hu Tử, kể lại tướng mạo của mẫu thân, muội muội và Tam thúc của ngươi nói cho Cổ tiên sinh và Trương tiên sinh đi.” Sau đó liền nằm xuống ghế dựa đặt sau bình phong, chợp mắt một chút. Bây giờ đã sắp hết giờ Hợi, mà hai canh giờ sau hắn phải đến giáo trường duyệt binh rồi tuyên thệ trước khi xuất quân dẹp loạn rồi! Trong lòng hắn nghĩ tới lời phải nói khi đứng trên điểm tướng đài ở giáo trường, ánh mắt rất nhanh đã có chút mông lung.
Chu Tử cẩn thận mô tả cho hai vị hoạ sĩ vẽ ra mấy bức chân dung, thấy đã rất giống rồi mới gật đầu, rồi hành lễ nói lời cảm tạ với Cổ tiên sinh và Trương tiên sinh.
Đúng lúc này, sau bình phong truyền đến giọng ngái ngủ của Triệu Trinh: “Đem bức họa giao cho Triệu Anh, sau khi đóng dấu thì bảo Khoái mã đưa đến các châu phủ, lệnh cho bọn họ cùng nhau tra xét, treo giải thưởng cực lớn!”
Trong thư phòng rất nhanh chỉ còn lại Chu Tử và Triệu Trinh đang nằm trên ghế dựa.
“Vương gia, đến phòng ngủ ngủ một chút đi!” Lúc Triệu Trinh đứng dậy, áo giáp trên người có chút va chạm phát ra tiếng “loảng xoảng”. Chu Tử tiến lên đỡ hắn, không biết như thế nào, sống mũi lại có chút cay cay, nàng hít mũi một cái rồi nói: “Ngay cả áo giáp cũng không kịp cởi, ngày mai còn phải dậy sớm như vậy, Hoàng thượng đây là xem ngài thành đội cứu hoả rồi a!”
Triệu Trinh dường như đang suy nghĩ gì đó, không nói gì, chỉ ôm Chu Tử, cả sức nặng toàn thân dựa lên người Chu Tử, sau đó cười nhẹ nói: “Không phải có ngươi chia sẻ giúp ta sao!”
“Không phải có ngươi chia sẻ giúp ta sao” — Chu Tử lập lại những lời này, cuối cùng trên mặt cũng hiện lên nụ cười chân thành đầu tiên của ngày hôm nay, còn mang theo chút làm nũng nói: “Nô tỳ có thể giúp ngài làm cái gì a? Giúp ngài tiêu tiền sao?”
Triệu Trinh nhìn nàng cười có chút ngây thơ đáng yêu, nhớ tới những đồ nội thất mới được sắp xếp trong phòng kia, trên mặt không tự chủ được mỉm cười — tốn tiền mua những thứ đồ ngổn ngang đó về, Aizz, sở thích của Chu Tử thật tình không dám khen tặng a!
Chu Tử nhìn thấy Triệu Trinh mỉm cười, trên mặt cũng có chút ửng đỏ: “Không hiểu làm sao! Nô tỳ nghĩ gỗ Trầm Hương và gỗ Hoa lê nghe đều là hương hương…”
“Ngươi muốn tiêu tiền như thế nào thì cứ tiêu, ta có bạc a!” Đi đến cửa phòng ngủ, Triệu Trinh buông lỏng Chu Tử ra rồi đi vào, đứng trước cái giường gỗ Hoa lê khắc hoa hải đường xung quanh mà Chu Tử mới mua, vỗ nhẹ xuống cạnh giường khắc hoa, thật lòng ca ngợi, “Giường này mua đúng rồi!”
Chu Tử ngẩng đầu quét mắt liếc hắn một cái, nét ửng đỏ trên mặt vừa lặn hết lại nổi lên rồi.
☆Chương 25: Dừng ở Trường Đình, Chu Tử hắt dấm chua
Nằm ở trên giường, Chu Tử nhớ tới Lục Hà, trong lòng vẫn tràn đầy bội phục.
Chu Tử không có tài năng, cũng không có dã tâm làm những chuyện như Lục Hà làm. Nàng thầm nghĩ mình chỉ muốn sống thật tốt, người nhà cũng sống thật tốt.
Bây giờ vẫn còn nghĩ như vậy.
Mắt thấy sắp đến Kim Kinh, Chu Tử có chút khẩn trương.
Một tháng qua, tuy rằng đã trải qua rất nhiều chuyện, nhưng nàng cũng xem như thu hoạch rất lớn, trừ hai đôi giày đế mềm trong nhà, hai đôi ủng đi ra ngoài nàng còn làm cho Triệu Trinh một bộ trung y lụa trắng thêu hoa văn, một bộ trung y tơ tằm và một bộ quần ấo cưỡi ngựa màu tím.
Chu Tử vuốt ve số y phục đã làm xong, nghĩ tới tất cả y phục mặc trên người Triệu Trinh đều là do tự tay mình từng đường kim mũi chỉ làm ra, trong lòng cực kỳ ngọt ngào, có loại cảm giác “Nam nhân này là của ta”.
Đương nhiên, nàng cũng chỉ dám có suy nghĩ phóng túng này ở trong lòng thôi.
Đối với Triệu Trinh, Chu Tử tất nhiên là ngày nhớ đêm mong, nhưng cũng không dám lộ ra. Có lẽ là do thân thể từ từ phát triển trổ mã, nên đêm khuya yên tĩnh lúc nhớ tới Triệu Trinh, trong cơ thể của nàng sẽ có một loại xôn xao, giống như có một con mèo nhỏ dùng móng vuốt nhẹ nhàng gãi trong người, không hề suy giảm.
Nàng càng thêm nhớ Triệu Trinh.
Buổi trưa thuyền của các nàng mới đến bến tàu.
Bến tàu này cách Kim Kinh một đoạn, sau khi xuống thuyền còn phải cưỡi ngựa hoặc là ngồi xe đi dọc theo một con đường cái hồi kinh, cho nên trên bến tàu có rất nhiều xe tới đón hoặc người đưa tiễn, dọc bến tàu còn sắp đặt một hàng cọc dài để buộc ngựa.
Trên bến tàu nào là người đưa người đón, nào là bốc dỡ hàng hàng hóa, trong chốc lát trở nên vô cùng rối ren lộn xộn.
Hồ ma ma cùng Ngân Linh và Chu Tử bước xuống thuyền, quản sự trên thuyền muốn phái người giúp đỡ Chu Tử vận chuyển hành lý, nào ngờ Ngân Linh không nói một tiếng, dễ dàng nhấc cái rương cùng hai túi quần áo của Chu Tử lên, bước lên trước. Chu Tử biết nàng là nữ Đại lực sĩ, cho nên cảm tạ quản sự, rồi vội vàng cùng Hồ ma ma đi theo.
Chu Tử vẫn nhớ kỹ câu nói lúc chia tay của Triệu Trinh “Đến bến tàu ở kinh thành, ta sẽ ra đón ngươi”, nhớ tới đến liền đỏ mặt tim đập.
Vừa xuống thuyền, nàng liền bắt đầu dáo dác tìm kiếm khắp nơi, muốn tìm Triệu Trinh, nhưng tìm nửa ngày, một chút tăm hơi cũng không có. Đang uể oải, lại nghe Hồ ma ma nói: “Chu cô nương, đó không phải là Triệu Anh sao!”
Chu Tử trong lòng vui mừng, nhìn theo hướng Hồ ma ma chỉ, nhìn thấ