ơi nước mắt .
Bên trong vẻ hào hoa phong nhã thanh tú tuấn dật, vị Hoa ca trước mắt này đây chính là ẩn giấu một nội tâm tràn đầy bạo lực a!
"Em gái à, anh là nam nhân, hàng thật giá thật! Nếu em không tin —— Anh có thể để em nghiệm xem . . . . . ." Hoa Bão Nguyệt hé ra nụ cười tủm tỉm trên khuôn mặt tuấn tú khuynh quốc khuynh thành , mờ ám nhìn Long Phù Nguyệt nháy mắt mấy cái.
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Long Phù Nguyệt hạ xuống, đỏ ửng hoàn toàn. Nếu như ở trước kia, nàng có lẽ sẽ đối với vị soái ca tuấn tú đến mức không có thiên lí này phạm háo sắc, nhưng hiện tại trong lòng cũng là một chút gợn sóng cũng không có.
Nàng nhìn xem anh trai, lại nhìn nhìn nam tử trước mắt này. Trong lòng bỗng nhiên toát ra một ý niệm trong đầu: "Người này không phải là cực phẩm tiểu thụ chứ? Trách không được anh trai mình không chịu yêu đương, chẳng lẽ hắn muốn làm đam mỹ? Cùng vị Hoa ca này dính vào nhau?"
Phát run!
Long Phù Nguyệt bị ý nghĩ này làm rùng mình.
Bất động thanh sắc lui về phía sau, ngữ khí thản nhiên : "Yên tâm, tôi đối với gay không có hứng thú."
Gay? Hứng thú trong đôi mắt Hoa Bão Nguyệt càng đậm.
Hắn thật lâu không đụng tới nữ tử đối với dung mạo hắn không ưa. Vui thật! Thật sự là đùa rất vui!
Hoa Bão Nguyệt sờ sờ mũi, thở dài: "Ai, thật là một cô bé con không hiền hậu . Nói chuyện thật biết đả thương người. . . . . . Ai, nhìn tướng mạo em mềm mại ôn nhu , nói chuyện lại mạnh mẽ lớn mật như vậy, linh hồn cùng thể xác này một chút cũng không xứng đôi a. . . . . ."
Một câu này của hắn vừa mới thốt ra, Long Phù Nguyệt cùng Long Phù Hiên giật nảy mình.
Long Phù Hiên giật mình ngẩng lên đầu nhìn hắn: "Hoa ca, làm sao anh biết. . . . . ."
Long Phù Nguyệt cũng kinh ngạc mở to hai mắt: "Thì ra anh trai cũng không nói cho hắn biết chân tướng của ta, người này nói như thế là vô tình , hay có ý gì khác ? Chẳng lẽ hắn cũng là giới thần quái?"
Lại cao thấp đánh giá người kia một chút. Đáng tiếc nàng không có cái gọi là Thiên Lí Nhãn, nhìn không ra trên người hắn có linh lực hay không.
Hoa Bão Nguyệt cười nhẹ, mở to hai mắt, lười biếng lắc lắc đầu, miệng chậc chậc hai tiếng: "Tiểu cổ sư, người trong nhà của cậu rất liều lĩnh . Người này —— Linh hồn hay là thân mình là em gái cậu?"
Những lời hắn hỏi vô cùng cổ quái, người không biết nội tình nhất định nghe không hiểu, nhưng Long Phù Nguyệt cùng Long Phù Hiên vừa nghe đã hiểu.
Long Phù Hiên ngẩn ngơ, nhìn quanh hai bên. May mắn không có người chú ý câu chuyện bọn họ đang nói.
Hắn cười khổ một cái: "Hoa ca, quả nhiên cái gì cũng không thể gạt được ánh mắt của anh. Em gái tôi —— Linh hồn là bản tôn, thân mình chỉ là mượn ."
Trong lòng Long Phù Nguyệt cũng vừa động. Người này liếc mắt một cái liền có thể nhìn ra linh hồn nàng cùng thân mình không phải nhất thể, có phải cũng có thể có biện pháp giúp mình quay về triều đại kia hay không?
Ừm, hắn họ Hoa —— Không biết hắn và tỷ đệ Hoa Tích Nguyệt có quan hệ hay không? Có phải vị bà con xa kia mà tiểu hồ ly thường nhắc hay không?
Nàng cũng nhịn không được nữa, há mồm liền hỏi: "Hoa ca, anh biết Hoa Tích Nguyệt cùng Hoa Đậu Đậu không?"
Hoa Bão Nguyệt bất ngờ sững sốt, liếc mắt nhìn Long Phù Nguyệt, trong đôi mắt lung linh của hắn hiện lên một chút kinh ngạc: "Làm sao em biết bọn họ? Bọn họ lại không ở thời đại này. . . . . ."
Bỗng nhiên làm như ngộ điều gì: "Nga, anh đã biết, là em xuyên qua đến có phải không? Người Minh triều? Ha ha, anh chỉ gặp qua người hiện đại liều mạng xuyên đến cổ đại, không nghĩ tới cư nhiên đụng phải em từ cổ đại xuyên đến hiện đại . . . . . ."
Hắn cười một cái khuynh quốc khuynh thành. Long Phù Nguyệt cũng mừng rỡ, liều lĩnh bắt lấy tay hắn: "Hoa ca, thì ra anh thật sự là bà con xa của Hoa Đậu Đậu thường hay nhắc, thật tốt quá! Thật sự là quá tốt!"
Long Phù Hiên lại nghe được không hiểu ra sao: "Phù Nguyệt, Hoa ca, các người đang nói ai? Hoa Tích Nguyệt, Hoa Đậu Đậu gì. . . . . ."
Người nọ nhíu nhíu lông mi như khói nhẹ, miễn cưỡng cười, vỗ vỗ đầu Long Phù Hiên : "Tiểu cổ sư, anh và em gái của cậu vừa gặp đã thân, anh và con bé trò chuyện, cậu đến phía trước thúc giục thức ăn mang nhanh đến, tại sao hôm nay mang đến chậm thế? Đại gia sắp chết đói rồi!"
Long Phù Hiên sững sờ một chút, ngẩng đầu liếc mắt nhìn Hoa Bão Nguyệt một cái, Hoa Bão Nguyệt lại hướng hắn nháy mắt mờ ám.
Long Phù Hiên bừng tỉnh đại ngộ.
Ha, không phải là Hoa ca đã động tâm tư với em gái mình rồi chứ? !
Ừm, lấy mị lực của hắn nhất định có thể đem đầu óc em gái mình mê mệt choáng váng .
Không bao giờ lại nhớ đến Phượng Thiên Vũ nữa. . . . . .
Hắn vẫn không nên tiếp tục ở lại nơi này làm bóng đèn . . . . . .
Hắn như là nhớ tới cái gì, vỗ đầu một cái: "Nga, đúng rồi, một lát nữa tôi còn có một hộ khách muốn gặp, em gái, em cùng Hoa ca ăn trước, anh đi ra ngoài một chút."
Vội vàng đi.
Long Phù Nguyệt đương nhiên nhiên biết đầu quả dưa của anh trai mình đang chuyển cái ý niệm gì trong đầu.
Không khỏi cười khổ một cái.
Bất quá nàng hiện tại thật vất vả nhìn thấy một chút hi vọng, đương nhiên sẽ không
