ệng còn không đứng đắn ngậm một điếu thuốc.
Thấy cô sửng sốt, anh không vui nhíu mày, "Còn không mau lên xe?"
cô nuốt nước miếng một cái ực, đột nhiên có cảm giác mình làm sai bị ông xã biết được.
Nhưng nghĩ cẩn thận cô có cái gì phải chột dạ? Nhiêu Triết cũng không phải là ông xã của cô, cô có tình cảm với người đàn ông nàocũng không có liên quan đến anh.
Thượng Quan Nhu chậm rãi ngồi vào bên cạnh anh, lấy tay quạt quạt mùi thuốc lá trong xe, không hiểu nhíu mày, "Tại sao anh lại tới đón tôi?"
Nhiêu Triết thuận tay ném tàn thuốc ra cửa sổ xe, híp mắt nhìn cô một lúc lâu, "Hôm nay tăng ca nhưng xe bị hư, thuận tiện kêu chú Lý đến công ty đón."
"Anh hết bệnh rồi hả ?"
Nhiêu Triết không có lên tiếng, chỉ phân phó chú Lý lái xe, sau anh lười biếng tựa vào cửa sổ xe bên cạnh, ánh mắt quan sát cô.
Anh bình thường rất ít ngã bệnh nếu bị bệnh thì chỉ cần tiêm mũi thuốc rồi uống thuốc, thân thể cũng hồi phục rất nhanh.
Lúc anh ngủ mê man, anh mơ một giấc mơ dài, trong mơ có Thượng Quan Nhu, cũng có Kỷ Hinh Mi, sau đó hai người bọn họ giống như hợp lại làm một, trở thành một người.
Anh cảm thấy rất kỳ diệu, trong mộng Thượng Quan Nhu đối với anh nói quý trọng người trước mắt thật tốt, không nên để hạnh phúc vụt mất. Giấc mơ này giống như nhắc nhở anh cái gì.
Sau khi tỉnh lại, John nói cho anh biết, là cô vẫn ở lại bên cạnh anh chăm sóc anh, không biết tại saokhi biết chuyện này, vốn là bởi vì Thượng Quan Nhu chết đi mà nội tâm trống rỗng thật lâu lại có dòng nước ấm chảy qua lấp đầy.
Cho nên lúc hết giờ làm việc, anh gọi điện thoại cho chú Lý, nói muốn cùng đi đón cô về nhà.
Chỉ khi anh thấy anh chàng tóc màu tím, vốn tâm tình đang hưng phấn, lại trở nên xuống thấp.
Trong xe lâm vào một mảnh yên lặng, bởi vì thân là chủ nhân Nhiêu Triết không nói nên hai người cũng không biết nên nói cái gì.
Xe đi một lúc, Nhiêu Triết dodự thật lâu, mới phá vỡ trầm mặc, "Nghe nói lúc tôi bị bệnh, là cô bên cạnh chăm sóc tôi."
Thượng Quan Nhu bị anh hỏi, đỏ mặt gật đầu một cái, không dám nhìn ánh mắt của anh, "Anh ở phòng chiếu phim ngủ quên, vừa sờ trán củaanh lại bỏng đến dọa người, lúc ấy anh làm tôi rất sợ, John gọi bác sĩ giúp anh tiêm thuốc xong, đã là mười giờ tối. . . . . ."
nói xong, cô lúng túng sờ đầu, "Trễ như vậy, cũng không thể giữ bác sĩ lại, cho nên tôi ở trong phòng canh chừng anh, chờ anh hạ sốt thì rời đi." thật ra thì lúc ấy cô chật vật chạy đi .
Nhiêu Triết trong lòng lo lắng, bởi vì thấy mặt cô hồng không hiểu lí do, tâm tình lại trở nên khá hơn không ít.
Chỉ thấy anh nghiêm trang gật đầu, nghiêm túc nói: "Quan tâm tôi như vậy, quả nhiên rất giống bà xã tôi."
Cái gì? Nghe vậy, Thượng Quan Nhu mặt của lập tức đỏ bừng, xoay người tức giận trừng mắt nhìn anh mắng: "Ai là bà xã của ngươi?"
"Tôi chỉ nói là cô giống mà thôi, lại không nói cô là bà xã tôi, aizz, cô sẽ không phải là không kịp chờ đợi muốn làm bà xã tôi chứ?" Thấy cô vừa thẹn vừa cáu, anh không nhịn được nổi lên hứng thú trêu chọc cô.
cô tức giận hung hăng đạp anh một cước, phồng mang trợn má gầm, "Anh là tên khốn kiếp!"
Nhiêu Triết thế nhưng sinh ra một cỗ ảo giác, cảm thấy dáng vẻ cô làm nũng thật sự chọc cho người ta muốn yêu thương.
Cởi bỏ dáng vẻ lãnh khốc thường ngày , anh xê dịch mông, gương mặt tuấn tú nở nụ cười tà khí, "Nếu nói tôi khốn kiếp, cô còn không phải là chăm sóc tên khốn này suốt đêm?"
"Ai nói suốt đêm? Tôi chỉ chăm sóc anh đến nửa đêm."
"Ooohhh ——" anh kéo dài thanh âm, như có điều suy nghĩ khóe môi cong lên, "cô có hay không thừa dịp tôi ngủ mê man lén sờ ngực tôi?"
Thượng Quan Nhu bị tức đến cắn răng, "Anh có đậu hũ có thể ăn sao?"
Anh da mặt dày chỉ chỉ gương mặt tuấn tú của mình, "cô nói thử xem?"
cô tức giận tránh người sang chỗ khác, giận đùng đùng vòng hai cánh tay, "Mặc kệ anh!"
Nhiêu Triết lại dịch cái mông, dính sát ở bên người cô, "thật ra thì cô chăm sóc tôi cũng là phải, đừng quên tôi bị bệnh có thể là bởi vì cô."
"Bởi vì tôi?" cô khó hiểu hỏi, "Lúc ấy người che dù cho anh, chịu dầm mưa hình như là tôi !”
Anh thong thả ung dung nhún nhún vai, "Thế nhưng cái áo khoác cho cô mượn mặc, người chịu đựng rét lạnh cho cô gối đầu hình như là tôi đó."
"Anh. . . . . . Cái tên vô sỉ khốn kiếp!"
"Cho dù tôi là khốn kiếp, cũng là hàm răng trắng noãn, có thể làm người đại diện tuấn tú khốn kiếp phát ngôn cho hãng kem đánh răng ."
"Nhiêu Triết, anh còn có thể ghê tởm thêm một chút nữa không?"
"Tôi đây gọi tự tin, không gọi ghê tởm. . . . . ."
Hai người ngươi một lời, ta một câu, càng đấu càng thú vị.
Tài xế lái xe phía trước, chú Lý thật bất ngờ lại vui mừng phát hiện, từ khi tiểu thư Thượng Quan Nhu qua đời, thiếu gia chưa từng nở nụ cười thật lòng, không ngờ bây giờ cười đến rất vui vẻ.
Chủ nhật tới rất nhanh, địa điểm Thẩm Tử Dương tổ chức party sinh nhật, là một gian phòng diện tích rất lớn trên tầng 17 của một khách sạn lớn 5 sao.
Lúc Thượng Quan Nhu khoan thai đến, phát hiện Thẩm Tử Dương đã cùng một đám thanh niên khoảng hai mươi người ầm ĩ.
Mặc dù trường hợp này khiến người ta rất câu nệ
