móng vuốt, một mặt vẽ loạn
lung tung trên mặt. Hắc, thì ra muốn có làn da trắng nõn cũng không khó, ta lấy
gương ra soi mình, ách, hình như còn thiếu một chút, cho nên lại vén thêm một cục
phấn bự…
Giằng co một hồi lâu, ta rốt cục mùi thơm đầy người trở lại
phòng ngủ nha hoàn, sảng khoái chào hỏi: “Ta đã về rồi.”
“Ngươi…”, Oánh Oánh thuận miệng trả lời, song vừa nhìn thấy
ta, mấy chữ phía sau trong nháy mắt biến thành: “Ngươi là ai?”.
“Thúy Hoa a”, ta thản nhiên cười, lập tức có tiếng phấn bột
xột xoạt rơi xuống.
Được rồi, ta thừa nhận là ta đánh phấn hơi dầy một chút, nếu
không như vậy thì chẳng phải là các ngươi sẽ nhanh chóng phát hiện ra lai lịch
của ta sao.
Mấy tỳ nữ mắt miệng hình chữ O nhìn ta, Oánh Oánh phản ứng đầu
tiên, đi tới kéo tay ta, nói nhỏ: “Muội muội ngày hôm qua vừa tới, nhất định
còn chưa quen với nơi này”.
Ta đờ đẫn, hóa ra Thúy Hoa là người mới tới đây, vậy lúc nãy
ta bận rộn tốn công hóa trang lâu như vậy là uổng phí sao…
Đột nhiên một giọng nữ cười lạnh, “Ta đang tự hỏi hoa mà tiểu
thư thích tại sao lâu như vậy còn chưa thấy đem tới, hóa ra là mọi người đang ở
chỗ này lười biếng!”.
Oánh Oánh cùng mấy nha hoàn vội vàng đứng dậy, ta xoay người
lại nhìn, một tỳ nữ ngang ngược đứng ở ngoài cửa.
“Phượng tỷ tỷ, hoa đã hái xong rồi, chẳng qua Thúy Hoa bị
ong vò vẽ đốt bị thương”, Oánh Oánh cúi đầu nói.
“Chỉ đốt một cái, cũng không chết người”, ả ta hừ lạnh: “Ai
là Thúy Hoa?”.
Ta đi tới phía trước một bước, ả liếc xéo ta một cái vốn là
muốn biểu đạt sự khinh thị, chỉ tiếc bây giờ ta trang điểm quá mức rung động
lòng người, ả ta nhất thời không kịp lấy lại tinh thần, sợ hết hồn: “Mặt mày
ngươi sao mà như quỷ thế này?!”.
Ta giận dữ, cái ả Tam Bát Phượng[2'> này làm sao có thể hiểu
được, ta vì đại cục mà phải hy sinh hình tượng bản thân. Nhìn bộ dạng ả tiểu
nhân đắc chí như vậy, không phải cũng là nha hoàn sao, còn ăn mặc như quỷ đầu
đàn!
“Mặt của ta bị sưng, cho nên dùng phấn để che đậy”, ta cũng
hếch lỗ mũi nhìn ả, “Hoa này lập tức sẽ đưa đến, tiểu thư còn chưa vội, Phượng
tỷ tỷ cũng không cần nóng lòng”.
Ta còn ráng nhấn mạnh thêm chữ “cũng”, Tam Bát Phượng lập tức
cảm thấy trong giọng nói của ta có chút khiêu khích, nhẹ nhàng nheo mắt lại.
Nhưng mà ta nói có tình có lí, ả không thể bắt bẻ chỗ nào, cũng không biết nói
gì, chỉ đành phải hừ lạnh một tiếng: “Ngươi gọi là Thúy Hoa sao? Ta sẽ nhớ”.
Ngay sau đó nghênh ngang rời đi.
