Teya Salat
Này Những Phong Hoa Tuyết Nguyệt

Này Những Phong Hoa Tuyết Nguyệt

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323901

Bình chọn: 8.00/10/390 lượt.

.” Đem hết trách nhiệm đổ qua Thẩm Tấn.

Lúc này Thẩm Tấn mới chịu ngoảnh đầu lại: “Ai kêu cậu hồi đó cứ chạy đi mách tội người ta với cô giáo.”

Ngồi giữa nhìn hai đứa đùn đẩy qua lại, mẹ Tần Ương không khỏi lấy làm buồn

cười: “Con nít đúng là con nít, trước đây thấy mặt nhau cứ như chó gặp

mèo, hiện giờ không phải rất tốt sao? Nhà trẻ, tiểu học, trung học, đại

học, hai đứa đều chung một chỗ cả, coi như là có duyên phận với nhau.”

Thẩm Tấn chầm chậm gật đầu, chậm rãi nhích dần đến bên cạnh Tần Ương: “Con với Tần Tần đúng là duyên nợ rất sâu.”

Mẹ Tần Ương cũng cười nói: “Thế sau này Tần Tần nhà dì phải làm phiền con chăm sóc nhiều rồi.”

Thẩm Tấn ngay tức khắc gật đầu: “Đó là chuyện đương nhiên rồi ạ.”

Tần Ương chỉ cảm thấy người bên cạnh đột nhiên nắm lấy tay mình. Bàn tay

người nọ không hiểu sao nóng quá, khiến cậu có chút sợ hãi. Đặt quyển

album xuống bàn, Tần Ương ngước mặt nhìn lên, điều đầu tiên nhìn thấy

chính là nửa gương mặt nhìn nghiêng với những đường quen rất thân quen

của Thẩm Tấn.

Thẩm Tấn nói: “Dì à, giao Tần Tần cho con có được không?”

Cùng với câu nói, tay đột nhiên bị siết lấy.

“Ừ thì có cái gì đâu mà…” Khi ánh nhìn từ quyển album rơi xuống trên hai

bàn tay nắm chặt của hai cậu con trai, nụ cười vui vẻ trên mặt người phụ nữ cũng dần dần biến mất. Mười ngón lồng vào nhau, thân thiết như thế,

gương mặt đăm đăm hướng về phía mình, biểu tình nghiêm túc như thế.

Thằng bé này chẳng phải ngày thường vẫn giỏi nhất việc chọc cho người

khác cười vui, trên môi không lúc nào không thiếu vắng nụ cười hay sao?

Còn cả đứa con trai tính tình vốn đã ôn hòa từ bé của mình, chẳng biết

hùa theo ai bày trò nghịch ngợm bao giờ. “Hai đứa…”

Thẩm Tấn nhìn đăm đăm vào gương mặt ngơ ngác của bà, nhẹ giọng nói: “Dì à, giao Tần Tần cho con có được không?”

Dáng cười đông lại trên gương mặt, dần dần vỡ ra, sau khi rơi xuống liền lộ ra một biểu tình không sao tin được.

Ba Tần Ương còn đang bận rộn lo việc cơm nước ở dưới bếp, bỗng nhiên nhận

ra không khí náo nhiệt nơi phòng khách hồi lâu im lìm không chút động

tĩnh, không khỏi ngạc nhiên bước lên xem thử: “Sao thế? Chuyện gì xảy ra thế?”

Tần Ương muốn lên tiếng, nhưng Thẩm Tấn đã nhanh hơn.

Cậu chính tai nghe được người nọ nói rằng: “Dì, con thích Tần Ương, thật thích Tần Ương.”

Đến lúc này, đã không còn có thể lùi bước được nữa rồi.

………

Tần Ương hỏi Thẩm Tấn: “Sao lại nói với ba mẹ?”

Thẩm Tấn trả lời: “Bởi vì đằng ấy là con trai của họ, việc khó này, vai xấu này, đương nhiên phải do tôi đảm đương rồi.”

