‘Không phải, Thang Dĩnh’, cô biết ý nghĩa điều này
không?”
“Là gì?...” Cô cảm thấy mình là hung thủ giết người đang bị thám tử vạch
trần.
“Đầu tiên, người kia nhất định không phải Thang Dĩnh, bởi vì nếu đúng vậy
cô sẽ trả lời ‘Không phải, còn có Thang Dĩnh’ hoặc tương tự, cô nói như vậy mục
đích hy vọng người kia sẽ không biết cô nói dối, cho nên cô trả lời ‘Không
phải, Thang Dĩnh’, đối phương sẽ cho rằng cô trả lời vấn đề khác, ngộ nhỡ nếu
anh ta có hỏi, cô có thể biện giải ‘Có người hỏi tôi ai viết bình luận sách’,
rồi qua loa tắc trách cho qua. Tiếp theo, cô gạt tôi để tôi không biết người
kia là ai, tránh bị tôi trách, cho nên… Tóm lại, vừa rồi cùng ăn cơm với
cô - có thể là một bữa tối dưới ánh nến, đó là trò thường thấy ở bữa
cơm Tây - chính là chồng trước của cô.”
Trong TV, Hugh Grant cúi đầu dùng ánh mắt thâm tình chân thành nhìn chăm
chú nhân vật nữ chính, nhưng Lương Kiến Phi lại bình luận một câu: “… Anh thật
đáng sợ.”
Hạng Phong bĩu môi, ăn bánh kem, không nói gì.
Cô cho rằng anh sẽ làm quá lên nhưng hoàn toàn ngược lại, vậy thực ra là
gió thổi trước cơn giông bão…
Di dộng trên bàn trà bỗng nhiên đổ chuông, hai người đều giật nảy mình, anh
nhận máy, nghe xong sắc mặt chợt biến đổi trong chớp mắt, tiếp theo giọng trầm
thấp nói: “Được, anh biết rồi, sẽ đến ngay lập tức.”
Kiến Phi định hỏi “Làm sao vậy” thì đã bị anh kéo khỏi sô pha: “Mau, lái xe
đưa tôi tới bệnh viện, xe của tôi đang sửa.”
“?”
“Tử Mặc đang trong bệnh viện, khó sinh.”
Lương Kiến Phi chưa bao giờ trải qua trường hợp mạo hiểm chạy như bay thế
này, sau này nhớ lại mà vẫn sợ. Nhưng lúc ấy trong đầu cô và Hạng Phong chỉ có
một ý nghĩ, phải mau chóng tới bệnh viện, nên khi anh thúc giục cô, cô chỉ biết
nhấn ga.
Khi cô theo Hạng Phong tới phía sau hành lang bệnh viện thì Hạng Tự đã ngồi
trên ghế dài, thân thể như là hơi run rẩy. Nhìn thấy bọn họ đến, Hạng Tự vội
vàng đứng dậy:
“Cô ấy ở bên trong… Vừa rồi bác sĩ hỏi em, giữ người lớn hay là giữ đứa
bé…”
Hạng Phong đi tới vỗ vai anh: “Vậy em trả lời thế nào?”
Hạng Tự sửng sốt: “Đương nhiên là người lớn…”
Hạng Phong gật đầu: “Coi như đầu óc em vẫn còn tỉnh táo.”
Kiến Phi nhịn không được mà liếc nhìn bằng nửa con mắt, nhưng cô cảm thấy
mình không tiện nói gì, cho dù nói, cũng không hiệu quả nên chỉ đứng một bên,
im lặng lo lắng chờ đợi. Hạng Phong vươn tay ôm vai Hạng Tự, thấp giọng an ủi,
nghe không thiết thực lắm. Vài phút sau, bố mẹ và anh trai của Tử Mặc cũng đến,
họ đều lo lắng nhưng cũng không có cách nào ngoài chờ đợi.
