Teya Salat
Nam Thần Biến Thành Cún

Nam Thần Biến Thành Cún

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326734

Bình chọn: 8.00/10/673 lượt.

mình mới phát hiện chuyện này.

Lúc ấy vô tình anh nghe được Thư Điềm đang tranh cãi cùng với một nữ

sinh khác, nội dung cuộc đối thoại là nữ sinh kia đang khuyên bảo Thư

Điềm không nên đồng ý hẹn hò với người đàn ông khác, mà lúc ấy Thư Điềm

trả lời thế này : “Cậu thích xen vào chuyện của người khác quá đấy, tôi

và Phương Cảnh Thâm chỉ là yêu đương chứ đâu phải kết hôn, cho dù kết

hôn cũng có thể ly hôn ấy chứ, dĩ nhiên tôi sẽ nắm bắt những cái tốt

hơn…”

Lời nói đã bất đồng thì không cần bàn bạc tiếp, đối với loại người tư tưởng phóng khoáng như Thư Điềm, chờ giá cao, quan niệm chỉ cần gặp được

người tốt hơn sẽ lập tức vứt bỏ đối phương, Phương Cảnh Thâm không thể

gật bừa, tuy rằng anh theo đuổi là dựa theo nguyên tắc mới lựa chọn cô

ta, nhưng nếu xác định quan hệ với một người thì sẽ không dòm ngó người

phụ nữ khác.

Bây giờ nhớ tới chuyện này, trong đầu Phương Cảnh Thâm đột nhiên lóe lên

một ý nghĩ, lẽ nào nữ sinh khuyên bảo Thư Điềm trước kia là… Tô Tiểu

Đường?

Ngày hôm sau, Tô Tiểu Đường mặc bộ đồ hôm qua mới mua vào người. Một bộ váy

màu nâu nhạt đơn giản mà thanh lịch, còn kèm theo một chiếc áo khoác

ngắn màu đen tuyền, vấn tóc thành một búi nhỏ ở sau đầu, kết hợp với một cái vương miện bằng thủy tinh đơn giản, vừa đủ cao quý lại mới lạ.

Tô Tiểu Đường soi gương, cảm thấy mắt thẩm mỹ của Phương Cảnh Thâm thật sự rất tốt, đang hài lòng thoả mãn chuẩn bị ra cửa thì Phương Cảnh Thâm ở

bên cạnh lên tiếng: [Có đồ trang điểm không?'>.

“Không…Không có, chỉ có phấn BB, cần trang điểm à? Tôi cũng không giỏi…” Tô Tiểu Đường gãi gãi đầu khó xử

[Không cần, che quầng thâm ở mắt đi một chút là được'> Phương Cảnh Thâm trả lời.

Ặc, suýt nữa thì quên mất tật xấu của Phương Cảnh Thâm là theo chủ nghĩa đã đẹp còn muốn đẹp hơn, bởi vì tối hôm qua làm thế nào cũng không ngủ

ngon được, lúc này dưới mắt cô có một tầng quầng thâm nhàn nhạt, vì làn

da của cô khá trắng cho nên vừa nhìn đã thấy rất rõ.

“À ừ, có phấn BB chắc là đủ rồi…” Tô Tiểu Đường vội trả lời, dùng phấn BB che một chút, quả nhiên tốt hơn chút ít.

Xong rồi lại giấu đầu hở đuôi mà giải thích một câu: “Tối hôm qua trước khi

đi ngủ, vô tình xem một bộ phim kinh dị, không sao ngủ được ha ha…”.

Phương Cảnh Thâm không vạch trần, ánh mắt thoáng dừng lại khi nhìn thấy một

túi giấy màu sắc lòe loẹt in hình cún con được đặt trên giường.

Tô Tiểu Đường nhìn theo ánh mắt của anh, lấy từ trong túi ra một chiếc

khăn quàng cổ, gãi gãi đầu nói: “Lúc đi ngang qua quầy hàng dành cho thú cưng nhìn thấy thứ này khá đẹp nên thuận tay mua, mua rồi mới nghĩ tới

hình như anh không quen mang nó…”.

Phương Cảnh Thâm hơi cúi thấp người : [Không sao, cái này không có ảnh hưởng'>.

Tô Tiểu Đường “thụ sủng nhược kinh”* mà nhìn anh, hơn nữa ngày mới xác

định anh đã đồng ý mang nó, vì thế rất vui vẻ mà quấn khăn lên cổ anh,

kích cỡ rất vừa, màu sắc cũng rất hợp, phía dưới khăn quàng cổ còn có

mấy cái chuông nhỏ màu trắng, thật sự rất là đáng yêu!

* Thụ sủng nhược kinh: Được nhận yêu thương mà vừa mừng vừa lo.

Hôm diễn ra hôn lễ, cô dâu chú rể đứng trong đại sảnh nhà hàng dáng vẻ tươi cười chào đón quan khách.

Mấy người bạn học cũ đang đứng trò chuyện, có người "Ồ" lên một tiếng, "Nhìn ai kìa, Tống tổng của chúng ta đến rồi!"

Một người phong độ ngời ngời nhẹ nhàng từ trên chiếc BMW mới toanh bước

xuống, trên người mặc một bộ âu phục đắt tiền, khoác tay một cô bạn gái

xinh đẹp như hoa, mỉm cười nói "Chúc mừng" .

Khương Hoa liếc mắt quan sát một lượt, vỗ vai anh ta, "Vài ngày không gặp tớ

suýt chút nữa là không nhận ra cậu luôn! Người anh em phát tài rồi nha!"

Vẻ mặt Tống Minh Huy điềm đạm lại thêm chút kiêu ngạo, không có một chút

biểu hiện đắc ý nào, bộ dáng đúng là có mấy phần phong thái của người

thuộc xã hội thượng lưu.

"Không phải vậy sao, nghe nói công ty của Tống tổng vừa mới thành lập liền

nhận được đơn đặt hàng lớn, làm ăn rất phát đạt!" Bên cạnh có người

ngưỡng mộ nói.

Tống Minh Huy cười cười, "Do vận khí tốt thôi, chỉ là kiếm được chút ít tiền!"

"Tống tổng khiêm tốn quá! Biệt thự ở Nam Uyển không phải ai cũng có thể mua

được! Cậu nói đây chỉ là món tiền nhỏ, chúng tôi làm đến chết cũng chưa

chắc kiếm được ngần ấy tiền..."

"Nhưng ngưỡng mộ nhất vẫn là một tên tiểu tử như cậu lại cưa đổ được một cô bạn gái xinh đẹp như vậy ha ha ha!"

Người có ánh mắt tinh tường đều biết Tống Minh Huy là dựa vào Lâm Tuyết để

leo cao, người nói lời này tuy rằng không có ác ý gì, nhưng người nói vô tình người nghe lại có ý, sắc mặt của Tống Minh Huy hơi ngây ra, nhưng

thoáng chốc liền khôi phục như thường, ôm người phụ nữ trong ngực, ánh

mắt thản nhiên nói: "Trong lúc tớ khó khăn nhất Tiểu Tuyết không rời bỏ

tớ, gặp được cô ấy là may mắn lớn nhất đời này của tớ!"

Lâm Tuyết hạnh phúc e thẹn, ngước mặt sùng bái nhìn anh ta, "Em đã sớm biết anh nhất định sẽ thành công! Em tin tưởng mắt nhìn người của mình!"

"Đừng bày ra bộ dạng như vậy, hai người các cậu tưởng bọn tớ mắt chó mù lòa

à, ân ái thế này không khéo sẽ nổi bật hơn cả cô dâu chú rể