Thiếu tông chủ ăn miếng đầu tiên
trước, mọi người cũng đã quen rồi, hơn nữa Tam hoàng tử đến đây, cả Lục
gia đều thấy náo nhiệt hơn.” Lục Tu hăng hái nói, không để ý đến sắc mặt người kế bên càng lúc càng sa sầm.
“Thiếu tông chủ không từ chối?”
“Thiếu tông chủ còn có một chút ngượng ngùng nữa! Nhưng chuyện này xảy ra nhiều nên cũng dần quen rồi.”
“Thói quen?” Tốt lắm! Chu Dục, năm nay ngươi còn dám làm thế thì cứ chờ xem!
“Thiếu tông chủ.” Lục Tu vừa phát giác nụ cười của Thiếu phu nhân có chút âm hiểm thì thấy Lục Minh Triêu đi vào.
“San San, mau đến đây ăn thử mấy món ngon này đi!” Lục Minh Triêu vừa đi vào lập tức chào hỏi ái thê, hy vọng có thể làm lắng xuống sự tức giận của
nàng sau chuyện Hoa Cầu.
“Đúng ạ! Thiếu phu nhân, mấy trái cây cam bưởi này thật là ngon, tối nay lấy
ra làm canh chắc hẳn là ngon lắm.” Lệ Nhi cầm bưởi vào cam vừa rửa xong
nói.
“San San.” Thấy ái thê sa sầm mặt, Lục Minh Triêu bước lên phía trước cười nói.
“Đừng lấy đồ của nam nhân khác đưa cho ta ăn!”
Nam nhân khác?! “San… San San, đây là đồ của Tam hoàng tử đưa …. không phải là của nam nhân khác.” Lời nói này thật là nặng nề, giống như hắn có
gian tình với nam nhân khác vậy! “Có phải ngươi vẫn còn giận chuyện Hoa
Cầu không, ta thề sau này ta sẽ không lừa gạt ngươi nữa, nhưng chuyện
Hoa Cầu chết ta thật sự không biết!” Càng không có chuyện đào xác một
con vật vừa được chôn lên.
“Đúng vậy đúng vậy! Thiếu phu nhân, ta đã điều tra chuyện này rồi, là con chó do hạ nhân nuôi đào xác Hoa Cầu lên, sau đó bị Kiều Kiều lấy ra làm món đồ chơi, không hề liên quan đến Thiếu tông chủ!” Lục Tu cũng bận rộn
nói đỡ, nếu như tâm trạng của Thiếu phu nhân chuyển biến tốt, đôi vợ
chồng son này lại ngọt ngọt ngào ngào thì A Toàn, A Bình không cần phải
mò tiền đồng dưới mặt trời ngày ngày nữa.
Đôi mắt đẹp tiếp tục liếc nhìn Lục Minh Triêu.”Ngươi quan tâm đến cảm giác của ta lắm sao?”
“Phải nghĩ đến cảm giác của ngươi trước, sau đó mới tới bản thân ta.” San San chịu nói chuyện với hắn, có lẽ không còn giận chuyện hôm qua nữa.
“Thật sao?” Linh quang chợt lóe, Nhan San San mỉm cười.”Chuyện ta không vui, ngươi cũng không làm?”
“Dĩ nhiên!” Lục Minh Triêu gật đầu liên tục .
“Nhưng chuyện làm ta vui vẻ thì ngươi nhất định nghĩ cách thực hiện?”
Nét mặt Lục Minh Triêu sáng rỡ, nhìn thấy vậy, Nhan San San cũng không rầy rà cùng hắn nữa.
“Chuyện làm ta đau lòng, tức giận, ngươi sẽ không làm chứ?”
“San San, ngươi đau lòng, ngươi tức giận ta cũng thấy khó chịu, ta nhất định không làm!”
Lúm đồng tiền rạng rỡ lập tức xuất hiện, làm cho Lục Minh Triêu thất thần, nàng khéo léo luồn tay vào tay Lục Minh Triêu.
“San San…”
“Kêu ta là nương tử.”
“Dạ, nương tử.” Ái thê chợt biến chuyển làm cho Lục Minh Triêu vừa mừng vừa hoảng.
“Tướng công.” Nàng yêu kiều ngọt ngào đáp trả, cầm lấy dĩa cam, dĩa bưởi trên
tay Lệ Nhi đưa cho Lục Minh Triêu, “Tướng công, chúng ta đến Hồ Nham
Đình kín đáo nhất trong hoa viên ăn đi.”
Ái thê bất ngờ ngọt ngào làm cho Lục Minh Triêu không kịp phản ứng, lập tức bị lôi ra ngoài.
Lệ Nhi, Lục Tu đều sững sờ nhìn hai bóng lưng đi xa, một giây trước Thiếu
phu nhân vẫn còn nghiêm mặt, không để ý tới Thiếu tông chủ; một giây sau lập tức trở nên ngọt ngào, thân mật kéo tay trượng phu, gấp gáp bỏ ra
ngoài!
Không hổ là con gái của nhà tiên tri nổi tiếng giới võ lâm, được xưng là tiểu tiên tri, nhất cử nhất động đều đầy vẻ khó lường!
“Nương, nương tử…” Nuốt nước miếng xuống giúp cổ họng phát ra âm thanh, Lục
Minh Triêu khó khăn hỏi: “Thật sự … Thật sự muốn ăn sao?”
“Muốn, đương nhiên là muốn.” Âm thanh nhẹ bổng, cơ hồ là rất gần, rất gần với môi hắn.
“Được thì được, nhưng mà …” Lại tiếp tục nuốt nước miếng làm thanh thanh cổ
họng, cố giữ vững trấn định hỏi: “Như vậy làm sao … làm sao mà ăn?”
Nham Đình Lục phủ, nằm gần một hòn non bộ, dựa vào bên hồ, bên cạnh là khóm
cây rừng xum xuê, bia đá xây vòng bao bọc lại tạo cảnh chung quanh, từ
bên ngoài nhìn vào, tán cây rủ xuống che đi tiểu đình bên trong, không
dễ nhìn thấy, làm cho tiểu đình bên trong trở nên vừa kín đáo, vừa mát
mẻ; từ bên trong nhìn ra, lại có thể thấy được bao quát Lục gia.
Lục Minh Triêu trước giờ vốn yêu thích nơi này, bây giờ, dường như kiều thê của hắn lại càng yêu công dụng của nơi này hơn.
“Làm sao mà không ăn được chứ!”
Nhan San San giạng chân ngồi lên đùi Lục Minh Triêu, hai tay vòng qua cổ,
dính sát vào người hắn, đôi mắt lóng lánh như nước thầm kín ngắm nhìn,
đôi môi đỏ mọng nói nhỏ bên dưới môi hắn!
Lục Minh Triêu đã sớm bị nàng trêu chọc đến thất thần, lửa nóng đốt người,
nhưng lại không dám lỗ mãng, vất vả lắm San San mới chịu nói chuyện lại
với hắn, hắn không thể phá hỏng cơ hội lần này.
“Ngươi không thích ta ngồi lên đùi ngươi ăn sao?”
“Ngươi, ngươi muốn sao?” Không nghe lầm chứ!
“Là ngươi không muốn đó thôi!” Nước mắt đau lòng bắt đầu xuất hiện.
“Muốn, muốn, muốn.” Lục Minh Triêu khó khi gặp được tình huống như vậy.
“Minh Triêu, ta biết là cho dù ta có yêu cầu chuyện gì, ngươi cũng đồng ý
đún