Ring ring
Năm Tháng Là Đóa Hoa Hai Lần Nở

Năm Tháng Là Đóa Hoa Hai Lần Nở

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329630

Bình chọn: 8.5.00/10/963 lượt.

ho đến đâu vẫn là một con nhóc con thôi,

cậu cho rằng như vậy Tần Mạc sẽ nhìn cậu bằng cặp mắt khác xưa sao?”

Tôi không có gì mà phản kháng, sau một lúc lâu, mở

miệng nói: “Mình không muốn anh ta nhìn mình với cặp mắt khác xưa, mình chỉ

muốn khiêu vũ với anh ta một bài, mình đã chuẩn bị lâu như vậy… đã luyện tập

lâu như vậy…”

Cậu ta nhìn tôi không chuyển mắt hồi lâu, tay tiến vào

túi quần, ngẩng đầu nhìn trời: “Bánh Trứng, trước đây cậu còn qua lại với mình

cũng không như thế này. Khi đó cậu rất cao ngạo, như một nàng công chúa thật sự

vậy.”

Chúng tôi đi vào đại sảnh, vũ hội đã bắt đầu, trong

không khí có nhiều mùi hương dễ chịu, bị tiếng nhạc mượt mà bao phủ lấy. Tôi

tìm kiếm bóng dáng Tần Mạc trong đám người, lập tức đã tìm ra. Anh lười biếng

tựa vào cửa sổ, cùng người đẹp trước mặt nói chuyện phiếm, tôi không biết cô

gái này. Tôi lẩn vào trong đám người đến gần họ một chút, nghe thấy vài từ lạ

trong miệng cô gái thốt ra, kiến trúc sinh thái với tân thành thị chủ nghĩa cái

gì đó, một cái tôi cũng không hiểu, đành phải dọc theo đường cũ lui về, yên

lặng ngồi trong góc.

Tôi ngẩn người, âm nhạc thay đổi lại thay đổi, cảm

giác đã mất hồn rất lâu. Một đôi giày da xuất hiện trong tầm mắt, sự quen thuộc

làm cho tim gan tỳ phổi cùng nhau đẩy lên cô họng. Trong nháy mắt, âm thanh

trên đỉnh đầu vang lên: “Không lạnh sao?”

Chung quanh cực kỳ ồn ào, mà tôi lại chỉ nghe được

tiếng anh. Tôi ngẩng đầu, làm bộ tự nhiên trả lời: “Không lạnh.”

Anh cầm trong tay chiếc áo choàng, khẽ nhíu mày: “Thực

ra vẫn lạnh đúng không?” Tôi ngây ngô: “Không lạnh thật.” Trời đã vào thu,

nhưng mùa hạ chưa hoàn toàn khép cửa, tôi mặc chiếc váy đai đỏ, thực sự không

cảm thấy lạnh. Anh không để ý đến tôi, đem áo choàng khoác lên vai tôi nói:

“Trẻ con biết cái gì, thời tiết thế này em mặc ít như vậy, không lạnh mới là

lạ.”

Tôi hận nhất anh nói tôi là trẻ con, đang muốn phản

bác, nhìn thấy Trình Gia Mộc đến gần, tôi thầm nghĩ trong lòng người này đúng

là kỳ đà cản mũi. Tần Mặc kéo lấy tôi, cười với Trình Gia Mộc: “Cho tôi mượn

bạn gái cậu một lát.” Trình Gia Mộc còn chưa kịp định thần lại, tôi đã bị anh

kéo ra giữa sàn nhảy.

Anh ôm lấy thắt lưng tôi, trên người vẫn phảng phất mùi

rượu, Tôi lớn mật ôm lấy anh, nghĩ rằng đó là khát vọng rất lâu rồi. Anh dừng

lại mười giây, chậm rãi sửa đúng động tác của tôi: “Lạc Lạc, khiêu vũ không

phải như vậy, em ôm tôi như thế, tôi không có cách nào cử động nổi.”

