anh hung hăn đè xuống dưới.
“Anh hãy nghe em nói hết đã”, cô giống như con giun vặn người qua lại.
“Em cứ nói tiếp”, anh híp mắt nhìn cô, nếu như cô nói thêm câu nào nữa không hay sẽ đem cô hành xử ngay.
Cô nhìn vào mắt anh, lần đầu tiên nói thẳn thắn về mối tình tan vỡ, “Bất kể là diện mạo, gia thế, học vấn còn có chúng ta cũng thật thích hợp, lúc đầu anh ta không phải là người theo đuổi em lâu nhất, cũng không phải là người quan tâm em nhất càng không phải là người có điều kiện tốt nhất, mà do em vừa ý anh ta. Bởi vì anh ta thích hợp, cho dù ở nơi đâu, người ta cũng sẽ nói là xứng đôi, mà không phải là một người nào đó lấy người đó rất có phúc. Em cho là chúng em sẽ kết hôn, sống với nhau cả đời, có thể là bình thường, bận rộn hay vội vã, nhưng đó chính là cuộc sống của chúng em. Tiếc là em đã nghĩ sai rồi. Hai người muốn sống với nhau cả đời, thích hợp là chưa đủ.”
“Vậy bây giờ em nghĩ như thế nào là thích hợp đây?”
Cô lắc đầu một cái, đem tay để trên mặt anh: “Em không biết, cậu út, người cho là thế nào?”
Anh nhìn cô, tròng mắt đen sâu thẳm: “Có anh yêu em, anh hiểu biết em, có anh cho em dựa vào, có chúng ta đã biết nhau hai mươi sáu năm, có anh đối với tương lai có lòng tin, còn có…trung thành. Những thứ này đủ để em theo anh sống cả đời không?”.
“Cậu út”.
Anh che miệng cô: “Tiểu Điểu em suy nghĩ rồi trả lời anh, trừ những thứ anh vừa kể trên,thân phận của anh có thể không thể luôn ở bên cạnh em, gia đình của anh có thể làm em chịu áp lực rất lớn, tuổi của anh cũng có thể chết sớm hơn em”. Đều nói hồ ly có thể mê hoặc lòng người, mắt Thái Niểu nhìn Trương Cảnh Trí liền cảm thấy mình giống như bị hồ ly mê hoặc, áp lực, làm bạn cảm thấy thậm chí là mấy chục năm sau anh có thể đem mình ở lại trên đời đều không thể ngăn cản cô tưởng tượng viễn cảnh tương lai cùng anh.
Cả đời, dài ngắn bao nhiêu.
“Chị dâu nhìn thấy hành lý của em, cô ấy nói cho người trong nhà biết”. Trương Cảnh Trí bình tĩnh nói xong liền buông lỏng cô ra.
Thái Niểu chợt bừng tỉnh, “A” một tiếng ngồi dậy. “Vậy phải làm sao bây giờ?” Cô lập tức xoay người cầm lấy điện thoại di động, “Ba em nhất định sẽ gọi em về nhà, phải làm thế nào, phải làm thế nào bây giờ.”
“Đừng sợ, bố mẹ em còn chưa biết, bây giờ chỉ có bố mẹ anh và anh hai chị dâu biết.”
Thái Niểu nhíu mày, dáng vẻ phiền muộn, “Em nên giải thích với bà nội Trương thế nào cho phải.”
Trương Cảnh Trí ôm cô thở dài, “Không cần giải thích, em chưa chồng anh chưa vợ, yêu thương nhau cũng không phải phạm pháp.”
“Nhưng…” Vẫn biết là như thế, nhưng cũng không phải đạo lý này.
“Không nhưng nhị gì hết.” Trương Cảnh Trí nâng mặt cô lên. “Tiểu Điểu, anh không phải là người tùy tiện, cho nên tin tưởng anh, mọi chuyện cứ để anh lo.” (An: Chị chỉ cần yêu anh ấy là đc!)
“Cậu út.” Thái Niểu nhếch khóe miệng, “Chúng ta cùng nhau đối mặt.” Một giây kia cả người cô tràn đầy dũng khí.
Trương Cảnh Trí bật cười, không kìm nén được nữa, đè lấy gáy cô, hung hăng hôn lên môi cô.
Tất cả tới quá nhanh rồi lại thuận nước đẩy thuyền, Thái Niểu không biết mình tiến vào phòng ngủ như thế nào, càng không biết sao mình lại nằm trên giường của anh, trí nhớ giống như bị mất đi, cho đến ngày hôm sau ánh mặt trời chiếu vào nhà.
Cả cánh tay Trương Cảnh Trí như tê dại đi, cúi đầu nhìn Thái Niểu đang cuộn lại gối lên cánh tay trong lòng anh một chút, khóe miệng khẽ cong lên. Chăn đắp trên người cô, cánh tay cùng bắp chân đều lộ ra ngoài, hai tay chống trước ngực anh, đầu ngước lên, khẽ nhếch miệng. Trương Cảnh Trí cẩn thận đem đầu cô đặt lên gối, cử động cánh tay tê dại của mình, Thái Niểu dùng lỗ mũi hừ hừ hai tiếng, hai cánh tay giơ lên ngang đầu, một mảng ngực lớn lộ ra cảnh xuân tươi đẹp.
Trương Cảnh Trí cảm thấy thân dưới căng thẳng, nhìn vết đỏ đỏ hồng hồng trên ngực cô, cố nén dục hỏa, ngày hôm qua có chút không kiềm chế được, đòi hỏi hơi nhiều một chút. Cúi đầu hôn cô một cái rồi lật người xuống đất.
Không thể phủ nhận, tâm tình Trương Cảnh Trí vô cùng tốt. Gọi điện thoại sắp xếp nội dung công việc xong, lùi lại thời gian đi tới chính ủy. Lấy thức ăn trong tủ lạnh ra chuẩn bị bữa sáng.
Trương Cảnh Trí thức dậy không bao lâu thì Thái Niểu liền tỉnh, mở mắt ra trong đầu là một mảng hỗn độn, thân thể giống như bị xe lăn qua. Nghĩ tới những chuyện đứt quãng trong đầu, Thái Niểu cắn môi dưới hung hăng vùi vào chăn bông.
Trương Cảnh Trí làm xong bữa sáng vừa ngẩng đầu nhìn thấy Thái Niểu chậm rãi ra ngoài, đi tới, hôn cô một cái, “Ăn sáng xong anh đưa em đi làm.”
Thái Niểu đỏ hồng từ cổ tới mặt, mất tự nhiên “Dạ” một tiếng, cũng không dám nhìn Trương Cảnh Trí.
Hai người ăn xong bữa sáng, Trương Cảnh Trí đưa cô tới học viện, nhìn cổ áo sơ mi trên người cô cao đến nỗi không thể cao hơn được nữa, nhíu mày. Xuống xe kéo cô hôn mọt cái, “Tan việc thì về nhà.”
Thái Niểu đỏ mặt, “ Em về chỗ Lưu Ly.”
“Không phải là em muốn chuyển qua đó chứ?” Cái gì nên làm cũng làm rồi, còn ngại ngùng gì nữa. “Ngoan.”
Thái độ của Thái Niểu lần này vô cùng kiên quyết, nói gì cũng không đổi ý.
Trương Cảnh Trí không
