XtGem Forum catalog
Nghịch Ngợm Cổ Phi

Nghịch Ngợm Cổ Phi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328924

Bình chọn: 8.00/10/892 lượt.

ược sự đồng ý của nàng. Ta tuyệt đối sẽ không động tới nàng."

Long Phù Nguyệt thế mới biết thị tẩm theo lời hắn là có ý gì, hơi hơi yên lòng. Nhưng nghĩ đến ban đêm cùng với hắn chung sống một phòng, da đầu nàng liền run lên. Kiên trì nói : "Cái kia —— Điềm nhi vẫn chờ ta, ngươi, ngươi trước gọi thị nữ ban đầu hầu hạ ngươi được không?"

"Vậy cũng không được." Phượng Thiên Vũ cười híp mắt nhìn nàng, một chút đường sống thương lượng cũng không có : "Ban đầu ta cũng không có thị nữ bên người, chỉ có thị thiếp, chẳng lẽ —— Nàng muốn để cho các nàng ấy đến hầu hạ ta?" Trong tròng mắt của Phượng Thiên Vũ lóe lên ánh sáng nguy hiểm.

"Cái kia. . . . . . Tùy tiện . . . . . ." Cũng không biết là vì sao, trong lòng Long Phù Nguyệt dâng lên một loại cảm giác quái dị chưa bao giờ có, giống như tức giận , lại như có chút đố kỵ. . . . . .

Đố kỵ? ! Long Phù Nguyệt bị cảm xúc kia làm kinh hoàng.

Ông trời, chính mình sẽ không thật sự thích tên phong lưu háo sắc này chứ chứ?

Nàng bị ý nghĩ của chính mình dọa sợ, trên mặt đỏ tươi một mảnh.

Ngón tay thon dài trắng nõn của Phượng Thiên Vũ nhẹ nâng cằm của nàng, ánh sáng trong đôi mắt sâu như biển, lưu chuyển không chừng, lóe lên cực kì nguy hiểm : "Tùy tiện? Tiểu nha đầu, nàng lặp lại lần nữa thử xem? !" Ngón tay của hắn lướt qua môi của nàng, hơi hơi cúi đầu xuống, môi của hắn lại sát nàng vài phần, theo nàng không tinh xác thực nhìn ra, cách đôi môi của nàng khoảng cách mấy cm.

Long Phù Nguyệt kìm lòng không đậu nuốt nước miếng một chút, con thỏ một lòng dường như nhảy không ngừng.

Nữ nhân tốt không ăn thiệt thòi trước mắt! Từ để cho người khác thị tẩm cũng không dám nói ra nữa. Cười vẻ mặt chân chó, suýt nữa cười như đóa hoa nở trước mặt hắn: "Đâu có, đâu có, ta là thị nữ duy nhất bên người của ngươi nha, yên tâm, ta sẽ làm tốt bổn phận của ta, sẽ không lại để cho người khác chiếm đi. Ừm, cái kia, ta đầu tiên nói trước, ta chỉ là hầu hạ bắt đầu cuộc sống hàng ngày của ngươi nga, cũng không bao gồm chuyện khác. . . . . ."

Phượng Thiên Vũ hài lòng gật gật đầu: "Ừ, như thế mới ngoan." Hắn vươn cánh tay ra: "Tốt, trước thay quần áo ta đi."

Long Phù Nguyệt âm thầm cắn chặt răng: "Con bà nó, trách không được người ta nói Vương gia cổ đại đều là ký sinh trùng, ngay cả mặc quần áo cũng muốn người ta giúp. . . . . .

Bất quá, những lời nói này đó nàng cũng vẻn vẹn dám ở trong bụng oán thầm, cũng không dám nói ra. Kiên trì đi lên phía trước, giúp hắn cởi áo nới dây lưng . . . . . .

Vì thế, cuộc sống thị nữ bên người của Long Phù Nguyệt chính thức mở màn.

Thời gian giống như nước chảy, đảo mắt trôi qua hơn mười ngày, Long Phù Nguyệt cũng dần dần thích ứng loại cuộc sống thị nữ này, nàng cùng hắn đồng nằm một phòng, nàng ngủ ở giường ngoài, hắn ngủ ở giường trong, không xâm phạm lẫn nhau, cũng là bình an vô sự.

May mắn Phượng Thiên Vũ còn tính quân tử, từ lần trước nhẹ nhàng hôn, hắn rốt cuộc không khinh bạc qua nàng, lại thích cùng nàng nói chuyện phiếm. Có nhiều thời điểm, lúc hắn trong phủ, nói Long Phù Nguyệt vì hắn pha một chén trà xanh, sau đó liền cùng nàng tán chuyện thiên nam địa bắc .

Câu dẫn hứng thú của Long Phù Nguyệt, nàng liền nói cho hắn một ít tri thức hiện đại. Cùng Trung Quốc ở thế kỷ hai mươi mốt, còn có kiến thiết hiện đại hoá, chế độ một vợ một chồng, hình thức các quốc gia. Giảng vể bom nguyên tử ở nước Mĩ, lại giảng đến Lưu Đức Hoa, theo sau Lưu Đức Hoa còn nói đến thần tượng của nàng Châu Kiệt Luân. . . . . .

Thời điểm giảng đến Châu Kiệt Luân, trong đôi mắt to của nàng gần như toát ra hình trái tim, vẻ mặt háo sắc, khiến Phượng Thiên Vũ một phen khó chịu. Cuối cùng, biết được hai lần nàng hát đều là của Chu Đổng, cư nhiên lại đặt quy định mới, về sau không thể hát bài hát của hắn. Bằng không, ba năm kỳ lại lần nữa trở thành phế thãi.

Long Phù Nguyệt có điểm óan niệm như chính chân mình vấp phải tảng đá. Bất quá nghĩ lại, hắn làm sao biết được bài nào là Chu Đổng? Hắc hắc, về sau lúc hát không cần nói là được.

May mà Phượng Thiên Vũ đối với nàng thập phần rộng lượng, cùng một chỗ nửa tháng, mặc dù quan hệ hai người là chủ tớ, nhưng giống như là bằng hữu, bình thường Long Phù Nguyệt cũng không bị quản thúc, ngày trôi qua thật thích ý.

Ở chung một chỗ thời gian dài, Long Phù Nguyệt thế mới biết, Phượng Thiên Vũ lại còn là một người đa tài, ở phương diện âm nhạc, sáng tạo nghệ thuật cư nhiên không hề thấp. Sáo, tiêu, đàn cổ, mọi thứ đều là sở trường, thời điểm rảnh rỗi, hắn liền mang theo Long Phù Nguyệt đến hoa viên nói chuyện phiếm ngắm trăng,

Thời điểm cao hứng, hắn lại thuận tay đàn một bản hoặc thổi một thủ khúc, nhìn lên trời đêm cao xa đầy sao, trở về chỗ cũ là tiếng đàn du dương của Phượng Thiên Vũ, khoảnh khắc không khí cảm động lưu chuyển, tồn tại giữa hai người.

Long Phù Nguyệt thời điểm ở hiện đại vẫn là cuộc sống với tiết tấu nhanh, căn bản không có thời gian nhàn hạ cảm thụ hoa nở hoa tàn, côn trùng kêu, chim hót, càng thiếu cơ hội tĩnh tâm thưởng thức ti trúc chi âm ảo diệu. Bây giờ trời cho một đống thời gian, đối với t