Điệu nhảy tôi chuẩn bị không có công dụng. Tần Mạc dạy

tôi khiêu vũ khúc này, dạy ba bước phía trước, bốn bước sang ngang, tôi không

đi sai một bước. Ban đêm hôm đó ồn ào mà tôi chỉ nghe thấy tiếng tim mình đập.

Chúng tôi rời khỏi sàn nhảy, anh xoa xoa đầu tôi, lại lấy ra một chiếc kẹo mút,

đặt vào tay tôi khích lệ: “Nhảy không tồi.”

Anh không nhận ra điều gì từ cái ôm của tôi. Anh biết

tôi rất hồi hộp, lại nghĩ tôi vì học khiêu vũ mà hồi hộp như thế. Anh vẫn nghĩ

tôi là một cô bé mãi mãi không bao giờ nảy sinh tình cảm với anh, chăm sóc quan

tâm tôi. Tôi vẫn cho mình chỉ cần thế, chỉ cần thế là đủ, nhưng trải qua đêm

hôm nay, tôi sâu sắc phát hiện, thì ra mình muốn, không chỉ là một cái ôm. Nếu

có thể đem Tần Mạc làm của riêng, thật là tốt biết bao.

Tháng Mười Một, mỗi tối tôi đều ngồi đến nửa đêm, chẵn

hai tháng hoàn thành một chiếc khăn quàng cổ, làm quà Giáng Sinh cho anh.

Anh cầm chiếc khăn quàng cổ đan tỉ mỉ, mỉm cười nói:

“Tự mình đan?”

Tôi lắc đầu: “Mua ngoài hàng, vốn là năm mươi lăm

đồng, được giảm giá còn ba mười tám đồng năm hào.”

Anh tỏ vẻ kinh ngạc: “Chiếc khăn quàng cổ xấu thế này

mà giá đến ba mươi tám đồng năm hào sao?” Tôi không lấy gì mà đỡ nổi.

Anh tùy tiện lấy hai quả kiwi từ bàn trà đưa cho tôi.

Tôi nói: “Gì vậy?”

Anh thản nhiên: “Đáp lễ.”

“…”

Còn có rất nhiều việc. Tám năm trôi qua, tôi vẫn nhớ

rõ từng chi tiết khi tôi ở bên Tần Mạc. Tựa như đoạn trí nhớ này được làm thành

một cuốn phim nhựa, đặt ở trong đầu, vĩnh viễn không bao giờ hỏng.

Trình Gia Mộc nói: “Cậu tính vĩnh viễn không nói cho

anh ta hay tạm thời không nói, cậu như bây giờ quả thật tựa như định yêu đơn

phương cả đời ấy.”

Tôi nói: “A, nhìn xem. Như bây giờ rất tốt.”

Thực ra tôi luôn tự hỏi, nếu tôi nói cho anh biết tôi

thích anh, về sau anh không bao giờ thèm để ý đến tôi nữa thì sao? Tự thầm mến

trong lòng là được rồi.

Rốt cuộc ngay cả ông trời cũng không nhịn được, cho dù

tôi muốn “Bảo trì nguyên trạng”, thì rốt cuộc một ngày cũng có biến.

Đó là sinh nhật tôi năm mười tám tuổi, đúng kỳ nghỉ đông,

ngày Mười Bốn tháng Hai.

Ba mẹ đi nước ngoài công tác, không thể lập tức trở

về, đồng ý về nhà sẽ tặng cho tôi một món quà to. Chị họ học đại học và bạn

trai cũng đến bờ biển chơi, ở lại nhà chúng tôi. Chị họ nói, sinh nhật mười tám

tuổi là một ngày rất trọng đại, chúng ta có thể làm một bữa tiệc nhỏ tại nhà,

dù sao chú dì cũng không về, chúng ta sẽ chơi suốt đêm để chúc mừng.

Đề nghị này được tôi đồng ý, mọi người hùng hổ chuẩn

bị.

Đi nhà Tần Mạc gọi anh buổi tối đến cổ vũ, anh từ

quyển