sót hiện tại, Long Phù Nguyệt rốt cuộc bất chấp mọi thứ, phát huy tinh thần kẹo da trâu, ở phía sau đuổi sát không buông.
"Uy , chỉ cần ngươi mang theo ta, ta không ăn không bất cứ thứ gì của ngươi được không?" Long Phù Nguyệt gần như phát khóc nói.
Người nọ hơi ngừng lại một chút, vẫn không quay đầu lại, bỗng nhiên nói một câu: "Đi cắt một ít thịt sói."
"A?" Long Phù Nguyệt ngây ngốc đáp một câu, rung giọng nói: "Ngươi chịu mang ta theo rồi?"
Người nọ thản nhiên nói: "Có thể đuổi kịp hay không, liền xem tạo hóa của ngươi nữa."
"Đối với ngươi, ta không có bất kỳ công cụ. . . . . ." Long Phù Nguyệt ấp úng nói.
Một thanh đao nhỏ sáng như tuyết ném vào dưới chân của nàng: "Đi thôi. Cho ngươi nửa canh giờ, có thể dung hết sức lực cắt được bao nhiêu thịt sói có thể mang theo."
Long Phù Nguyệt lúc này cũng không dám hỏi lại những lời khác, cuống quít nghiêng ngả lảo đảo lại chạy ngược trở lại, liều mạng đi cắt thịt sói. Tiểu hồ ly ở bên cạnh sôi nổi , thỉnh thoảng lại chỉ điểm nàng: "Thịt sói thô cứng, mấy chỗ khác ăn không ngon, hay lóc thịt trên bụng nó đi. Nơi đó mềm một chút."
Lúc Long Phù Nguyệt còn ở hiện đại, ngay cả con gà cũng không dám chạm đến, nhưng bây giờ lại giống như tên đồ tể, từng dao lóc thịt sói xuống.
Nàng e sợ cho người nọ lại đột nhiên bỏ mình lại, cho nên cắt được vài đao, liền không nhịn được ngẩng đầu nhìn xem. Người nọ lạnh lùng đứng ở nơi đó, áo bào trắng tung bay, tóc đen bay lượn, tựa hồ tùy thời đều có thể theo gió mà đi.
Thật vất vả cắt hơn mười cân thịt sói, nàng bỗng dưng buồn bức. Buổi tối thì không sao, thời tiết đông lạnh chết người, thịt đương nhiên sẽ không hư, nhưng ban ngày làm sao bây giờ? Còn những miếng thịt này thì làm sao mang theo? Không lẽ ôm vào lòng?
Người nọ vẫn đưa lưng về phía nàng, lại tựa hồ như nhìn ra nghi ngờ của nàng, lại lạnh lùng nói một câu: "Nhóm lửa. Lóc da sói."
"Nhóm lửa?" Long Phù Nguyệt ngẩn ngơ: "Nơi đó có củi đốt?"
Người nọ thản nhiên nói: "Bên trái ngươi khoảng một trăm bước có một cây xương rồng gai chết héo, ngươi đi chặt một ít."
Long Phù Nguyệt lúc này dị thường ngoan ngoãn, biết không phải là thời điểm ương bướng, tuyệt không dám làm trái lời của hắn. Cũng bất chấp chân đau, chạy như bay đi tìm cây xương rồng kia .
Cây xương rồng héo trên sa mạc tuy đã chết nhưng những gai nhọn của nó vẫn tua tủa, Long Phù Nguyệt vừa rồi không có công cụ nào nhọn, khác, chỉ có thể dung cây đao nhỏ này để cắt. Nhưng cây xương rồng kia lại thật dai, cắt hơn mười đao vẫn không thể hạ được một cây nào.
Hai tay của nàng nhanh chóng bị gai xương rồng đâm nát máu chảy đầm đià đau toàn tâm, tiểu hồ ly ở bên cạnh nhìn nàng, đau lòng không chịu nổi. Nhưng vào lúc này, thực sự nó không thể giúp được gì. Chỉ có thể nhìn những vết thương, giúp nàng liếm liếm miệng vết thương. . . . . .
Thật vất vả cắt một đống lớn, Long Phù Nguyệt mệt gần đứt hơi. Nàng cắn răng lại chạy về phía trước, dung dao lột lớp da sói, đem thịt sói bao ở bên trong, ôm đến một ít xương rồng khô đến trước mặt.
Ánh mắt người kia lạnh lẽo nhìn nàng bận trước bận sau, không hề có chút ý tứ muốn hổ trợ. Tiểu hồ ly nổi giận, đôi mắt xanh biếc trợn trừng nhìn hắn: "Uy , ngươi là một đại nam nhân, một chút việc cũng không giúp? Ngươi thực sự muốn nhìn một nữ hài tử bận trước bận sau ?"
Nét lạnh nhạt hờ hững trong đôi mắt người kia hoàn toàn không có một tia xao động, thản nhiên nói: "Không ai ép nàng làm. Nàng có thể không làm."
"Hừ, tâm địa ngươi thực cứng rắn lạnh lùng. . . . . ."
Long Phù Nguyệt ôm tiểu hồ ly qua , ngăn cản nó tiếp tục lải nhải, nhìn thoáng qua người kia: "Đại sư huynh, ta không có công cụ nhóm lửa . . . . . ."
Cũng không thấy người nọ rat ay như thế nào, tay nhẹ phất một cái, một đạo ánh lửa bay qua. Ngay lập tức ngọn lửa cháy bùng lên.
"Ta cho ngươi thêm một canh giờ, đem những miếng thịt này hoàn toàn nướng chín."
"Nha. . . . . . Được rồi." Long Phù Nguyệt lúc này không cầu gì khác. Chỉ cần người này có thể mang nàng cùng đi, muốn nàng làm cái gì cũng được. May mắn nàng cùng Nam Vực Quỷ Y học võ hai năm, cũng học được một ít kĩ thuật đốt lửa nướng thịt. Đương nhiên chuyện này cũng không làm khó được nàng.
"Đùng" một tiếng, ngọn lửa cắn nuốt củi khô, phát ra tiếng vang giòn, bốc lên từng trận khói nhẹ, Long Phù Nguyệt ngồi ở bên cạnh đống lửa, dùng một cành cây góc thô to xiên qua mấy miếng thịt sói, chậm rãi đưa lên ngọn lửa nướng.
"Ba !" Một bao muối ăn ném ở bên người Long Phù Nguyệt.
"Ướp chút muối vào, thịt không dễ dàng bị hư. . . . . ." Người nọ lại phân phó một câu.
Một canh giờ rất nhanh đã trôi qua rồi. Cuối cùng Long Phù Nguyệt cũng đã nướng xong hơn mười cân thịt sói, đem mọi thứ gói gọn gang vào bên trong miếng da sói…..
Long Phù Nguyệt mang túi thịt sói này trên lưng lặng lẽ đi theo phía sau lưng của người nọ, tiếp tục cuộc hành trình.
Bước chân của người nọ đi cực nhanh, Long Phù Nguyệt gần như sử dụng tất cả khí lực, mới miễn cưỡng có thể đuổi kịp hắn.
Mặt trời lại từ từ dâng cao. Độ ấm trên sa mạc nhanh chóng tăng lên, mặc