Hạng Phong buông Hạng Tự ra, xoay người nói với Kiến Phi: “Nếu cô cảm thấy
mệt thì về trước đi.”
Cô lắc đầu, vẻ mặt kiên định. Cô không phải là thành viên trong gia đình
anh nhưng cô cũng quan tâm Tử Mặc, nếu đã đến, chưa nhìn thấy kết quả cô không
yên tâm thoải mái rời đi được.
“Cũng được,” Hạng Phong nửa đùa nửa thật, “Ngộ nhỡ y tá nói cần phải truyền
máu, chúng tôi có thêm một người làm mẫu.”
Cô rất muốn cười nhưng tâm tình khẩn trương đến mức không cười nổi. Anh mơ
hồ nhận ra, vỗ vỗ vai cô, an ủi nói: “Yên tâm, sẽ không có chuyện gì đâu.”
Cứ như vậy, mọi người ở ngoài lo âu dày vò hơn hai giờ, rốt cuộc phòng giải
phẫu cũng mở ra, y tá ôm một đứa bé quấn tã đi tới, mọi người vây đến, y tá hỏi
ai là ba đứa trẻ, Hạng Tự vội giơ tay, y tá giao đứa bé cho anh, nói: “Đứa bé
rất khỏe mạnh, là con trai, 3.72 kg.”
Mặt Hạng Tự lập tức trở nên trắng bệnh, âm thanh run rẩy hỏi: “Vậy… người
lớn đâu…”
“Cũng bình an -” y tá chưa nói xong, Tử Mặc đã được đẩy ra, có lẽ vừa
mới trải qua sinh khó, cô nhắm mắt lại, mặt không chút máu.
Hạng Tự vội vàng giao đứa bé cho Hạng Phong, cùng bố mẹ và anh trai của Tử
Mặc vây quanh xe đẩy, kêu tên cô.
Nhìn bọn họ đi đến cuối hành lang, trái tim của Kiến Phi cuối cùng cũng
được đặt xuống, cô xoay người nhìn đứa trẻ, làn da của bé đỏ lên, mặt mày nhăn
lại sít sao. Cô nghĩ, một ngày nào đó, đứa bé dần dần lớn lên, có lẽ sẽ có lông
mi của Tử Mặc; ánh mắt, đôi môi, chiếc mũi giống Hạng Tự; có lẽ sẽ chất phác,
lương thiện như Tử Mặc, nhưng cười rộ lên lại sáng lạn, mê người giống Hạng Tự;
có lẽ sẽ ngoan ngoãn nghe lời ba mẹ, nhưng khi nghịch ngợm lại khiến người ta
nghiến răng nghiến lợi; có lẽ sẽ rất thông minh, thích chụp ảnh, thạo chơi cờ;
có lẽ… Có rất nhiều điều có lẽ, nhưng bé con nhất định phải biết, lúc còn trẻ
ba mẹ đã có tình yêu động lòng người, bé con nhất định phải biết, để đưa bé vào
thế giới này, mẹ bé gặp nhiều thống khổ nhưng vẫn vui vẻ chịu đựng.
Mắt Lương Kiến Phi không khỏi đỏ hoe, cô vươn tay chạm nhẹ lên khuôn mặt
nhỏ nhắn, đứa bé giật giật, không khóc không nháo, chỉ nhắm mắt lại, giống như
vẫn còn đang trong ngực mẹ.
Cô ngẩng đầu, muốn nói gì đó với Hạng Phong, nhưng trong phút chốc nhìn rõ
ràng khuôn mặt của anh cô liền ngơ ngác -
Người đàn ông thường luôn nghiêm túc với cô thế nhưng… rơi nước mắt.
Anh nhìn đứa bé trong tay, nét mặt phức tạp, như hoàn toàn không biết mình
đang rơi lệ, đến lúc cảm nhận được ánh mắt của cô, anh mới hít hít mũi, chợt
đ