mạc, đương nhiên cũng biết trong sa mạc đụng phải sói là loại kết quả nào.
Trong sa mạc đều là sói hoang, cũng là giống sói hung tàn nhất! Cắn người một phát xương cốt đều không còn!
Long Phù Nguyệt sắc mặt trắng bệch, run giọng hỏi: “Đàn sói? Chúng đi hướng nào?”
Tiểu hồ ly cũng rất khẩn trương, vừa nghe xong, bỗng nhiên nhảy dựng lên “Chúng là hướng bên này đi tới!”
Lại nhìn vết thương trên người Long Phù Nguyệt, bộ dạng giống như bừng tỉnh đại ngộ “Ta biết rồi! Là do máu trên người ngươi thu hút bọn chúng đến đây!”
Long Phù Nguyệt trên người có vài vết thương, cũng may vết thương không sau, máu cũng không nhiều. Lại không nghĩ rằng chỉ có ít máu cũng hấp dẫn chúng đến đây.
Tiểu hồ ly đã muốn nhảy dựng: “Hiện tại chạy trốn đã không kịp, chỉ có thể đánh cuộc một lần! Ngươi mau ngồi xuống, trăm ngàn lần không nên cử động, ta biến ngươi thành tảng đá, có thể tránh một kiếp.”
Lúc này ở xa đã nghe được ù ù của vô số động vật bốn chân. Tiểu hồ ly không dám chậm trễ, móng vuốt khẽ điểm, đem đống vải che mưa kia biến lại thành tảng đá, nhanh chóng vây quanh Long Phù Nguyệt bao nàng lại, một đạo ánh sáng xanh nhạt hiện lên, không thấy Long Phù Nguyệt đâu nữa, chỉ là nơi nàng vừa đứng xuất hiện một tảng đá lớn.
Thân thể Tiểu hồ ly cũng lắc lư biến thành một tảng đá nhỏ, cùng tảng đá lớn của Long Phù Nguyệt đặt song song một chỗ.
“Một lát nữa bầy sói đến đây, chỉ cần nó không cắn ngươi, ngươi không được cử động! Bằng không phép thuật của ta liền bị phá!”
Đến lúc này, Long Phù Nguyệt cũng chỉ biết để mặc số phận.
Dưới ánh trăng, xa xa cát vàng cuồn cuộn, hướng bên này chạy tới. Quả nhiên là đàn sói!
Có đến khoảng trăm con, giống như một đám mây màu xám, như gió lốc đánh tới. Đây đúng là sói hoang, nói chúng nó thực gầy cũng không thể diễn tả hết thực tế, phải dùng ba chữ “Da bọc xương” mới hình dung hết được.
Trong mắt mỗi con sói đều là đói khát, chúng nó giống như cơn lốc chạy vội đến trước mặt, bỗng nhiên trong bấy sói truyền đến tiếng tru lên, khàn khàn cực kỳ khó nghe, giống như đã ăn rất nhiều cát.
Tiểu Nguyệt Nguyệt
Bầy sói bỗng nhiên dừng lại cước bộ, nhìn trọn bốn phía cồn cát.
Trong đêm tối, ánh mắt chúng giống như là quỷ lửa, thỉnh thoảng ở miệng chúng còn có nước miếng chảy xuống, cái loại mùi đặc trưng của đám sói bay vào trong mũi, gần như muốn làm Long Phù Nguyệt ngất đi.
Tuy rằng tim đập như nổi trống, nàng cũng không dám cử động, chỉ mong đám sói này tìm thấy con mồi khác nhanh chóng rời đi.
Đám sói này không tìm được người, có chút buồn bực, thế những vẫn không chịu rời đi.
Dùng cái mũi ngửi ngửi, có mấy con sói còn thong thả đến phía trước chỗ tảng đá mà Long Phù Nguyêt biến thành.
Mấy con sói vây quanh nàng đi dạo một vòng, có một con sói thậm chí còn đến trước mặt nàng ngửi một chút. Long Phù Nguyệt liều chết mới giữ cho nàng không run lên, hơi thở hôi thối từ miệng con sói trước mặt nàng từng đợt biến thành máu đen.
“Không nên cử động, trăm ngàn lần đừng cử động!” Thanh âm của tiểu hồ ly truyền đến tai nàng.
Long Phù Nguyệt biết nó đang dùng cái gọi là tâm linh trao đổi để nói chuyện với nàng.
Mấy con sói tựa hồ cảm thấy tảng đá sao lại có hơi thở của con người. Cứ đảo quanh “Tảng đá lớn” không chịu rời đi.
Có một con sói ở trên người Long Phù Nguyệt ngửi ngửi, nước miếng ở đầu lưỡi vừa đỏ vừa dài của nó rơi xuống. Có vài giọt rớt trên người nàng.
Long Phù Nguyệt chỉ cảm thấy tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, thân mình cứng ngắc như đầu gỗ, hai chân nhũn ra, muốn ngã lên nền cát.
Có một con sói bỗng nhiên vươn chân trước gẫy gẫy tảng đá, móng vuốt của nó cực kì sắc bén, làm rách quần áo Long Phù Nguyệt, còn xước một đường trên cánh tay nàng, máu tươi chậm rãi chảy xuống…..
Con sói kia tựa hồ không nghĩ hòn đá lại chảy máu, ngẩn ra, nhưng máu tươi khơi lên sự điên cuồng của nó, nó bỗng mở rộng miêng, hướng “tảng đá to” cắn xuống!
Long Phù Nguyệt cực kỳ sợ hãi, nó là muốn cắn cánh tay nàng, nếu như để nó cắn thực, cánh tay coi như phế đi!
Rốt cuộc bất chấp tất cả, né tránh, con sói liền cắn trúng không khí. Nhưng nàng vừa động, cũng liền hiện ra thân hình!
Đám sói sững sờ một chút, bỗng nhiên tru lên, có mấy con sói như lốc xoáy bổ nhào về phía trước.
Chúng nó còn chưa đến trước mặt Long Phù Nguyệt, tảng đá nhỏ bên cạnh nàng lăn một vòng biến lại thành tiểu hồ ly, tiểu hồ ly bổ nhào vào lòng Long Phù Nguyệt, một đạo ánh sáng xanh nhạt hiện ra, tạo thành một tầng màng bảo hộ xung quanh thân nàng.
Vài con sói bổ nhào vào bên người Long Phù Nguyệt, đụng phải tầng bảo hộ kia, đều bị đẩy lùi ra xa.
Phốc cái ngã xuống đất, tiếp theo nhảy dựng lên, kinh nghi (kinh ngạc + nghi ngờ) nhìn bọn họ.
Thấy món ngon trước mắt, đám sói làm sao có thể buông tha, giương to miệng mà cắn tới!
Nhưng không có ngoại lệ, đều bị tầng bảo vệ kia đẩy lùi về.
Long Phù Nguyệt nhìn thấy bọn chúng không thể chạm vào người nàng, hơi hơi thở dài nhẹ nhõm, nhìn thoáng qua tiểu hồ ly: “Không nghĩ tới ngươi còn một chiêu này, sớm biết như thế, chúng ta không cần biến thành tảng đá, sớm tạo