Long Phù Nguyệt sửng sốt, khuôn mặt nhỏ nhắn lại đỏ lên. Cũng rất có khí thế, cười lạnh một tiếng: “Ta chỉ gả cho người ta yêu, đương nhiên, điều kiện đầu tiên là hắn đối với ta toàn tâm toàn ý, phải giống Liễu Hạ Huệ, ngồi cạnh nữ tử mà lòng không loạn.”
“Liễu Hạ Huệ? Hắn là ai?” Phượng Thiên Vũ bất động thanh sắc nắm chặc cổ tay của nàng. Trong lòng, sự đố kị nổi lên, hắn muốn đem nam tử tên Liễu Hạ Huệ băm thành trăm mảnh.
Cổ tay Long Phù Nguyệt bị hắn cầm trở nên đau, kìm lòng không được liền kêu lên: “Ngươi buông tay ra, ngươi làm ta bị thương rồi!”
Tay Phượng Thiên Vũ hơi buông lỏng ra, nhưng lại không buông tay nàng ra: “Nói, Liễu Hạ Huệ là ai? Có phải là nam tử của nàng ở Thiên Cơ quốc? Ý trung nhân của nàng?”
Trời, hắn thật là một kẻ khôi hài.
Long Phù Nguyệt ngây ngốc một chút, bỗng nhiên cười ha ha: “Ngươi nghĩ cái gì vậy? Liễu Hạ Huệ là một vị cổ nhân, so sánh như vậy để thấy sự thuần khiết mà nam tử cần có. Trong truyền thuyết, ông ta cực kì chính trực, có mỹ nữ ngồi trong lòng hắn cũng không làm xằng bậy, thậm chí không có động vào.”
Nói tới đây, trong lòng nàng bỗng nhiên rung động: "Nha , Liễu Hạ Huệ này không phải là một cái đam mỹ chứ. . . . . ." Nàng đã biết thiên ngoại có được ý tưởng hoảng sợ. Không khỏi nở nụ cười khổ.
Phượng Thiên Vũ đã yên lòng. Hừ. Xác định Liễu Hạ Huệ này không phải người, bằng không hắn sẽ đem đi giết….
Hắn bỗng nhiên bị suy nghĩ của mình làm cho hoảng sợ, hơi nhíu mày, hắn cho tới bây giờ chưa hề có cảm giác với nữ nhân, không ngờ lần này bị tiểu nha đầu trêu chọc liền đã không kiềm chế nổi. Điều này nằm ngoài ý muốn, hắn có chút không quen.
Khuôn mặt tuấn tú nhất thời lanh băng cứng nhắc, hắn bắt đầu nói sang truyện khác: “Oa nhi, sao nàng lại đi thanh lâu? Không phải là đi vào đó tìm ta chứ?”
Long Phù Nguyệt nhếch cái miệng nhỏ nhắn lên: “Cắt, nằm mơ à! Ta không vào tìm ngươi, ta chỉ là đi dạo trong đó thôi."
“Đi dạo?” Phượng Thiên Vũ nheo con mắt nguy hiểm lại: “Một nữ hài tử như nàng đi vào kĩ viện để làm gì?”
“Tò mò! Đàn ông các ngươi thích nơi ấy như vậy, ta đương nhiên cũng muốn đi nhìn một cái.” Vẻ mặt Long Phù Nguyệt biểu hiện sự hiển nhiên.
“Tò mò! ? Một nữ hài tử như ngươi lại đối với nơi đó tò mò! ?” Phượng Thiên Vũ quả thật cũng bị nàng đánh bại.
Trong lòng thầm thấy may mắn vì lúc ấy mình ở đây, bằng không nha đầu này bị bán vào thanh lâu, phỏng chừng còn có thể giúp người ta kiếm tiền nữa! Người khác không biết nhưng hắn biết tú bà ở đó là một kẻ thủ đoạn. Tú bà kia so với hồ li tinh, ánh mắt còn độc hơn.
Nếu không phải mình trùng hợp ở nơi tổ chức văn nhân tụ hội này, đem nha đầu kia đưa vào Hoa Âm lâu, để nàng ở bên ngoài lâu thêm chút nữa, thì chắc chắn sẽ bị tú bà nhận ra thân phận nữ nhi. Nói không chừng lúc đó nàng sẽ bị nhốt trong thanh lâu……
Hắn đã sớm biết nha đầu này là một bảo bối tò mò. Nhưng lại không nghĩ nàng đối với kĩ viện cũng hiếu kì. Xem ra_____ Về sau không thể tùy ý chạy loạn rồi, phải tìm cách giám sát tính tình của nàng………….
Long Phù Nguyệt nhìn ánh mắt đang toan tính kia, bỗng nhiên chợt rùng mình, trong lòng có một dự cảm không tốt. Nàng cảm thấy khẩn trương, vội nói lảng sang chuyện khác: “Ách, đúng rồi, à, Thái tử không sao chứ?” Câu này vừa nói ra, trong lòng bỗng nhiên hối hận: "Nha , ta không mở bình thì ai biết trong bình có gì!"
Phượng Ngàn Vũ, mắt đẹp nhíu lại, trên mặt gần như không có biểu tình gì: “Nàngmuốn hắn có chuyện gì?”
“Ha ha, cái kia……..Người ta không cẩn thận hại hắn bị ướt sũng, trong lòng có chút băn khoăn, hắc hắc……” Long Phù Nguyệt giả bộ ngớ ngẩn để lừa đảo. (nhok: nàng còn non lắm, PN: ngươi vừa nói cái gì?, nhok: ko có gì a *chuồn thẳng*)
“Không cẩn thận?” Phượng Thiên Vũ bỗng nhiên nở nụ cười, tà mị và nguy hiểm: “Tiểu nha đầu, nàng muốn lừa cả ta sao? Lúc nàng nhảy xuống sân khấu ta đã biết nàng muốn làm cái gì rồi.”
“Ngươi sớm đã biết? Không thể nào? Làm sao ngươi biết? Ta biểu hiện rõ ràng như vậy sao? Còn có, nếu ngươi đã nhìn ra, tại sao lại không ngăn cản?” Long Phù Nguyệt giật mình mở to mắt, vậy nàng còn tự cho là làm thật tỉ mirkhoong chút sơ hở đâu. Thì ra mọi chuyện sớm đã bị con hồ ly tinh đoán được!
Phượng Thiên Vũ nở nụ cười, nhấp một ngụm trà, thản nhiên nói: “Ta vì sao mà phải ngăn cản? Hắn quả thật là nên chịu một chút giáo huấn.” Hắn cười giống con hồ ly, nhìn thấy đại ca chật vật trong lòng rất sảng khoái. (nhok: anh cười trên nỗi đau của người khác, nhưng k