“Vì sao phải nói thế với ba mẹ?”

“Vì muốn thế thôi.”

“Cậu suy nghĩ bao lâu rồi?”

“Rất lâu rất lâu rồi.”

Sau một lúc lâu im lặng, mẹ Tần Ương cuối cùng cũng lên tiếng: “Việc này, để dì và chú con suy nghĩ lại đã.”

Tình cảnh hệt như những gì Tần Ương dự đoán từ trước, gian phòng khách chìm

trong một bầu không khí im lặng đầy áp lực, xấu hổ đến mức ngay cả ngẩng mặt lên nhìn ba mẹ, cậu cũng không thể. Việc đã đến nước này rồi, tất

cả chỉ còn trông vào quyết định cuối cùng từ hai bậc phụ huynh. Hai cậu

con trai về phòng, ngồi bên giường Tần Ương, lặng lẽ nói tiếp chuyện của riêng mình.

“Thẩm Tấn, có thể ba mẹ tôi sẽ không bao giờ cho phép hai chúng ta ở bên nhau.”

Thẩm Tấn đáp: “Tôi đây cũng chẳng quan tâm lắm.”

Tần Ương bảo: “Thẩm Tấn, sau khi tốt nghiệp đại học, chưa chắc gì chúng ta

sẽ kiếm được việc làm, biết đâu lại là hai kẻ thất nghiệp lang thang

khắp nơi.”

Thẩm Tấn đáp: “Nếu phải xuống trạm tàu điện ngầm xin cơm ngày hai bữa tôi cũng phải kéo đằng ấy theo.”

Tần Ương bảo: “Sinh lão bệnh tử chúng ta cũng không thể nào biết trước được.”

Thẩm Tấn đứng lên, từng bước đi đến gần Tần Ương: “Tần Ương, cho dù xảy ra việc gì đi nữa, tôi cũng không rời khỏi đằng ấy đâu.”

Tần Ương ngẩng đầu nhìn lên, nhận ra một nét cười mờ nhạt hiện ra trong ánh nhìn của người nọ: “Thẩm Tấn, sao tôi phải đi xin cơm với cậu chứ?”

Thẩm Tấn đáp lại bằng cách chậm rãi cúi người xuống, khiến cho hai gương mặt gần kề, đôi bên hầu như có thể cảm nhận được hơi thở của nhau: “Tần

Ương, cậu thừa nhận đi. Cậu cũng chẳng cách nào rời khỏi tôi được đâu.”

Chống hai tay xuống giường làm điểm tựa, khóe miệng Tần Ương khe khẽ cong lên: “Đằng ấy dựa vào đâu để nói như vậy?”

Thân thể ấm áp gần kề, Thẩm Tấn cứ từng chút một nghiêng người về phía trước tìm kiếm. Câu nói còn chưa dứt, Tần Ương đã ngã xuống khoảng giường sau lưng, gương mặt Thẩm Tấn ở ngay phía trên cậu, đôi mắt giam chặt cậu,

hơi thở quấn lấy cậu, khoảng cách chỉ còn là một cái gì đó rất tượng

trưng mà thôi: “Chi bằng để tôi nói cậu biết mặt cậu vì sao lại đỏ lên

như thế, còn nữa…”

Ngôn ngữ trong phút chốc bị nhốt kín giữa nụ hôn

chớm nở, đầu lưỡi nóng ấm như lửa đỏ, nhiệt độ chân thật và mãnh liệt,

chỉ cần chạm vào, toàn thân tan biến. Cách một lớp quần áo vẫn không

ngăn được khát khao trong lòng Thẩm Tấn, nụ hôn trượt từ môi xuống cổ,

dừng lại ở xương quai xanh, sau cùng đọng lại ở hai điểm hồng tươi trước ngực, lưu luyến không rời.

Khoang miệng ấm áp vây ủ hai đầu nhũ tiêm mẫn cảm, ma sá