Ta thầm thoải mái quay đầu lại, phát hiện ra bọn tỳ nữ trợn
mắt há hốc mồm nhìn ta, trong mắt tràn ngập vẻ sùng bái.
Một ngày sắp trôi qua, ta đã vô cùng quen thuộc hòa đồng với
đám nha hoàn trong phòng. Tam Bát Phượng kia bình thường hay ỷ vào mình là nha
hoàn riêng của tiểu thư, nên hay bắt nạt những nha hoàn khác, đã sớm khiến nhiều
người tức giận. Không ngờ lần này vừa tới ta đã thu hút sự chú ý của mọi người
như vậy, có lẽ ta phải học cách ngoan ngoãn một chút, bên trong Tiêu phủ này rất
hỗn tạp, không thể cứ khoe khoang nổi bật như ngày hôm nay được, nếu không sớm
muộn gì cũng sẽ làm người ta hoài nghi.
Thì ra Thúy Hoa hôm qua mới vừa bị bán vào trong phủ, tính
cách nàng trầm mặc ít nói, không thích giao tiếp với mọi người, cũng không nhiều
lời. Về phần vì sao sau khi hái mấy đóa hoa trở về tính tình thay đổi lớn, cũng
không ai tra cứu, chỉ cho rằng hôm qua nàng còn nhớ nhà, vậy nên tâm tình trầm
lặng mà thôi.
Nghĩ tới đây ta đột nhiên cảm thấy có cái gì đó không đúng,
dường như ta đã bỏ sót cái gì rồi thì phải.
Ánh trăng lạnh lẽo, Oánh Oánh ngủ bên cạnh ta, bọn tỳ nữ đều
đã phát ra tiếng ngáy nhỏ.
Ta ngồi phắt dậy, sau đó rón ra rón rén bước xuống giường, cầm
lấy một bộ quần áo khoác lên trên người, nhón chân lặng lẽ đẩy cửa ra, sau đó
điên cuồng chạy về phía vườn hoa.
Thượng Đế ơi, sao ta lại quên mất Thúy Hoa thật cơ chứ, một
cú đập đầu cùng lắm chỉ làm cho nàng ngất đi mấy canh giờ, từ buổi trưa đến bây
giờ đã bảy tám canh giờ, nếu như nàng tỉnh lại chẳng phải là chết ta sao?!
Ta đổ mồ hôi lạnh, gió đêm mát mẻ, thổi tới trên người càng
rét lạnh thấu xương.
“Cô vẫn còn nhớ tới cô ta à?”.
Một giọng nói đột ngột vang lên bên tai, ta sợ hãi đến nỗi
hai chân mềm nhũn, trái tim sắp nhảy ra khỏi cổ họng.
Tư Mã Hiển Dương đột nhiên xuất hiện phía trước ta, tựa như
anh ta đang thản nhiên tự đắc đứng ở bên kia ngắm trăng, ánh trăng chiếu lên
trên mặt anh ta, tuấn mỹ cô độc như một bậc cửu thiên chiến thần.
Ta kinh ngạc nói: “Tại sao anh lại ở chỗ này?”.
Anh ta mỉm cười nói: “Nếu tôi không ở chỗ này, cô cũng không
thể ở chỗ này”.
Ta nghe ra ý tứ châm chọc hàm súc trong lời nói của anh ta,
không khỏi đỏ mặt lên. Sai lầm này đúng là quá trí mạng, ta âm thầm nắm chặt quả
đấm.
Tư Mã Hiển Dương xoay người lại: “Cô không nên mềm lòng như
thế, một tỳ nữ mà thôi, giết chết rồi đem chôn cũng không phải chuyện gì lớn”.
Ta lập tức túm chặc lấy ống tay áo của anh ta: “Anh làm gì
cô ấy rồi?”.
Anh ta ngưng mắt nhìn ta, nói nhỏ: “Triển Nhan à, tôi và cô
cũng coi như là đã sống hai đời người, cô còn ch