đối với họ đó là lợi ích. Chỉ cần chúng ta phối hợp tốt là có thể hoàn thành chuyện này. . . . . ."
Sau đó Mạnh Triết kể chi tiết kế hoạch của mình: “Tôi đã tráo thuốc ngủ để giúp Uông Uông tỉnh lại, kế hoạch ban đầu là chúng ta tìm một nơi vắng vẻ yên tĩnh, luyện tập phong cách cử chỉ của Cố Ngôn Chi, nhưng. . . . . ."
Mạnh Triết nhìn Vương An An một cái, Vương An An lập tức hiểu ra, đơn giản là Uông Uông không chịu đi, nhất định phải gặp cô một lần.
"Thật ra thì kế hoạch ban đầu không nghĩ tới cô, nhưng hiện giờ tôi cho rằng, để cô bên cạnh nhân cách phụ cũng là một sự trợ giúp, cho nên chúng tôi mong cô đi cùng.”
Vương An An ngỡ ngàng nhìn về phía Uông Uông, Uông Uông vốn không quan tâm đến mấy chuyện kia, trong mắt anh chỉ có Vương An An.
Lúc Vương An An nhìn anh, anh sẽ nở một nụ cười vui vẻ.
Trong lòng Vương An An có chút chua xót, cô không muốn Uông Uông biến mất, mặc dù làm vậy sẽ khiến cô không thoải mái. . . . . .
Không phải Cố Ngôn Chi thì là Uông Uông. . . . . Dù sao thân thể cũng chỉ có một. . . . . .
Nếu như bắt buộc phải lựa chọn, cô nhất định sẽ đứng về phía Uông Uông.
Huống chi hiện tại Uông Uông đã xuất hiện, nếu cô không đi thì giống như trơ mắt nhìn Uông Uông đi vào hang sói vậy.
Cô liền bất chấp, gật đầu nói: “Tôi đi cùng hai người.”
Vương An An vội vã trở về xin phép mọi người trong gia đình và công ty, cùng một lý do chung là đi chỉnh hình, xử lý vết sẹo trên cánh tay.
Lãnh đạo công ty không nói gì, nhưng mẹ cô lại không dễ bị lừa như vậy.
Mẹ cô quá hiểu cô, đừng nói vết sẹo trên cánh tay, cho dù là trên mặt, Vương An An cũng chẳng thèm quan tâm.
Nhưng Vương An An cũng không nghĩ nhiều như vậy, mặc kệ mẹ cô có nghi ngờ hay không, cô vội vàng thu xếp đồ đạc đi cùng Uông Uông.
Khi mẹ cô đuổi theo gào thét có phải cô muốn bỏ nhà theo trai hay không, Vương An An tự nhủ, được vậy thì may quá….
Tình trạng của Uông Uông mà đơn giản như người thường thì cô đã bỏ trốn rồi, chứ như bây giờ còn không bằng bỏ trốn.
Vương An An chạy thẳng một lèo, thật may là chỗ của Uông Uông cũng không xa, hơn nữa trước đây Vương An An đã từng đi qua đây cùng đồng nghiệp. Đó là khu nhà thiên nhiên ở ngoại ô thành phố.
Cô chỉ không ngờ Cố Ngôn Chi lại có một căn biệt thự ở vùng ngoại ô này.
Cô vốn cho rằng chỗ đó chắc hẳn phải rất xa hoa lộng lẫy, kết quả khi cô tới chỉ thấy một căn hộ hai tầng không có gì đặc biệt. Nếu không biết đây là căn hộ của Cố Ngôn Chi, cô sẽ nhầm tưởng rằng đó là ký túc xá của khu thiên nhiên này.
Tường sơn trắng, ngay cả một viên gạch mem sứ cũng không có.
Bởi vì Uông Uông đã đưa trước chìa khoá cho cô nên Vương An An tự động xách hành lý mở cửa đi vào.
Vừa vào cửa, Vương An An mới biết tầm nhìn của mình thực hạn hẹp. Tên Cố Ngôn Chi này khiêm tốn cái khỉ gió gì, bên ngoài nhìn thì đơn giản, bên trong lại xa hoa đến mức không thể tưởng tượng nổi.
Từ cầu thang xoáy, đến ghế salon, đến thảm trải sàn, cô đếm bóng đèn trong nhà, phát hiện ra chỉ riêng phòng khách thôi cũng có đến sáu loại bóng rồi. Điều kỳ lạ là nhiều đèn đặt cùng nhau vốn dĩ sẽ khiến người ta có cảm giác rối loạn, nhưng không biết là do kiến trúc sư thiết kế hợp lý, hay do không gian quá rộng, mà những chiếc bóng đèn kia không hề mất trật tự, ngược lại còn làm tăng giá trị thẩm mỹ, lúc không bật điện giống như một món đồ trang trí vậy.
Phòng khách không một bóng người, cô một mình đi vào trong, đến phòng chiếu phim trên tầng hai thì gặp đám Uông Uông.
Uông Uông và Mạnh Triết hiển nhiên cũng không nhàn rỗi. Tuy đến sớm hơn cô không bao lâu nhưng đã bắt đầu nghiên cứu xem làm thế nào để bắt chước Cố Ngôn Chi rồi.
Hai người nghiêm túc ngồi trên ghế sa lon, chăm chú nhìn TV.
Mới đầu Vương An An còn không hiểu xem như vậy thì có thể học được gì, nhưng sau đó cô bắt đầu hiểu ra.
Trên màn hình không phải ai khác, mà chính là Cố Ngôn Chi mặc đồ tây trang.
Bởi vì ống kính hướng thẳng về phía Cố Ngôn Chi nên Vương An An không đoán ra đó là lúc nào. Nhưng nhìn phông nền xung quanh và Cố Ngôn Chi đang phát biểu, cô biết Cố Ngôn Chi đang ở trong một sự kiện quan trọng nào đó.
Bình thường nói chuyện với Cố Ngôn Chi, anh ta không làm cho cô tức chết thì cũng khiến cô nghẹn họng. Một Cố Ngôn Chi nghiêm túc thế này quả thực là lần đầu tiên Vương An An được thấy.
Cô không khỏi tò mò nhìn.
Rõ ràng Cố Ngôn Chi là kẻ thiếu đạo đức đến mức khiến người ta hộc máu, nhưng cảm giác lại không giống trước. Vẫn là khí chất mạnh mẽ, ánh mắt sắc bén, vẻ mặt lạnh lùng, rất nhiều ánh đèn chiếu vào người anh ta nhưng anh ta vẫn thong dong như đang độc thoại vậy.
Cao cao tại thượng quả rất thích hợp để miêu tả Cố Ngôn Chi.
Vương An An không biết mình nhìn bao lâu, cho đến khi Uông Uông gọi cô, cô mới hoàn hồn.
Cô vội vàng kéo hành lý đi tới bên Uông Uông.
Uông Uông giống như một đứa trẻ, đón lấy hành lý của cô ôm vào trong lòng như bảo bối, vui mừng nói với cô: “An An, em tới rồi.”
“Ừ.” Vương An An gật đầu, hình ảnh trước mặt vẫn chưa dừng, chắc là được để lặp lại.
Thật lòng cô cảm thấy Uông Uông và Cố Ngôn Chi