Thanh Hà, nơi đó gần biên giới Bắc Yên, có
lẽ là hắn về quê cũng nên.”
Bảo Khâm nghe vậy, miễn cưỡng nở nụ cười, nhưng trên mặt vẫn lạnh lùng nghiêm túc.
Lão Hắc sợ nàng nghĩ không thông, vội vàng chuyển chủ đề, muốn làm cho Bảo
Khâm vui vẻ. nàng đương nhiên hiểu được ý của ông ta, rất nhanh khôi
phục lại trạng thái cũ, dẫn Ngô Thúy Bình đi dạo hai vòng quanh doanh
trại.
Doanh trại này, ngoài đám người Lão Hắc còn có các thị vệ khác đóng quân. Do
Bảo Khâm và họ không quen biết nên nàng cũng không đi về hướng đó. Ngắm
nhìn một lúc, đang định vào trong lều uống trà cho đỡ khát. Ngô Thúy
Bình đột nhiên kéo áo nàng, vẻ mặt năn nỉ, hỏi: “Công chúa, ở đây có nhà xí không?”
Câu hỏi của nàng ta khiến Bảo Khâm ngây ra. Thứ nhất, nàng chưa bao giờ đi
nhà xí trong doanh trại. Thứ hai, chỗ này toàn đàn ông, dù có nhà xí,
cũng sẽ toàn là đàn ông trong đó. Bảo Khâm da mặt dày đến đâu cũng không thể không xấu hổ mà dẫn Ngô Thúy Bình đến đó được.
“Hay là muội cố nhịn, chúng ta lập tức quay về?” Nàng nói xong, Ngô Thúy
Bình giống như sắp khóc. “Muội… muội nhịn lâu lắm rồi, thật sự không
nhịn nổi nữa.”
Bảo Khâm thấy nàng ta khổ sở, rất muốn cười nhưng không dám biểu hiện ra
ngoài, đành nín lại. Nàng nhìn xung quanh, nói nhỏ: “Hay là, muội đến
chỗ cánh rừng ngoài kia giải quyết, ta sẽ ở ngoài trông chừng, canh
không cho ai vào.”
Chuyện đã đến nước này, Ngô Thúy Bình cũng không do dự nữa, vội gật đầu.
Thế là Bảo Khâm lập tức kéo Ngô Thúy Bình đi chào Lão Hắc, hai người chạy
thật nhanh vào rừng. Khó khăn lắm mới tìm được chỗ cây lá um tùm, Ngô
Thúy Bình vội vàng xách váy chui vào. Bảo Khâm ở ngoài canh giữ, sợ đột
nhiên có người chạy tới.
Nhưng quả là mọi việc diễn ra rất đúng lúc, càng lo lắng điều gì thì nó càng
đến. Bảo Khâm vừa quay người liền trông thấy xa xa có một gã đàn ông
thong dong đi đến đây. Hắn cao cao, gầy gầy, bước chân nhẹ nhàng không
có tiếng động, cả người vững vàng. Bảo Khâm thấy dáng người này rất quen thuộc, suy nghĩ một lúc, cả người toát mồ hôi lạnh.
Đó chính là tên thích khách hôm trước đã truy sát nàng!
Nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, Bảo Khâm vội xoay người bước vào chỗ bụi
cỏ, cả người nấp dưới tán cây um tùm, sợ bị kẻ đó nhìn thấy.
Tuy nàng có mang chủy thủ theo nhưng vẫn không dám mạo hiểm đối đầu trực
diện với hắn. Lời của Tư Đồ nàng vẫn nhớ rõ, nếu nàng còn hành động tùy
tiện, cái mạng nhỏ này e khó giữ, sợ sẽ để lại tật, cả đời chịu khổ.
Gã kia hình như không chú ý đến nàng, vẫn chậm rãi bước đi trên con đường
mòn, cũng không hề dừng lại khi đi qua chỗ Bảo Khâm. Nhưng, hắn vừa mới
đi được mấy bước, Ngô Thúy Bình đột nhiên đi ra, hét toáng lên: “Công
chúa, Công chúa…” Lúc nói, ánh mắt nàng ta nhìn vào gã đàn ông trên
đường, đầu tiên là kinh hãi, sau đó thét lên một tiếng chói tai.
“Aaa…”
Đúng là muốn giết người mà.
Cánh tay Bảo Khâm trượt đẩy thanh chủy thủ trong giày, chỉ cần bên ngoài có động tĩnh là sẵn sàng xông ra cứu người.
“Ngươi… người” Ngô Thúy Bình mặt mày đỏ bừng, đang định nói thì chợt nhớ đến
điều gì đó, vội vàng ngồi xổm xuống, cất tiếng: “Ngươi mau quay mặt đi,
có ngay thấy không?”
Gã kia không nói gì, một lúc sau mới từ từ quay đi, thấp giọng hỏi: “Công chúa trong miệng cô nương, không biết là vị nào?”
Bảo Khâm nghe vậy giật mình, cánh tay run rẩy, nắm chặt thanh chủy thủ.
“Liên quan gì đến ngươi?” Ngô Thúy Bình nấp đằng sau hét lớn, vừa nói vừa nức nở: “Ngươi đi mau đi, đứng đực ra đó làm gì, còn không cút đi.”
Gã kia không lên tiếng, trái lại còn chậm rãi đi về phía sau. Bảo Khâm hốt hoảng, trái tim như sắp vọt ra ngoài, tay nàng run rẩy, chỉ cần hắn đến gần, nàng sẽ bất ngờ xông ra cho hắn một đòn chí mạng.
Tiếng bước chân đến gần, từng chút từng chút một, Bảo Khâm dường như có thể
nghe thấy tiếng lá cây lạo xạo dưới chân hắn. Nàng hít một hơi, định
xông ra thì chợt nghe thấy phía ngoài rừng vang lên tiếng quát mắng quen thuộc: “Kẻ nào kêu la om sòm đấy? Ầm ĩ muốn chết!”
Tần Tu đến rồi! Bảo Khâm thở phào một hơi, nhưng nàng cũng không ra ngoài
ngay. Tính tình Tần Tu nàng hiểu rõ, thấy nàng trốn tránh khác thường
thế này, hắn nhất định sẽ hỏi cho ra nhẽ. Nếu biết gã thị vệ kia chính
là kẻ lần trước truy sát nàng, sợ rằng sẽ có đánh nhau. Tuy Tần Tu không kém nhưng trong rừng chỉ có mấy người bọn họ, Ngô Thúy Bình không biết
võ công, Bảo Khâm có lòng nhưng không có sức, nơi này lại hoang vu hẻo
lánh, nhỡ hắn có trợ thủ, chẳng may Tần Tu bị thương, nàng sẽ thành kẻ
có tội mất.
Nghĩ vậy, Bảo Khâm rụt đầu lại, quyết định trốn tiếp, chỉ vươn tai ra nghe ngóng động tĩnh bên ngoài.
Lúc này Tần Tu đã đi vào rừng, lớn tiếng chất vấn gã thị vệ kia: “Ngươi là người của ai? Sao trước giờ ta chưa thấy?”
Gã đó thấp giọng đáp: “Tham kiến Ngũ điện hạ.Thuộc hạ là thị vệ của Tứ
điện hạ. Khi nãy thuộc hạ ngang qua đây, nghe thấy trong rừng có người
nói chuyện nên mới đến xem thử.”
“Ờ.” Tần Tu nheo mắt quan sát hắn cẩn thận một lượt, không nhận ra có gì
khác thường mới xua tay: “Đi đi, đi đi, chỗ này không còn việc của ngươi nữa.
