ra cái màng này có phải tốt hơn không?”
Tiểu hồ ly cũng không thèm nhìn nàng, hai mắt xanh gắt gao nhìn chằm chằm đám sói, ở chóp mũi chảy ra mồ hôi.
Long Phù Nguyệt sửng sờ một chút, kìm lòng không được vươn tay trên người nó sờ loạn một chút, tiểu hồ ly thế nhưng lại chảy mồ hôi.
Hay là……duy trì cái này rất vất vả?
Long Phù Nguyệt không khỏi có một trận đau lòng. Nhưng mà, nàng cái gì cũng không thể làm, thanh kiếm trên người nàng cũng đã rớt mất. Nàng mặc dù có chút võ công, nhưng muốn nàng tay không đánh lại đám sói đúng là si tâm vọng tưởng (mơ cũng không làm được ^^)
Đám sói không phục, điên cuồng hướng phía Long Phù Nguyệt lao vào, tầng màng bảo hộ này chấn động không ngớt.
Đụng một hồi, thấy không có kết quả, chúng bắt đầu dùng ranh nanh cắn xé, tuy rằng chưa có kết quả, nhưng mồ hôi trên người tiểu hồ ly túa ra càng nhiều, thân thể nho nhỏ có chút run run.
Long Phù Nguyệt trong lòng chợt lạnh. Nàng biết tập tính của sói sa mạc. Một khi đã phát hiện miếng ăn, dù phải truy kích mấy trăm dặm, chưa ăn được, chúng sẽ không chịu bỏ cuộc.
Lần này, nàng xem ra là thật sự chạy trời không khỏi nắng rồi! Sẽ chết trong miệng sói?
Nàng cắn răng một cái, sờ soạng tiểu hồ ly một phen: "Tiếp tục như vậy không phải là biện pháp. Ngươi nếu như có thể trốn liền chính mình trốn đi."
Tiểu hồ ly trên chóp mũi tất cả đều là mồ hôi, thân thể nho nhỏ run rẩy càng ngày càng lợi hại, cũng là không chịu lùi bước: "Không được! Ta nếu vứt bỏ chủ nhân một mình chạy trốn, sẽ làm đồng loại của ta chê cười !"
Lại qua ước chừng nửa canh giờ, trên người tiểu hồ ly da lông đã muốn chảy mồ hôi ướt đẫm, mà lớp màng kia cũng càng ngày càng mỏng, có nhiều lần, móng vuốt sói gần như muốn chạm đến da thịt Long Phù Nguyệt . Đám sói đem màng bảo hộ tiến tới tiến lui, nhìn tới xa xa, liền nhìn thấy như có một ‘ quả trứng một màu lam nhạt , bị đám sói cũng lăn qua lăn lại.
Long Phù Nguyệt biết chỉ trong khoảnh khắc kết giới sẽ bị sói công phá, cắn răng một cái, muốn mạnh mẽ phá vỡ kết giới, để cho tiểu hồ ly trước hết đào tẩu.
Chợt nghe xa xa có tiếng sáo vang lên. Làn điệu cực kỳ quái lạ. Như là biển cát gió nổi lên, hoặc như là có quái vật gì ô ô khóc nỉ non. . . . . .
Thanh âm này vừa mới nổi lên, đám sói bỗng nhiên đình chỉ tất cả động tác, hai lỗ tai dựng thẳng lên, trong đôi mắt xanh biếc toát ra sắc thái khủng bố.
Long Phù Nguyệt mừng rỡ, có thể thổi sáo, nhất định là người. Lúc này có thể nghe được thanh âm của người phát ra không thể nghi ngờ chính là Thiên Âm.
Nàng không tự chủ được kêu to: "Cứu mạng!"
Tiếng sáo mưu lược ngừng lại một chút, lại tiếp tục vang lên, lúc này tiếng sáo giống như sóng triều nổi lên từ biển rộng, một lớp hợp với một lớp.
Long Phù Nguyệt trong lòng rung động, mặt không khỏi lộ vẻ mỉm cười, nhẹ buông tay, tiểu hồ ly nhanh như chớp nhảy xuống đất. Kết giới nhất thời vỡ tan!
Mà tiểu hồ ly lại giật mình chưa tỉnh, ánh mắt híp lại , cái đầu nhỏ theo âm nhạc lắc lư trái phải.
Mà đám sói tựa hồ cũng quên mất mỹ thực trước mắt , hướng về nơi có tiếng sáo truyền đến mà chạy tới.
Long Phù Nguyệt toàn thân nhiệt huyết sôi trào, chỉ muốn hoa chân múa tay vui sướng lộn xộn một phen, mới vừa rồi thoải mái. Nàng vừa vung tay múa chân, lập tức giật mình, kiệt lực trấn định lại tâm thần, ngẩng đầu nhìn lên.
Liền thấy cách đó gần 40-50m, một người thân áo bào trắng. Cũng không biết là đến đây lúc nào. Bởi vì khoảng cách hơi xa, thấy không rõ khuôn mặt của hắn như thế nào, chỉ thấy hắn một đầu tóc đen theo gió nhẹ bay lượn.
Đám sói đều chạy vội tới trước mặt hắn, ngẩng lên đầu, theo tiếng sáo lắc đầu múa may điên cuồng. . . . . .
Tình cảnh này vô cùng quỷ dị, Long Phù Nguyệt gần như xem ngây người, nàng tuy rằng không biết người nọ là kẻ địch hay là bằng hữu, nhưng tối thiểu sẽ không táng thân trong bụng sói .
Nàng nhìn thấy trong đôi mắt của tiểu hồ ly cũng lộ ra sắc thái mê loạn , nhưng nó dù sao cũng là tiên hồ tu luyện thành tinh , cũng nhận thấy được không thể đối đầu, đầu nhỏ liều mạng lay động, giống như chỉ muốn thoát khỏi âm nhạc trói buộc,
Long Phù Nguyệt trong lòng vừa động, lấy tay bịt lỗ tai của nó, thân mình chấn động tiểu hồ ly, thế này mới chân chính tỉnh táo lại. Một đôi mắt xanh rờn nhìn Bạch y nhân kia, bỗng nhiên toát ra một tia sợ hãi, chui vào trong lòng Long Phù Nguyệt, hai lỗ tai nhỏ tự động khép kín, kề sát ở nơi đó, nhìn buồn cười nói không nên lời .
Nếu như không phải ở trong tình huống quỷ dị như vậy, Long Phù Nguyệt sẽ bật cười. Sờ sờ đầu tiểu hồ ly , trong mắt toát ra ôn nhu.
Nàng cùng tiểu hồ ly một lần này đồng sinh cộng tử như vậy, cảm tình tự nhiên gần lại rất nhiều.
Tiếng sáo kia càng ngày càng nhanh, đám sói hiện tại tựa như điên cuồng. Bỗng nhiên quay sang cắn xé nhau, máu tươi phun tung toé, tiếng tru thảm thiết cùng tiếng cắn xé tiếng vang thành một mảnh, trong một mảnh hỗn loạn, cũng không lấn át được tiếng sáo kia lượn lờ .
Không đến một lúc sau, đám sói, con chết con bị thương hầu như không còn khắp nơi trên cồn cát đều là thi thể sói nằm hỗn