngào, càng ngày càng thích làm nũng, chẳng sợ ngẫu nhiên lộ ra tính tình
trẻ con, anh đều là bao dung.
Đôi lông mày của anh dần dần giãn mở ra, thần sắc
trời sinh luôn lạnh lùng, nhưng khi đối mặt với cô, đều là vẻ mặt dịu dàng.
Anh sủng cô, toàn tâm toàn ý, dùng hết mọi biện
pháp để làm cho cô vui vẻ, cô thương anh, thấu tận tim gan, để được ở
cùng một chỗ với anh, cái gì cô cũng nguyện ý trả giá, tình yêu mang đến vui
sướng, đối bọn họ mà nói, là vô hạn.
Tựa hồ thời gian tràn ngập ngọt ngào trong cuộc sống
bay quá nhanh, cô thuận lợi hoàn thành học kỳ cuối cùng của trung học,
rồi tham gia cuộc thi, nghênh đón cuối cùng của kiếp sống trung học là
một kỳ nghỉ hè.
Yết bảng (các
nguyện vọng đăng ký