o sao tên đó đúng rất là đáng ghét mà)
“A?” Long Phù Nguyệt ngây người, nàng không nghĩ Phượng Thiên Vũ sẽ nói ra những lời như vậy.
“Thì ra ngươi cũng hiểu được tên kia cần nhận một chút giáo huấn. Ha ha, nói như vậy, ngươi cũng không trách ta?”
Long Phù Nguyệt cao hứng trở lại: “Thì ra ngươi và ta là chiến hữu trên một chiến tuyến, ngươi không nói hại ta trở về trong lòng còn run sợ lâu như vậy! Sợ ngươi trừng phạt ta, nhưng như vậy là tốt rồi, ha ha, cái tên kia chắc giận điên lên? Hắn có đem cơn tức trút ra ở trên người ngươi hay không? Ha, may mắn ngươi bao che ta, đa tạ ngươi."
Thì ra có thể cùng một mặt trận thống nhất, vô hình trung, Long Phù Nguyệt cảm thấy đối với Phượng Thiên Vũ có chút cảm tình, liền từng bước lại gần hắn. Rồi giống như một người bạn tốt, vỗ vỗ bờ vai hắn.
Phượng Thiên Vũ cầm lấy bàn tay của nàng, thản nhiên nói: “Ta thay nàng che giấu một tội lỗi lớn, vậy nàng báo đáp ta như thế nào?"
“Cái gì? Báo đáp?” Long Phù Nguyệt hơi ngẩn ra: “Ngươi muốn cái gì? Thứ nhất ta không có tiền, thứ hai ta không có quyến…..” Trong lòng vừa động liền kêu lên: “Ngươi đừng mơ tưởng nói ta lấy thân báo đáp…..ta sẽ không đáp ứng!”
Phượng Thiên Vũ dỏng tai nghe, sau đó hướng về phía nàng cười tà ác, ánh mắt hẹp dài di chuyển, phong lưu vô cùng, dĩ nhiên là khác với quyến rũ: “Ta có nói muốn nàng lấy thân báo đáp sao?”
“Nha…” Long Phù Nguyệt thở ra một hơi, cảm thấy nhẹ nhõm, nhưng cũng không biết tại sao, trong lòng lại có một cảm giác mất mát, miễn cưỡng cười nhẹ một tiếng: “Vậy……Ngươi muốn ta báo đáp như thế nào?” (ha ha PN thích a nam 9 rùi nha ^^)
Phượng Thiên Vũ nhìn nàng một cái, trong đôi mắt hiện lên tia hứng thú. Bỗng nhiên không nói câu nào, Long Phù Nguyệt bất ngờ ngã vào lồng ngực của hắn, nàng hoảng sợ, đang định giãy dụa, thì Phượng Ngàn Vũ cúi đầu hôn nhẹ nàng một cái, sau đó buông nàng ra.
“Ngươi…..” Long Phù Nguyệt bị hắn hôn nhẹ, vừa thẹn vừa giận, đang định nổi nóng, thì Phượng Thiên Vũ liền đem ngón tay đẹp như ngọc đặt trên môi nàng: “Suỵt, tiểu nha đầu, chỉ là một nụ hôn thôi, coi như báo đáp bổn vương.”
Hai tròng mắt di chuyển, hắn cười xấu xa, biểu tình thật đáng đánh đòn.
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Long Phù Nguyệt đỏ rực, trừng mắt nhìn hắn một cái rồi xoay người bước đi.
“Phanh!” cửa phòng không gió mà lại đóng, Long Phù Nguyệt không phòng bị, suýt nữa thì cái mũi thon của nàng dính vào cửa.
Nàng liền quay lại: “Uy, ngươi, ngươi muốn làm cái gì?”
Phượng Thiên Vũ nhìn nàng, thản nhiên nói: “Tiểu nha đầu, nàng đã quên thân phận của mình bây giờ rồi?”
“Cái gì…..Thân phận gì?” Long Phù Nguyệt phòng bị trừng mắt nhìn hắn. "Cái gì. . . . . . Thân phận gì?" Long Phù Nguyệt vẻ mặt phòng bị trừng mắt hắn.
" Thị nữ bên người a, nàng bây giờ là thị nữ bên người bổn vương , đương nhiên phải hầu hạ bổn vương bắt đầu cuộc sống hàng ngày."
Hắn lười biếng ngáp một cái: "Được rồi, bổn vương bận rộn đã nhiều ngày, vừa mệt vừa buồn ngủ, nàng đi thu thập giường trước, "
Long Phù Nguyệt không có biện pháp, đành phải tức giận giúp hắn sửa sang lại đệm chăn sạch sẽ: "Đã xong! Lão nhân gia người có thể ngủ!"
Xoay người lại muốn đi.
Phượng Thiên Vũ thở một hơi thật dài: "Tiểu nha đầu, nàng là công chúa giả dối sao? Không biết làm tròn bổn phận thị nữ bên người sao?"
Long Phù Nguyệt buồn bực nhìn hắn: "Còn có cái gì?"
Phượng Thiên Vũ một bộ dáng như muốn thua ở vẻ mặt của nàng: " Thay quần áo cho ta a. Không lẽ ngay cả chuyện này nàng cũng không biết chứ?"
Choáng váng! Long Phù Nguyệt hoảng hốt nhớ lại xem Hồng Lâu Mộng, tựa hồ là có một đoạn đại nha hoàn Tập Nhân của Bảo Ngọc giúp Bảo Ngọc thay quần áo, còn giống như thị tẩm. . . . . .
"Hôn mê, không phải là cởi xong quần áo, còn muốn thị tẩm chứ? ! Như vậy nàng sẽ gặp rắc rối lớn!" Nàng bất tri bất giác đem băn khoăn nói ra.
Trong đôi mắt hẹp dài của Phượng Thiên Vũ hiện lên một chút buồn cười thú vị. Hắn tựa hồ là trêu nàng đến nghiện rồi, lấy cây quạt gõ đầu nhỏ của nàng, khẽ cười nói: "Nàng nói đúng rồi, thị nữ bên người đương nhiên là muốn thị tẩm ."
Long Phù Nguyệt nhảy dựng lên: "Nằm ngủ trong mơ đi, ta mới không cần!"
Phượng Thiên Vũ lành lạnh nói: "Nàng không tuân thủ ước định, ta đây cũng không cần tuân thủ ba năm kỳ hẹn kia."
Một câu thành công bắt được uy hiếp Long Phù Nguyệt, nhưng là, nhưng là, thân phận nàng đặc thù, quyết không thể dễ dàng thất thân . . . . . .
Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng nhăn nhó thành một nắm. Phượng Thiên Vũ cao giọng cười to: "Oa nhi, nàng lại nghĩ sai lệch, thị nữ thị tẩm cũng không phải là loại ý tứ này, nàng chỉ cần ngủ ở trong phòng dưới đất bên cạnh của ta, buổi tối lúc ta đi tiểu đêm, nàng hầu hạ một chút là tốt rồi. Yên tâm, không đ