Long Phù Nguyệt có loại hưng phấn gặp được cố hương, kìm lòng không được cầm tiểu hồ ly lên, sờ sờ lông của hắn: “Ngươi cũng đến từ Trung Quốc năm 2009?”
Tiểu hồ ly lắc lắc đầu: “Không phải, ta đến từ triều Minh, vốn ta có một kiếp nạn, cần một vị thần tiên Hồ Tộc của ta hóa giải, mà cũng không biết hắn làm sao lại xuyên đến hiện đại. Cha ta thật vất vả mới tìm được một gia tộc khu ma sư (Pháp sư), gia tộc hắn có một loại bàn luân hồi gì đó có thể xuyên qua thời không, cha ta khẩn cầu mãi mới được một cái, để ta xuyên qua tìm vị hồ tiên tổ tông kia, nhưng không biết sao lại xuất hiện sai lầm, ta lại xuyên qua nơi này. Bàn luân hồi kia ta cũng đã đánh mất, cho nên ta không trở về được……..”
Tiểu hồ ly nói đến đây có chút thương tâm.
Long Phù Nguyệt vỗ vỗ đầu nó: “Không cần đau lòng, mọi sự đều có số mệnh, nếu ngươi đã xuyên qua nơi này, có thể hóa giải được một chút đạo kiếp của ngươi. Tốt lắm, chúng ta đi, ra khỏi nơi quỹ quái này tính sau.”
Tiểu hồ ly nhìn nhìn trời: “Được rồi, bây giờ chúng ta tìm phương hướng đi, bây giờ là buổi chiều, mặt trời ở hướng tây. vậy chúng ta ngược mặt trời đi hướng đông xem một chút.”
Đến lúc này, chỉ có thể dựa vào vận may, có lẽ cón có một con đường sống.
Mỗi người một bước, đi về hướng đông.
Tiểu hồ ly coi như cũng có chút tài lẻ, chỉ cần không phải ăn vào bụng nó đều có thể biến ra được, một cành Hồ Dương bị gãy nó biến thành một cây dù, tuy rằng cây dù nặng muốn chết, nhưng tốt xấu cũng có thể che nắng được.
Đã đi hai canh giờ, Long Phù Nguyệt chỉ cảm thấy cố họng có thể phun ra lửa, khắp nơi đều mờ mịt, nửa cái ốc đảo cũng nhìn không thấy.
Long Phù Nguyệt hai chân lảo đảo, mỗi bước đều nặng nghìn cân. Đến tận bây giờ nàng cũng không nhìn thấy một chút hi vong sống sót……..
Lại thêm một đêm tối, bầu trời sao sáng lập lòe nhấp nháy, ở trong mắt Long Phù Nguyệt, tất cả đều là nước mưa, ánh trăng ở sa mạc so với nơi khác cũng tròn hơn, nhìn giống cái bánh nướng, nàng hận không thể đi đến đó cắn hai miếng……
Ban đêm đương nhiên không có mặt trời chỉ đường, cũng may tiểu hồ ly biết được sao Bắc Đẩu, căn cứ vào vị trí sao Bắc Đẩu, cuối cũng cũng may là chưa đi sai phương hướng.
Lại đi thêm hai canh giờ, Long Phù Nguyệt rốt cuộc đi không nổi, gục trên nền cát, thì thào nói một câu: “Nghĩ ngơi một chút đi, ta mệt chết đi được!”
Tiểu hồ ly nhìn nàng, gật gật đầu, tìm một nơi cản gió ngồi xuống nghĩ ngơi.
Cái khô nóng của ban ngày đã hoàn toàn biến mất, đêm lạnh như nước, Long Phù Nguyệt quần áo đơn bạc, lại vừa mệt vừa khát vừa đói, run lên vì lạnh, tiểu hồ ly không nói hai lời, nhày vào trong ngực nàng, thân thể nó giống như cái ấm lô nho nhỏ, ôm nó một hồi, Long Phù Nguyệt cuối cùng cũng hết run.
Chỉ là cảm giác khát khô cổ chưa giảm xuống, môi của nàng sớm khô nứt, giờ phút này ngay cả lưỡi cũng có cảm giác khô nứt, bây giờ nàng một câu cũng lười nói.
Chỉ là cảm giác khát khô cổ chưa giảm xuống, môi của nàng sớm đã khô nứt, giờ phút này ngay cả lưỡi cũng có cảm giác khô nứt, bây giờ nàng một câu cũng lười nói. Nhưng nhất định vẫn phải nói: “Ngươi…có thể biến ra miếng vải che mưa không?”
Tiểu Hồ Ly mệt mỏi buông móng vuốt run run, gật gật đầu, dùng móng vuốt bấm lên tảng đá, miệng phun ra vài câu chú ngữ, tảng đá kia liền biến thành một tấm vải che mưa.
Long Phù Nguyệt hai mắt sáng lên, trên mặt đất đào một cái hố nhỏ, đem vải che mưa trải bên trong, rồi lại đem mặt trên vải che mưa đặt trên vài tảng đá.
Làm xong xuôi, nàng gần như mất hết sức lực, ôm lấy tiểu hồ ly, mơ mơ màng màng ngủ.
Lúc nữa đêm, nàng bị tiểu hồ ly cắn tỉnh, miễn cưỡng mở mắt nhìn lên, giữa đống vải che mưa có một chỗ lõm đầy nước, cò vài giọt sương còn đang lăn xuống dưới.
Long Phù Nguyệt hoan hô một tiếng, ở miếng vải che mưa uống vài ngụm, chợt nhớ tới tiểu hồ ly, vẫy vẫy tay: “Ngươi cũng uống một ít đi.”
Tiểu hồ ly lắc lắc đầu: “Ta là hồ ly đại tiên, một tháng không ăn không uống cũng không khổ sở lắm. Không giống phàm nhân như ngươi, tự mình uống đi.”
Long Phù Nguyệt nhìn kỹ nó một chút, nhìn nó quả thực không giống bộ dạng khô cạn. Lập tức không khách khí, uống thêm mấy ngụm…..
Tiểu hồ ly quay thân mình, len lén mấp máy miệng, nó một tháng không ăn không uống cũng không chêt, nhưng sẽ khát. Khó khăn lắm mới có một chút nước, một người uống không đủ, nó làm sao có thể tranh giành cùng nàng? ( NN: tiểu hồ ly ngoan, thơm một cái >X< )
Long Phù Nguyệt đã uống vài ngụm nước, nhân tiện nói: “Tiểu hồ ly, ngươi vẫn là nên uống một chút đi……” Vừa ngẩng đầu lên, chợt thấy hai mắt tiểu hồ ly mở to căng tròn, đôi tai mẫn cảm dựng lên, như nghe được động tĩnh gì.
“Làm sao vậy?” Long Phù Nguyệt xem vẻ mặt nó trịnh trọng, trong lòng trầm xuống “Nghe được tiếng động gì rồi?Có phải là tiếng bước chân người đến hay không?Có người đến đây?” Nói đến đây nàng không tư giác có chút hưng phấn.
“Không đúng, không phải tiếng bước chân người!....hình như là đàn sói!”
Tiểu Nguyệt Nguyệt
“Đàn sói?” Long Phù Nguyệt suýt nữa bị dọa ngất đi.
Nàng xem không ít sách nói về nguy hiểm trên sa