c làm mối cho tôi và Ứng Nhan, nếu không thì giờ anh ta đã chạy lại
quảng cáo với tôi về đủ thứ điểm tốt của Ứng Nhan rồi.
Tôi hiện
giờ, kỳ thật, cũng xác định được rằng Ứng Nhan có ý với tôi, chỉ là
không hiểu vì sao, tôi chẳng thế phát triển cái thể loại cảm giác lưu
luyến ấy với Ứng Nhan, hắn có thể là lãnh đạo khiến tôi sợ run, cũng có
có thể là cấp trên khiến tôi kính phục, nhưng không cách nào quẹo cái
roẹt sang hướng bạn trai được, tôi nghĩ chắc Ứng Nhan cũng biết suy nghĩ này của tôi, nên bình thường dù vẫn chiếu cố, nhưng cũng không có biểu
hiện gì vượt quá tình cảm đồng nghiệp.
Tôi cũng thấy hơi kì quái, chẳng phải vật tụ theo loài sao, vậy thì Ứng Nhan cùng Trình Gia Gia
hai tính cách tương phản đến thế lại có thể làm bạn thân được, sợ rằng
việc thích cùng một người này cũng là do một phần giao tình bền chắc của bọn họ.
Nghĩ đến Trình Gia Gia, tôi không khỏi nhìn di động,
dười như đã thật lâu rồi anh không nhắn tin cho tôi nữa, nghe Lục tử
nói, hạng mục của anh gần đây sắp đi tới kết thúc, bận tới trời đất quay cuồng, một người đàn ông nếu thật lòng muốn liên hệ với bạn, nhất là
tính cách hào sảng như Trình Gia Gia, thì anh ta sẽ lên trời xuống biển
để tìm bạn, tôi nghĩ anh đối với sự cố chấp của tôi có lẽ cũng đã hết hi vọng rồi.
Tối hôm đó giao ban xong, kéo thân xác mệt nhừ về nhà, tôi phát hiện, bữa nay thật thần kì, ngay tại lúc này, chính là muốn gì có đó.
Tôi vừa vào cửa thì thấy nha đầu Tiểu Mĩ kia đang chơi PC trong phòng tôi, không đợi tôi trừng, cô ấy đã cười hì hì chuyển hướng
chú ý của tôi: "Nha Nha, em đoán xem hôm nay về nhà chị thấy ai?"
Tôi trước giờ không có hứng thú với trò này, nên chẳng buồn nói, để túi
xuống, bước lại trước máy vi tính xách cô ấy lên, "Không biết."
Tiểu Mỹ vốn đang bừng bừng hưng trí, nhưng nghĩ tới điều gì lại chợt ngừng
miệng, nhìn sắc mặt của tôi, tôi hơi kì lạ, nha đầu này trước giờ vẫn
lắm mồm, chẳng để được việc gì trong lòng, muốn cô ấy giữ bí mật chuyện
gì, thà rằng tra tấn còn hơn, vậy nên lần này cô ấy có thể đang đà tám
nhảm mà ngừng lại, khiến cho tôi có chút hứng thú.
Tiểu Mĩ thật
sự là khá quái dị, sau đó rốt cục chẳng mở miệng nữa, tôi đi tới nhà vệ
sinh, rửa mặt, uống hết một ly nước xong, cũng quên mất việc này. Mấy
ngày nay mệt mỏi khiến tôi chỉ muốn lăn lên giường đánh một giấc cho
xong, đánh răng rửa mặt rồi, bắt đầu đuổi Tiểu Mỹ còn xà nẹo trong phòng tôi: "Gái à, đi gây rối Ngả Lệ của mình đi, chị đây còn phải ngủ."
Tiểu Mỹ chẳng những không đi ra ngoài, mà còn chần chừ ngồi ngay mép giường
của tôi, do dự nửa ngày, dùng mông ủi ủi muốn chui vào chăn tôi: "Nha
Nha, chị với Trình đẹp trai thực sự chia tay sao?"
Cái cô này,
thần bí như vậy, hôm nay nhất định là đã gặp Trình Gia Gia. Tôi nằm bẹp
trong chăn, thoải mái hừ một tiếng, ngay cả mí mắt cũng chẳng nhấc lên:
"Chia rồi."
Tiểu Mỹ một lúc lâu sau cũng không lên tiếng, tôi
nhịn không được mở mắt, chỉ thấy cô ấy bày ra biểu cảm đau khổ, ngớ
người ngồi ngay mép giường tôi, cứ như Trình Gia Gia chia tay với cô ấy
vậy.
Không đợi tôi mở miệng hỏi, Tiểu Mỹ bỗng nhiên ngẩng đầu,
không đầu không đuôi nói với tôi một câu: "Nha Nha, chị rốt cục là muốn
đàn ông như thế nào, em thấy Trình Gia Gia đối với chị rất tốt, sau này
em muốn tìm một người có điều kiện tốt như thế mà lại yêu chị cũng không thể nữa, chị sẽ không hối hận chứ."
Tôi ngây người, nha đầu này, hôm nay cứ có gì đó là lạ, nhưng mà bất quá chỉ là gặp Trình Gia Gia
thôi, đến nỗi phải bất thường thế sao? Tôi vươn tay, khẽ vỗ mông cô ấy,
bắt đầu đùa: "Hối hận cái đầu ấy, cô cũng coi thường chị quá rồi, chị
Nha Nha của cô trí tuệ và mỹ mạo ngang nhau, còn phải lo tìm không ra
đàn ông sao? Này nhé, chị X đã nói, hồi 9 tuổi chị đã bắt đầu đọc sách
rồi..."
Tiểu Mỹ mắt trắng dã, thu lại biểu cảm đau đớn khôn cùng
vừa rồi, vỗ mông đứng lên, không chút khách khí cắt ngang lời tôi. "Stop stop stop, chị Nha Nha mỹ mạo trí tuệ ạ, chị phải tự mình hiểu lấy, so
với chị X, chị vẫn còn xa lắm, trai của Thanh Hoa Bắc Đại*, không phải
muốn là được đâu à."
[Thanh Hoa, Bắc Đại: hai trường đại học nổi tiếng của Trung Quốc, điểm chuẩn rất cao.'>
Aiz, đây mới là Tiểu Mỹ chính cống chứ, tôi nhìn cô ấy đóng cửa cái cạch, lạch bà lạch bạch đi ra ngoài.
Cánh tay thò ra khỏi chăn có chút lạnh, tôi rụt về trong chăn ấm áp, nói
chung là thật mệt mỏi, không đầy mấy phút, tôi đã thấy từng trận buồn
ngủ kéo về, trong lúc mơ màng không ngờ tôi lại nhớ tới vấn đề của Tiểu
Mỹ - Mày sẽ không hối hận sao?
Sẽ hối hận? Sẽ không hối hận?
Không đợi tôi nghĩ ra đáp án, cơn buồn ngủ đã tấn công kịch liệt, tôi
chìm vào mộng đẹp đêm đen. Thời gian cuối năm bận rộn nhất, hôn lễ của An An cũng đã chuẩn bị đến
tưng bừng, là đệ tử duy nhất của An An, tôi dĩ nhiên không thể không phụ cô ấy, ngoài việc tăng ca ở công ty để bù vào phần việc cô ấy nghỉ, còn lại thời gian rảnh không nhiều cũng cùng cô ấy đi mua sắm, đi thử áo,
đi chụp hình cưới, cái chuyện kết hôn này thật là một công trình vĩ đại
mà.
Thứ bảy hôm ấy tôi
