ũng là bởi vì lúc anh ta nấu cơm toát ra vẻ đẹp không nhịn được,
cho nên hôn một cái rồi sờ một chút thôi.”
“Ah, bởi vì lúc anh ta nấu cơm nhìn rất đẹp trai, không nhịn được mà đùa giỡn. . . . . .” Tống Lương Thần ranh mãnh nhìn Hứa Tử Ngư, Hứa Tử Ngư cũng giật mình, cảm
thấy có chút không đúng lắm, vội vàng đổi lời mà nói: “Ah, cậu đừng suy
nghĩ nhiều, mình đối với cậu không có cái gì đặc biệt kia đâu. . . . .
.”
Lúc này giải thích hiển nhiên đã chậm.
Vừa nãy Tống
Lương Thần dở khóc dở cười vào phòng của cô để hỏi thăm đoạn tiểu thuyết vừa rồi, bây giờ anh mới chú ý tới, người phụ nữ trước mặt đang mặc một bộ đồ ngủ không tay, cả người đang tỏa ra hương thơm ngào ngạt, khiến
cho người khác cảm thấy rất muốn ăn.
“Ah, cậu ngàn vạn lần đừng
hiểu lầm nha.” Hứa Tử Ngư vừa nói vừa lui về phía sau, lại bị hai tay
của Tống Lương Thần thuận thế làm một vòng vây ở trên mặt tường, đùa
giỡn nói: “Lần sau lúc nấu cơm, nếu như Tiểu Ngư muốn đùa giỡn mình,
mình đây cũng rất vui lòng mà phối hợp.” (diepdiep: chết mất thôi…)
Hứa Tử Ngư nuốt nước miếng ‘ực’ một cái, vội vàng khách sáo nói: “Không nên khách sáo quá.”
“Hay là trao đổi đi, hiện tại mình muốn đùa giỡn cậu một chút, cũng làm phiền cậu phối hợp một chút nhé.”
Cô còn chưa kịp trả lời liền bị người đàn ông trước mặt bế lên, thận trọng đặt cô lên giường. Sau đó hai tay của anh vòng ra sau gối đầu của cô,
anh khom lưng nhìn cô rồi cười. Tim của Hứa Tử Ngư nhảy loạn xạ, dường
như sắp nhảy ra khỏi lồng ngực rồi, cô dùng đôi mắt vô tội nhìn Tống
Lương Thần, trìu mến giống như động vật nhỏ vậy.
Tống Lương Thần
nhìn da thịt trắng nõn của cô đang dần dần đỏ lên, dáng vẻ có chút xấu
hổ lại có chút sợ, anh mỉm cười cúi đầu hôn lên cái trán của cô. Lần
trước do cô uống quá nhiều, cho nên bộ dạng của cô hoàn toàn giống một
con mèo say, liều mạng mà níu lấy, nhưng bây giờ thật rất biết điều.
Hai tay của Hứa Tử Ngư còn đang nắm lấy bờ vai của anh, thấy anh cúi đầu
xuống cho nên hai mắt của cô liền nhắm lại, hoàn toàn không có chút khí
phách giống như nữ nhân vật chính ở trong truyện gì cả. Lúc hôn lên
trán, lông mi của cô không khống chế được mà lay động, khiến cho tim của Tống Lương Thần đều mềm nhũn.
“Đừng sợ.” Giọng của anh có chút
khàn khàn nói, sau đó liền cúi người hôn lên môi của cô. Chỉ là một cái
hôn nhẹ nhàng, nhưng lại khiến cho toàn thân của cô nóng lên giống như
đang bị lửa đốt vậy.
“Tống Lương Thần. . . . . .” Như sấm vang
bên tai, ngón tay cô run rẩy, ai có thể nói cho cô biết lúc này cô nên
làm thế nào không?
Môi của Tống Lương Thần lướt qua lông mi của cô, chóp mũi, gương mặt, cuối cùng quay lại cánh môi đỏ đó.
Dường như anh cũng không có nóng lòng hôn cô, chỉ là trầm ổn hô hấp, đôi môi
của anh nhẹ nhàng chạm vào môi cô. Hơi thở của Hứa Tử Ngư và hơi thở của anh như hòa vào nhau, cảm giác như mình sắp bị căng thẳng đến chết rồi, rốt cuộc cô cũng không nhịn được mà mở mắt ra, lại thấy anh đang đưa
đầu lưỡi của mình ra nhẹ nhàng liếm môi của cô. Nhẹ nhàng, từng miếng
từng miếng chạm vào, không có lý do để cho cô sinh ra cảm giác hạnh phúc khi được bảo hộ.
“Há miệng.” Anh dịu dàng nói với cô.
“Mình. . . . . . Không biết. . . . . .” Cô viết tiểu thuyết viết được rất là
hình tượng, nhưng trên thực tế đó chỉ là lý luận suông. Cho nên miệng ở
đâu, hôn như thế nào?
Tống Lương Thần hài lòng híp mắt: “Làm được rất tốt.” Dứt lời, đầu lưỡi của anh tiến vào miệng của cô, nhẹ nhàng
chạm đến đầu lưỡi đang xấu hổ của cô. Đầu cô ong ong, toàn thân cô giống như đang bị tan chảy vậy. Không phải như thế, lần trước mặc dù cũng có
hôn môi chạm lưỡi, nhưng lại không giống như hiện tại nha. . . . . .
Thật nguy hiểm.
Tống Lương Thần lấy một tay đỡ lấy mặt của cô, đầu lưỡi của anh tiến vào sâu hơn một chút.
Lần thứ năm, anh và cô hôn nhau lần thứ năm.
Lần đầu tiên là bọn họ uống quá nhiều, anh nói mình còn chưa có yêu qua ai, Hứa Tử Ngư bĩu môi “Bẹp” một cái hôn lên môi của anh, mà nói: “Đây còn
không phải là đơn giản sao, nụ hôn đầu đời của cậu đã thuộc về mình
rồi.” Sau đó lại phát sinh ra những chuyện kia, mà cô đã quên mất.
Lần thứ hai là ở trên xe, sau khi anh biết cô mang thai đứa bé là của anh,
anh hôn cô đến nỗi nước mắt cũng chảy vào trong miệng cô.
Lần thứ ba là ở nhà bị cô trêu tức, cô nói không quan tâm, anh hôn cô mặt đỏ tới mang tai.
Lần thứ tư là ở trên giường nhỏ của cô, anh ngậm một quả nho trêu chọc cô đến chóng mặt.
Lần thứ năm là hiện tại, kỹ thuật của anh càng thêm tăng cao, bằng hô hấp
thôi cũng đã khiến cho nhịp tim của cô nhảy loạn, có vẻ giống như cô
đang tranh giành không khí với anh vậy.
Hứa Tử Ngư chợt nhớ ra,
cô nhớ rõ ràng mỗi một lần anh hôn cô đều có một cảm giác khác nhau, hơn nữa cô cũng cảm thấy kỹ thuật hôn càng ngày càng tiến bộ hơn, đây đây
đây, hơi ngổn ngang . . . Có phải hay không. . . . . .
“Nghĩ gì
thế?” Tống Lương Thần nhìn thẳng vào mắt của cô, giọng nói trầm thấp
hỏi. Có phải không vậy, ngay cả nói chuyện cũng hấp dẫn như vậy. . . . . .
“Mình đang suy nghĩ, lần sau khi viết đ