g không?” Nhan San San cầm lấy trái hồng cắn một cái, sau đó dùng môi đưa đến mớm cho hắn.
Lục Minh Triêu lập tức dùng miệng nhận lấy, liên tục nhấm nuốt, cảm thấy
trái hồng này ngọt ngào vô cùng, khó quên nhất từ khi sinh ra đến giờ.
Bây giờ, mắt hắn chỉ nhìn thấy được đôi môi anh đào mê người của nương tử
đang đưa tới miếng hồng, miệng hắn chỉ biết nhận lấy mỹ vị nhân gian
này, sợ rằng đây chỉ là mộng tưởng hão huyền, bởi vì hắn đã chìm đắm vào sâu trong giấc mộng đến không nói ra lời được rồi.
Trời ạ! Ông trời ạ, đừng làm cho hắn tỉnh mộng ngay lúc này!
“Minh Triêu, ngươi yêu ta không?”
Thích, thích, hắn gật đầu như bằm tỏi!
“Vậy ngươi tuyệt đối không làm chuyện mà ta không thích chứ?”
Không, nhất định không, hắn gật đầu như bằm tỏi!
“Ngươi nói ngươi yêu ta đi.” Lại mớm cho hắn thêm một lần, nàng dường như vô
tình xẹt qua môi hắn, làm cho cả người Lục Minh Triêu chấn động.”Nói
đi!”
“San… San, ta, ta thật yêu, thật yêu… Ngươi!” Giấc mộng thật đẹp, đến mức làm cho hắn cà lăm.
“Có thật không? Ngươi nói ngươi yêu ta à?” Nàng cười không ngớt hỏi.
“Ặc … Cảm giác thật … Nhưng ngươi nói vậy có ý gì?”
“Chúng ta là thanh mai trúc mã mà! Ngươi nói xem, ngươi yêu ta từ mấy tuổi?”
“Hình … Hình như là hồi mười mấy tuổi, chắc là 15, 16 gì đó!” Hắn không nhớ
là từ khi nào nữa, xem ra để ý nàng cũng là lúc hắn yêu nàng rồi.
“Mười mấy tuổi, muộn vậy sao?” Đáng chết! Nhẹ nhàng kéo lông mày lên cao, đắm đuối đưa tình, “Nói thêm một lần nữa!”
“Không, không phải, hình như là sớm hơn trước đó nữa.” Mộng đẹp, mộng đẹp, ngàn lần vạn lần đừng tan biến nhanh như thế.
“Tướng công, thật không?” Âm thanh dịu dàng động lòng người lập tức trở lại,
nàng thân mật mớm cho hắn thêm một miếng hồng ngọt.”Có phải từ khi biết
được sự tồn tại của ta, ngươi đã yêu ta rồi không?”
“Nương tử, hình như lúc ta biết ngươi thì chúng ta vẫn chưa hiểu thế sự là
gì.” Ba tuổi đã gặp được nàng, lại yêu phải một cô bé năm tuổi, hình như hơi bị khó!
“Ta nói, từ khi ngươi biết ta đã yêu ta rồi.”
“Chao ôi! Nương tử, ở cái tuổi đó …”
“Cái tuổi đó thì như thế nào ? Cái tuổi đó thì ngươi không thương ta sao ?
Cái tuổi đó thì ngươi chưa có tim chưa có phổi phải không ?” Nụ cười của Nhan San San biến mất, ngón tay đâm vào ngực hắn! “Vừa rồi chẳng phải
ngươi nói yêu ta lắm sao, đúng là không thật lòng chút nào!”
“Nương tử?” Thấy nàng bỗng nhiên đứng dậy, quăng nửa trái hồng còn lại cho hắn, Lục Minh Triêu kinh ngạc.
“Nếu không phải ngươi yêu ta từ nhỏ, vậy thì mọi chuyện coi như xong!” Điệu bộ nàng giống như tức giận rời khỏi.
“San San, ta, ta nhớ ra rồi, lần đầu tiên nhìn thấy ngươi hồi nhỏ, ta đã biết ta rất rất rất thích ngươi – - “
Không đợi hắn nói xong, giai nhân lập tức vui vẻ trở về lồng ngực của hắn.
Lục Minh Triêu tiếp tục hưởng thụ sự chăm sóc của nàng, đây quả là trái hồng ngọt nhất trên đời.
“Tướng công, chúng ta xác định lại thêm lần nữa đi, ” Nhan San San như mở cờ
trong bụng, dặn dò nói: “Nhớ rõ, từ giây phút ngươi gặp ta, ngươi đã yêu ta, không có ta ngươi không thể sống nổi, cả đời chỉ được thích một
mình ta, cho dù là nam hay nữ, ngươi cũng không được liếc nhìn, không
được gạt ta, không được giấu diếm ta bất cứ chuyện gì, nếu ngươi không
làm được sẽ bị nghèo bảy kiếp, thảm bảy kiếp, vô năng bảy kiếp, thất bại bảy kiếp, tổng cộng là ba mươi lăm kiếp, biết chưa?”
“Vâng, nương tử.”
Còn đang sững sờ nghe nàng bắn ra một đống nội dung, ái thê bỗng nhiên ôm
lấy gương mặt hắn, chăm chú dịu dàng nói, “Ba mươi lăm kiếp nha! Tướng
công, thê thảm lắm đó! Nếu ngươi đã nói rồi thì phải hoàn toàn tuân thủ
lời hứa với ta đó!”
Lục Minh Triêu mở tròn mắt, hắn hứa hẹn nhiều vậy từ khi nào?
“Minh Triêu…” Dịu dàng gọi tên hắn, sau đó hôn nhẹ lên, từ khóe môi bên trái
sang khóe môi bên phải, tiếp theo hôn nhẹ hôn, “Nhớ rõ, ai hỏi ngươi
cũng phải nói như vậy, chỉ được trả lời như thế, còn nữa, sau này không
cho ngươi ăn đồ của người khác!”
“Nương tử, trừ ngươi ra, ta đâu có ăn đồ của người khác!” Giỡn à, cho dù có
người nào thật sự làm giống nàng, hắn cũng không ăn nổi!
“Không có sao?” Nhan San San từ từ đứng dậy trong lòng hắn, cầm một trái bưởi
lên nói: “Nghe nói năm nào ngươi cũng ăn đồ của Chu Dục gửi đến?”
Tam hoàng tử! “Đây chỉ là nghi thức thôi mà!” Bất quá cũng chỉ là gắp cho
vài miếng thức ăn, San San nói cứ như là hắn và Chu Dục làm chuyện không thể để cho người ta biết vậy!
“Ta mặc kệ, từ nay về sau không được làm vậy nữa, nghi thức Trung thu năm nay phải khác.” Nửa cơ hội cũng không cho hắn có.
“San San, chuyện này có hơi khó khăn!” Lục Minh Triêu nhức đầu nói.
“Khó khăn!” Hừ! “Chỉ có thể là có cách hay không, chứ không có chuyện khó khăn!”
“Năm nay tương đối đặc biệt, trừ mấy cái nghi thức phân phát lễ vật ra, Tam hoàng còn muốn làm lễ truy điệu trong Lục phủ!”
“Truy điệu mà chạy đến Lục phủ sao!” Hoang đường thật, đang đùa giỡn cái xiếc khỉ gì?
“Bởi vì đời trước của Lục phủ và người hắn muốn truy điệu có liên quan đến nhau.”
“Đời trước của Lục phủ?” Nhan San San nhíu mày.”Ph