yên lặng đứng sang một bên, đường mòn bên cạnh hoa viên, có một cây đàn dương cầm, hắn nhẹ nhàng mà ngồi xuống, theo âm điệu của Ân Tịch mà đánh lên một khúc nhạc . . . .
Hắn nhắm mắt lại, thật không ngờ rằng, làn điệu như thế của cô, cảm thụ được suy nghĩ của cô, khi thì ưu sầu, khi thì vui vẻ, khi lại nhung nhớ . . . . Vô luận cô như thế nào, hắn đều dùng âm nhạc nói cho cô biết, hắn vẫn sẽ mãi mãi ở bên cạnh cô.
Mặt trời chiều ngả về tây, hương thơm tươi mát bốn phía.
Gió khẽ lay động, tóc dài phiêu dạt, tà váy bay bay.
Mười ngón tay thon dài, kết hợp với đàn . . . hắn cách cô hơn một thước, ngẫu nhiên một cái ngẩng đầu, một nự cười yếu ớt, sóng mắt động như tình, hai người ăn ý ngày càng hòa hợp.
Nếu có thể, Ân Tịch thật hy vọng thời gian có thể ngừng trôi, dừng ở hình ảnh này, bọn họ có thể cứ như vậy vui vẻ tiếp tục, lấy tiếng đàn làm bạn, có trời chiều làm bạn, ráng vàng, gió nhẹ . . .
Trong cuộc đời con người, có thể gặp được một người đàn ông như vậy, quả là môt chuyện hạnh phúc đến cỡ nào. Lòng Ân Tịch tràn ngập cảm động, giờ khắc này, cô rất hạnh phúc, khi cô ngẩng đầu nhìn thấy ánh mắt nhu tình của hắn, cô cũng thấy đủ hạnh phúc rồi.
Không có ngôn ngữ, chỉ có tiếng đàn, không tiếng động lại càng hơn có âm thanh, có Ân Tịch ở bên cạnh, Thân Tử Duệ không cầu mong gì nữa, đây là tình yêu dâng tràn của hắn và cô. Dưới tàng cây, ánh trăng tươi mát tuôn chảy, bóng lồng bóng, hoa cỏ lững lờ.
"Có mệt không?" Thân Tử Duệ nắm lấy tay cô đặt ở trên tay chính mình, Ân Tịch mặc cho hắn cầm, không giãy dụa.
Lúc này đây xin hãy cho cô được ích kỷ một lần, để cho cô có thể mượn hạnh phúc này đi, mượn rồi sẽ trả lại.
Ân Tịch ngẩng đầu lên, lộ ra mỉm cười, lắc đầu.
"Vậy em có đói bụng không?"
Ân Tịch như trước lắc đầu, nhợt nhạt cười, không hiểu, đối với hắn, cô đã muốn cười, trong lòng vui vẻ như một con ong mật nhỏ, bay trên tất cả những đóa hoa khắp cánh đồng mà không thấy mệt.
"Ân Tịch!" Hắn nhẹ giọng mà khàn khàn gọi , sau đó đem cô ôm vào trong ngực chính mình.
"Tử. . . Duệ!" Thanh âm của Ân Tịch rất nhẹ rất nhẹ, nhẹ đến mức ngay cả cô cũng không nghe rõ lắm.
"Gọi anh một tiếng nữa được không?" Hai tay hắn ôm mặt cô, nghịch ngợm cưỡng cầu .
"Không muốn . . . . ." Ân Tịch có chút hờn dỗi nói.
"Kêu một tiếng nữa thôi, anh rất muốn nghe." Thanh âm khàn khàn của hắn mang theo hơi thở nam tính nồng đậm, làm tê dại trái tim cô.
"Tử Duệ. . . . . . Tử Duệ. . . . . ." Một tiếng, hai tiếng, ba tiếng. . . . . .
"Ân Tịch, Hứa Ân Tịch. . . . . ." Hắn ngẩng đầu lên hướng không trung hét lớn, cực kỳ ấu trĩ mà chạy loạn.
"Anh điên rồi, nhỏ giọng một chút." Ân Tịch có chút mặt đỏ nói. .
Thân Tử Duệ đột nhiên giống một đứa trẻ lớn đầu, lớn tiếng mà hét với không trung: "Thân Tử Duệ cùng Hứa Ân Tịch yêu thương lẫn nhau, Hứa Ân Tịch cùng Thân Tử Duệ yêu thương gần nhau, vĩnh viễn cùng một chỗ! Bọn họ cùng một chỗ! Vĩnh viễn cùng một chỗ!"
Ân Tịch đứng ở bên cạnh hắn, có chút kinh ngạc, kinh sợ mở to hai mắt, đây là Thân Tử Duệ chủ tịch của Thân thị mà cô biết sao? Thân Tử Duệ trước mắt đích thị đúng là người đàn ông lãnh huyết trước kia sao? Thật là con người đối với vạn người cũng chỉ bày ra một khuôn mặt băng lãnh sao? Thật là người đàn ông cầm súng không chút do dự xuống tay sao?
"Anh đều đã nói, em cũng có thể nói!" Hắn hưng phấn giống như tiểu hài tử, năn nỉ Ân Tịch cùng hắn.
"Em mới không ngây thơ như anh đâu, em không nói." Ân Tịch đỏ mặt cự tuyệt, cô ngượng ngùng nói ra những lời này.
"Thế này sao gọi là ngây thơ chứ, đây là yêu, yêu một người nên để cho toàn bộ thế giới đều biết." Hắn lại một lần nữa nắm chặt tay cô
"Nói như vậy chính là làm cho toàn bộ thế giới đều biết, còn nói không ngây thơ, rõ ràng chính là chuyện của nam sinh và nữ sinh mới làm thôi." Ân Tịch ngoài miệng tuy rằng nói như vậy, trong lòng lại ngọt ngào vô tận.
"Như vậy thật sự thực ngây thơ sao? Kia vậy như thế nào mới không ngây thơ? Nếu không, chúng ta bỏ trốn đi!" Thân Tử Duệ là thực lòng nói.
"Bỏ trốn?" Ân Tịch lại một lần nữa mở to hai mắt, ý cười trong mắt lại biến mất.
"Ngẫm lại, nếu chủ tịch Thân thị Thân Tử Duệ cùng ngôi sao Hứa Ân Tịch bỏ trốn, đây không phải là có thể làm cho toàn bộ thế giới đều biết sao?"
"Anh điên rồi. . . . . ." Nàng cười, nhẹ nhàng giơ tay đấm vào ngực hắn.
Hắn không đợi tay cô rời đi, liền gắt gao nắm chặt lấy.
“Anh là nói thật đó, anh hy vọng cả thế giới đều biết, Thân Tử Duệ anh yêu Hứa Ân Tịch, hơn nữa là cả đời, yêu từ lúc này đây." Trong mắt hắn nhu tình chân thành, như là một ngọn lửa, đang dấy lên, cháy sạch khiến Ân Tịch không thể bỏ trốn.
"Thì ra anh thích chưng diện mà không thương giang sơn." Cô nghịch ngợm nói.
"Nguyện làm uyên ương không nguyện làm tiên." Ngón tay hắn điểm nhẹ chóp mũi cô, mang theo nụ cười sủng nịnh.
"Nhưng mà em lại yêu biệt thự xa hoa của anh, em còn yêu xe thể thao của anh, càng yêu vẻ ngoài, nếu anh bỏ trốn cùng em, cái gì đều không có, vậy em làm sao bây giờ a?"
"Vậy đây anh sẽ mở xe thể thao mang em bỏ trốn, ở trong tất cả biệt thự xa hoa,
